Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 507: Ngươi đoán là ai

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:08:48
Lượt xem: 188

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm tối mịt mùng.

Lý Quân Tiện đang ở thư phòng bàn việc với các mưu sĩ, thị vệ cận đẩy cửa bước , ghé tai thì thầm mấy câu.

Sắc mặt Lý Quân Tiện đổi, : “Các ngươi cứ bàn tiếp, một lát sẽ !”

Trong đình nghỉ mát, Cố Trường Bình thấy lưng tiếng bước chân, xoay .

Lý Quân Tiện liếc thị vệ phía : “Ngay cả một con ruồi cũng đừng để lọt qua.”

“Tuân lệnh!”

Cố Trường Bình chờ bước tới gần mới lên tiếng: “Vừa nhận tin, nguồn cơn của sự việc đến từ mật tín Bắc phủ.”

“Mật tín Bắc phủ?” Lý Quân Tiện nheo mắt , ánh mắt dần trở nên âm trầm: “Ngươi chắc chứ?”

Cố Trường Bình trả lời: “Ta chắc chắn!”

Yết hầu Lý Quân Tiện nghẹn , gân xanh mu bàn tay nổi lên từng đường rành rọt. Một lúc mới : “Huynh Tào Dương, Tào Quần theo từ khi mới khai phủ, ngần năm , còn tin họ hơn cả kề bên gối. Bọn họ dám?”

“Giờ lúc để cảm thán." Cố Trường Bình : “Tam ti cử tới Bắc phủ tra xét, nếu quả thực họ điều tra … Thập Nhị, dù ngươi tạo phản cũng nữa .”

“Ta vẫn tin!”

Lý Quân Tiện bỗng đưa tay nắm chặt lấy cánh tay Cố Trường Bình: “Tử Hoài, ngươi khi nào bức thư là…”

“Cho dù bức thư đó là giả." Cố Trường Bình liếc mắt bàn tay : “Thì chuyện ngươi chiêu binh tích lương là thật.”

“Bên Bắc phủ kịp dọn dẹp sạch sẽ khi của Tam ti đến.”

Lý Quân Tiện rũ tay xuống, vẻ uể oải gật đầu.

“Ngươi sắp xếp , về !”

Cố Trường Bình còn kịp xoay , tay Lý Quân Tiện nắm lấy nữa: “Tin về mật tín Bắc phủ, ngươi từ ?”

“Một tai mắt trong cung.”

“Liệu ...”

“Người thiên hạ ai cũng thể hại , chỉ !”

Cố Trường Bình hiểu lòng cam, phản bội chẳng khác nào kẻ đ.â.m một d.a.o tim, huống hồ kẻ đó tin tưởng nhất, đau đến tận xương tủy.

Không đúng!

Có điều gì đó vụt lóe qua trong đầu Cố Trường Bình, lập tức phắt , nắm lấy tay Lý Quân Tiện.

“Thập Nhị, điều !”

“Gì ?”

“Chuyện đúng, logic cũng đúng!”

Cố Trường Bình thẳng mắt Lý Quân Tiện: “Nếu quả thật mật tín là do họ Tào dâng lên, thì vì Hoàng thượng còn phái Tam ti đến xác minh?”

Lý Quân Tiện chợt bừng tỉnh: “ , cả gia nghiệp, tính mạng của đều đặt hai đó, nếu họ phản bội, chính là bằng chứng sắt đá. Hoàng thượng sẽ khoanh tay mà sẽ trực tiếp hạ lệnh xử tử, một nhát d.a.o nào là thừa!”

“Cho nên, bức mật tín hẳn là mơ hồ, ít nhất chứng cứ xác thực.”

“Chắc chắn .”

Cố Trường Bình hít một sâu: “Thập Nhị, một giả thuyết, nếu kẻ cố ý ngươi gặp họa, hoặc việc tước phiên diễn thuận lợi, nên cố tình bày ván cờ thì ?”

Toàn Lý Quân Tiện chấn động: “Trùng hợp là cả hai chuyện đó chúng đều .”

Ánh mắt Cố Trường Bình lạnh lẽo: “Chính vì , nên mới chột .”

Chột ?

!

Giang sơn của Lý Tòng Hậu là danh chính ngôn thuận tiên đế truyền , còn giơ đao cướp lấy, gì cũng hợp lẽ trời.

Lý Quân Tiện thẳng thắn thừa nhận: “Tử Hoài, chột .”

“Chính vì ngươi chột nên đến khi hết ba ngày, nếu cách phá giải, ngươi nhất định sẽ liều c.h.ế.t phản kháng. ngờ đang chờ đợi điều đó xảy .”

Sau lưng Lý Quân Tiện bỗng túa một lớp mồ hôi lạnh.

Cái gọi là liều c.h.ế.t phản kháng chính là g.i.ế.c một con đường máu, đào thoát khỏi thành Tứ Cửu, chạy về phong địa.

Một khi như , thì hành động chiêu binh tích lương trong mật tín lập tức trở thành sự thật, từ đó sẽ đóng dấu loạn thần tặc tử, Hoàng đế xuất binh chinh phạt danh chính ngôn thuận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-507-nguoi-doan-la-ai.html.]

Chỉ một chiếu văn ban , chư vương các nơi những giúp , mà còn sang về phía Hoàng đế.

?

Vì là ngươi Hạo Vương mưu phản !

Bị ép mà phản và ý đồ mưu phản đều là phản, nhưng ý nghĩa thì khác xa một trời một vực. Một bên là bất đắc dĩ tự vệ, một bên là đại nghịch bất đạo, trời dung.

Đến lúc đó, chỉ mười vạn quân, nhưng chống cả thiên hạ Đại Tần. Lương đủ, binh mạnh, thiên thời, địa lợi, nhân hòa lấy một thứ, chắc chắn thất bại.

Nếu...

Nếu chọn liều mạng phản kháng.

Vậy thì chỉ còn một con đường: giao binh quyền, đồng ý để Hoàng đế tước phiên, từ đó trở thành một vương gia nhàn tản, sống cả đời trong tủi nhục.

Hoặc là học theo Ninh Vương tự thiêu mà c.h.ế.t.

“Là ai bày chiêu , thật đúng là độc đến cực điểm!” Lý Quân Tiện nghiến răng: “Chặn hết đường lui của bổn vương, để bổn vương cuối cùng c.h.ế.t chỗ chôn!”

“Sẽ là ai?” Cố Trường Bình chằm chằm.

Hắn cũng !

Chân mày bên trái của Lý Quân Tiện nhíu , đối diện với ánh mắt của Cố Trường Bình.

Giống như tia chớp lóe qua, cả hai đồng thời ánh lên một tia sáng trong mắt.

“Thập Nhị, chiêu thấy quen ?”

“Quá quen. Từ khi kinh nếm trải .”

“Chính là khiến ngươi tiến cũng , lui cũng xong!”

“Giống như cá thớt, chỉ thể mặc xẻ thịt.”

“Ngươi đoán là ai?”

Lý Quân Tiện thốt ba chữ: “Vương! Hoàng! Hậu!”

“Chính là nàng !” Cố Trường Bình lạnh lùng : “Cho nên, mật tín tới tay Hoàng đế, hôm Vương Quốc Công đưa d.a.o tới, đưa đúng lúc đến mức khiến rùng .”

Lý Quân Tiện ôm trán, đầu đau như nổ tung: “Bổn vương sống từng năm, ngoài ruột của , từng bội phục bất kỳ nữ nhân nào. Vị Vương hoàng hậu thực sự khiến bổn vương tâm phục khẩu phục. Mưu tính của nàng , thật quá mức thâm độc !”

Cố Trường Bình lặng lẽ cụp mắt.

Trực giác của sai. Ngày đó, Vương hoàng hậu một xoay chuyển cục diện bất lợi cho Tô Uyển Nhi, , nữ nhân tầm thường.

“Tử Hoài, điều bổn vương căm hận nhất đời chính là con cá thớt!”

Bàn tay đang ôm trán của Lý Quân Tiện đặt lên vai Cố Trường Bình, nhưng mặt hướng về phía , với thị vệ: “Cho mấy trong thư phòng lui cả !”

cùng bàn đối sách, suốt đêm thương nghị.

Trước khi thị vệ , Cố Trường Bình khổ với Lý Quân Tiện: “Chuẩn chút rượu và thức ăn , đói .”

Phủ Cẩm Y vệ.

Địa lao, ánh đèn dầu lờ mờ.

Lý Mẫn Trí ôm gối cuộn nơi góc tường, ánh mắt vô hồn trống rỗng, nàng nghĩ tới nhiều chuyện xưa.

Cha nàng là một học thức uyên thâm, nho nhã, vì thông minh nên cử đến Đại Tần.

Nàng còn nhớ rõ, khi cha sắp , dắt tay nàng đến tán hải đường rủ đầy hoa: “Năm năm , hải đường nở rộ, cha sẽ về.”

Năm năm trôi qua, hoa nở, cha trở về như hứa, mang theo nhiều sách vở và tranh chữ của Đại Tần.

Nàng vô cùng thích, ngày nào cũng quấn lấy cha rời.

Có lẽ để bù đắp cho trống năm năm , hoặc cũng vì kinh ngạc sự lanh lợi của nàng, nên mỗi khi rảnh rỗi, cha đều nhẫn nại dạy nàng học.

Khi , sẽ bên, tay cầm kim chỉ thêu thùa.

Trong nhà hạ nhân, nhưng áo trong của cha đều do tự tay may từng mũi kim đường chỉ.

Những ngày bình yên kéo dài vài năm, thời gian cha ở nhà ngày một ít , nụ gương mặt cũng dần biến mất.

Nàng lo lắng, sợ hãi, nhưng bất lực.

Cho đến một ngày, cha gọi nàng đến, rằng định cho nàng một mối hôn sự ở Đại Tần. Người họ Lý, tên Quân Tiện, là Hạo Vương gia của Đại Tần.

 

Loading...