Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 510: Giả vờ tự thiêu như Ninh vương
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:08:51
Lượt xem: 171
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong đêm đen, bụi hoa tường vi nơi góc tường phủ Hạo vương bỗng rung lên khe khẽ.
Sau một hồi xào xạc nhỏ nhẹ, một ông già từ cái lỗ ch.ó ở chân tường chui .
lúc , cấm vệ quân đang đổi ca, thấy tiếng động lập tức quát lớn: “Ai đó!?
Ông già giật , đầu bỏ chạy: “Mau, bắt ! Người chạy từ Vương phủ đấy!
Đám cấm vệ bắt một ông già thì chẳng khác gì lấy d.a.o mổ trâu g.i.ế.c gà. Chớp mắt, ông đè xuống đất.
“Buông ! Ta sống! Ta thiêu c.h.ế.t, thiêu sống đau lắm!" ông già kêu lên.
Đám binh sĩ đều thầm nghĩ: “Lão đầu óc vấn đề ? Ai định thiêu ông chứ?”
Tên cầm đầu túm ông dựng dậy, hung hăng hỏi: “Nói! Ai thiêu c.h.ế.t ngươi!?
“Vương gia… thiêu … quan gia… bắt … đưa thật xa… thật sự c.h.ế.t!
“Nói năng lộn xộn, đầu đuôi, rốt cuộc là…
Tên thủ lĩnh bỗng sắc mặt đại biến, đẩy mạnh ông già tung nhảy lên đầu tường, ngẩng đầu một cái.
Trời ơi!
Trong Vương phủ rộng lớn, một chỗ đang bốc cháy ngùn ngụt!
“Không xong ! Vương gia định học theo Ninh vương tự thiêu! Huynh , mau! Mau cứu hỏa!"
…
Trong đêm, hoàng cung sáng rực đèn đuốc.
Hôm nay là rằm, theo lệ Hoàng đế nghỉ tại cung của Hoàng hậu.
Vương Hoàng hậu suốt cả đêm cố tình khiêu gợi, nhưng hoàng đế chẳng mấy hứng thú với thể của nàng. Sau vài lời chuyện trò hờ hững, hai sớm ngủ.
Màn trướng buông xuống, tiếng của Vương Trung vang lên ngoài điện: “Bệ hạ! Bệ hạ!
“Vào bẩm báo!"
Vương Trung cà nhắc bước nội điện. Cú đá của Hạo vương suýt lấy mạng ông , đến giờ eo vẫn bỏng rát.
Đến bên giường, ông quỳ phịch xuống, : “Bệ hạ, phủ Hạo vương… xảy chuyện !"
Lý Tòng Hậu bật dậy, xốc mạnh màn lên: “Xảy chuyện gì!?"
“Vương gia… định học theo Ninh vương tự thiêu…"
Lý Tòng Hậu đập mạnh tay xuống giường, mắt trợn trừng: “Người ? Sống c.h.ế.t!?"
“Tâu bệ hạ, may mà cấm vệ phát hiện kịp thời, thành tai họa lớn!"
Còn sống!
Vẻ mặt Lý Tòng Hậu khựng , đó u ám như tro tàn, nghiến răng nghiến lợi: “Hắn đang ép trẫm chỗ c.h.ế.t!"
Hoàng hậu khoác áo dậy, đặt tay lên vai Lý Tòng Hậu, khẽ gọi: “Bệ hạ…"
Lý Tòng Hậu hất tay hoàng hậu , vội vàng xỏ giày bước .
Tay của Vương hoàng hậu rơi xuống, dáng vẻ buông xuôi y hệt tâm trạng nàng lúc , tuyệt vọng.
Chiêu mộ binh lính, thu gom lương thực, xử lý hậu duệ tội thần…
Nước cờ vốn dĩ nên là một nước hảo, một mũi tên trúng ba đích.
Nếu hoàng đế đủ cứng rắn, ngay khi nhận mật báo từ Bắc phủ, lập tức kiểm tra, bắt giữ vợ chồng Hạo vương và hai đứa con trai, lấy tội mưu phản tuyên cáo thiên hạ.
Làm thì thu hồi đất phong và binh quyền của Hạo vương, thuận thế triển khai việc tước phiên.
Không ngờ hoàng đế vì chút tình chú cháu, bằng chứng xác thực để bịt miệng thiên hạ, nên mềm lòng chỉ vây phủ chứ tấn công.
Lại còn phái Tam ti đến Bắc phủ tra xét, khiến cho Hạo vương thêm thời gian để xoay chuyển tình thế.
Giờ thì , nghĩ kế, giả vờ tự thiêu như Ninh vương…
Vương hoàng hậu thở dài nặng nề.
Thiên hạ là của hoàng đế ngươi, Hạo vương tội chẳng là do một câu của ngươi định đoạt ?
Bằng chứng quan trọng đến ư?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-510-gia-vo-tu-thieu-nhu-ninh-vuong.html.]
Từ xưa đến nay, bao nhiêu văn thần võ tướng c.h.ế.t oan c.h.ế.t uổng đếm xuể, giữa bãi xương trắng xóa đó, thêm xác một Lý Quân Tiện thì ?
Khi cần dứt khoát mà dứt, ắt sẽ rước lấy tai họa.
Sự nhân từ yếu đuối như , đến cả đàn bà như nàng còn bằng thì giữ nổi giang sơn xã tắc?
Vương hoàng hậu chầm chậm xuống gối, trong lòng nảy sinh một linh cảm chẳng lành:
Nếu Hạo vương thể đường đường chính chính rời khỏi kinh thành, e rằng nhà họ Vương của nàng… sắp gặp họa !
Phải giục bên Bắc phủ, mau chóng đưa bằng chứng xác thực mới .
…
Tin trong hoàng thất, chuyện trong triều, dĩ nhiên con đường ngầm lan truyền.
Dù hoàng đế lệnh cấm ngôn nhưng sang ngày hôm , tin Hạo vương toan tự thiêu truyền khắp nơi.
Tin tức từ kinh thành lan , nhanh chóng truyền đến tai các phiên vương khắp nơi. Khi Lý Tòng Hậu phản ứng thì tấu chương cầu tình cho Hạo vương từ các nơi bay về như tuyết rơi.
Lý Tòng Hậu căn bản kịp xem, bởi vì lúc còn chuyện hệ trọng hơn cả việc tước phiên vương...
Người Thát Đát đang gây chiến ở Biên sa!
Bắc phủ giáp ranh với Thát Đát.
Trước tiên đế giao Bắc phủ cho Lý Quân Tiện, là vì xem trọng tài cầm quân chống giặc của .
Bao năm qua, Lý Quân Tiện phụ kỳ vọng, đ.á.n.h mấy chục trận lớn nhỏ, để Thát Đát tiến thêm một bước.
Giờ , lũ Thát Đát lập tức rục rịch thừa cơ xâm nhập.
Một bên là thời khắc then chốt của việc tước phiên, một bên là nguy cơ của Bắc phủ;
Một bên là miệng lưỡi thiên hạ, một bên là bước đường liều c.h.ế.t của Lý Quân Tiện;
Vị hoàng đế trẻ đầu trong đời cảm thấy: tiến cũng khó, lui cũng xong, yên càng . Mới chỉ một ngày, khóe miệng nổi hai cái mụn nước.
Lúc , chợt nhớ tới một , Tô Thái phó.
Hắn lệnh cho Vương Trung mời Tô Thái phó đến ngự thư phòng, đưa mật thư từ Bắc phủ cho ông xem.
Tô Thái phó gì nhiều, chỉ thở dài: “Bệ hạ, đến lúc để Hạo vương về Bắc ."
“Tiên sinh, trẫm há chẳng điều đó… nhưng trẫm cam lòng!"
Chuyến Hạo vương kinh, Lý Tòng Hậu nhiều đối đầu với , nào cũng thua thể cam tâm?
Tô Thái phó thở dài: “Một bên là việc nước, một bên là chuyện nhà. Bệ hạ, bên nào nặng, bên nào nhẹ?"
Lý Tòng Hậu ngã lên long ỷ, lâu lời nào.
Tô Thái phó hoàng đế ghế rồng, lòng khỏi xót xa: “Bệ hạ, Hạo vương nhập kinh, lão thần còn dịp hàn huyên tình nghĩa thầy trò với . Hôm nay lão thần sẽ tới Vương phủ, bệ hạ dọn đường một chuyến."
Lý Tòng Hậu ngẩng lên Tô Thái phó, hồi lâu mới cảm kích : “Như thế… phiền . Mấy hôm trẫm trách mắng …"
“Bệ hạ, chuyện cũ cần nhắc . Lão thần sớm quên ."
…
Đêm xuống, Tô Thái phó phủ Hạo vương.
Hạo vương tin, đích chờ ở cửa thứ hai, dẫn thư phòng. Hai đóng cửa trò chuyện suốt một canh giờ, Tô Thái phó mới rời phủ.
Ông về Tô phủ mà lập tức tiến cung, truyền đạt ý của Hạo vương.
Thật Hạo vương cũng gì nhiều để .
Muốn trận đ.á.n.h giặc thì thôi nhưng hoàng đế cũng cho một lời giải thích. Tội danh thêm thì dễ nhưng chuyện chiêu binh thu lương cũng nên điều tra cho rõ ràng !
Đêm , một phong mật tín khẩn cấp từ hoàng cung gửi , ngựa trạm ngày đêm chạy thẳng tới Bắc phủ, giục Tam ti nhanh chóng điều tra.
Lúc mật tín đến nơi, của Tam ti mới đến Bắc phủ, còn kịp nóng chỗ nghiến răng điều tra.
Chờ thêm mười ngày, kết quả điều tra diện đưa tới tay hoàng đế.
Chiêu binh là thật, một lão binh và thương binh giải ngũ trở về quê, Bắc phủ báo về triều mà tự chiêu mộ thế, nhưng tổng quân đổi.
Còn chuyện thu lương thì tìm , chứng cứ xác thực sáu kho lương ở Bắc phủ, bốn cái trống rỗng, chỉ hai cái đầy.
Lý Tòng Hậu xem xong, giận dữ ném mạnh lá thư mặt Vương Quốc Trượng.