Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 516: Đến Từ phủ viếng tang

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:08:58
Lượt xem: 171

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Về lý thì thủ hiếu ba năm, nhưng thực tế…" Thẩm Trường Canh nhíu mày : “Chỉ e trụ ba tháng. ý của Tĩnh Văn Nhược là ngươi tìm cách giữ Từ Thanh Sơn ở thêm một thời gian. Như thể dùng Biên sa chốt kìm hãm, trong thời gian ngắn Hoàng thượng sẽ động đến Bắc phủ."

Cố Trường Bình gật đầu : “A Nghiễn, về với Thất gia nhà ngươi, dù trời đổ d.a.o xuống, ba tháng , Định Bắc hầu cũng sẽ đưa cháu nội biên cương, giữ nổi ."

Thì !

A Nghiễn thầm nghĩ: Thất gia bây giờ suy nghĩ càng lúc càng sâu xa, theo bên cạnh mà cũng hiểu nổi ý nàng.

"Phải , Thất gia nhà ngươi giờ ở ?"

"Thưa , đến Từ phủ ạ."

Cố Trường Bình quyết đoán : “Trường Canh, tối nay chúng đến viếng!"

Lúc Từ phủ treo đầy cờ trắng, khí trang nghiêm, đến cả nét mặt của hai con sư tử đá cổng cũng phủ đầy bi thương.

Tĩnh Bảo bước xuống xe ngựa, xoay lập tức chạm ánh mắt với Tiền Tam Nhất.

Tiền Tam Nhất ngờ Tĩnh Bảo đến sớm như , thoáng ngẩn , hỏi: “Cao Triều ?"

Tĩnh Bảo trả lời: “Không nên cùng ?"

"Thằng nhãi !" Tiền Tam Nhất lẩm bẩm một câu: "Bình thường thì chạy tới chạy lui siêng năng, giờ chẳng thấy bóng dáng cả!"

"Là Tĩnh công tử, Tiền công tử!" Một ông lão từ ngựa nhảy xuống. Tiền Tam Nhất kỹ, đúng là lão quản gia của phủ Trưởng công chúa, bèn hỏi: “Sao lão quản gia đến đây? Cao Triều ?"

Lão quản gia lành: “Công tử nhà phái xa công tác, mới mấy ngày . Công chúa và lão gia đang giữ linh ở hoàng lăng, chỉ lão già đến , quỳ lạy Đại tướng quân vài cái cho đạo."

"Hắn công vụ mà với tiếng nào!" Tiền Tam Nhất lẩm bẩm một câu, đó sang Tĩnh Bảo: “Hắn ở đây, chúng thôi."

Tĩnh Bảo bước lên, hạ giọng : “Hoàng thượng vốn sai ba chúng nghênh đón Thanh Sơn ở năm trăm dặm ngoài thành."

Mặt Tiền Tam Nhất gần như nứt .

Thằng nhóc ở Mật Thư đài mới mấy ngày, rốt cuộc gì mà ban đại ân thế ?!

"Trùng hợp thôi!" Tĩnh Bảo đang thán phục điều gì.

Người khác thử trùng hợp xem nào?

Tiền Tam Nhất suýt nữa trợn mắt trắng, nhưng nghĩ đến đang cửa Từ phủ, đành nhịn xuống, bảo: “Ngươi cứ với bọn họ, chúng xe ngựa , gia gió thổi."

"Ngươi !" Tĩnh Bảo lắc đầu, là đầu tiên bước Từ phủ.

Lẽ nào nàng ? Không trúng gió là giả, thấy khi gặp bạn cũ mới là thật.

Vào đến phủ, lập tức hạ nhân mang đồ tang đón. Sau khi mặc đồ tang, Tĩnh Bảo và Tiền Tam Nhất sóng vai về phía linh đường.

Trong linh đường là một cỗ quan tài lớn, do t.h.i t.h.ể của tướng quân còn đường, nên quan tài hiện vẫn trống.

Lạy ba lạy, thắp ba nén hương, đốt chút giấy tiền, Tĩnh Bảo bước đến mặt Từ Bình, dùng giọng điệu của Từ Thanh Sơn mà : “Nhị thúc, xin nén bi thương!"

Tiền Tam Nhất cũng vội theo: “Nhị thúc, xin nén bi thương!"

Từ Bình hai , nhớ đến cháu ruột , khỏi trào dâng bi cảm.

Ông mặt lau nước mắt, : “Đợi Thanh Sơn về , các cháu thường xuyên đến bầu bạn với nó. Đứa nhỏ nặng lòng, chuyện gì cũng chịu với chúng , nhờ các cháu khuyên nhủ giúp."

"Nhị thúc yên tâm, ngày nào bọn cháu cũng đến."

Tĩnh Bảo hỏi: “Vậy lão hầu gia ?"

Từ Bình trả lời: “Cha ốm, đang nghỉ trong phòng."

Người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, đời mấy ai chịu nổi nỗi đau ?

Huống hồ con cả đời chinh chiến sa trường, từng một ngày yên nơi kinh thành. Lão hầu gia nghĩ đến điều đó, ngã bệnh?

Tĩnh Bảo vội : “Xin bọn cháu chuyển lời vấn an đến lão hầu gia."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-516-den-tu-phu-vieng-tang.html.]

Từ Bình gật đầu: “Nhất định sẽ chuyển lời. Hai vị công tử mời sang phía dùng bánh."

"Là Cố phò mã, Thẩm tế tửu đến!"

Cố Trường Bình sải bước đến, lưng là Thẩm Trường Canh. Từ Bình lập tức tiến lên đón.

Sau khi thì thầm mấy câu, hai linh đường dâng hương.

Dâng hương xong, ánh mắt Cố Trường Bình thoáng dừng khi lướt qua Tĩnh Bảo.

Ánh mắt hai chỉ giao trong thoáng chốc cùng lúc dời .

Lúc , thấy Tuyên Bình hầu dẫn theo mấy vị quan Lễ bộ vội vã đến. Trong linh đường quá đông, Tĩnh Bảo và những khác đành nhường chỗ.

Tuyên Bình hầu dâng hương xong, với Từ Bình mấy lời chia buồn, giọng chuyển sang nghiêm trang: “Đại tướng quân nhiều năm trấn thủ Biên sa, bảo vệ giang sơn bình yên, quốc gia mới an định. Nay tướng quân hy sinh vì nước, Hoàng thượng tưởng nhớ lòng trung thành son sắt , trời đất chứng giám, nên đặc phái thần đến chủ trì tang lễ, nhất định để tướng quân thanh thản."

Lời tuy lớn tiếng, nhưng đều rõ ràng.

cảm thán: Thiên tử quả là thương dân.

ngưỡng mộ: Họ Từ Hoàng thượng sủng ái, vinh hoa dứt.

Từ Bình lập tức quỳ sụp xuống, dập đầu ba cái về phía hoàng cung: “Tạ ơn Hoàng thượng, thần khấu tạ hoàng ân!"

Chỉ Tĩnh Bảo và Cố Trường Bình là sắc mặt thoáng đổi.

Lễ bộ chủ trì tang lễ Đại tướng quân, tang lễ gia đình biến thành quốc tang, loại ân sủng , xưa nay Đại Tần từng , cũng chắc ai như . Họ Từ chắc chắn sẽ cảm kích vô cùng, càng thêm tận trung với Hoàng đế.

Tĩnh Bảo thầm lo cho Cố Trường Bình và Từ Thanh Sơn: Thầy trò chạm kiếm chiến trường, học trò thua, nàng đành lòng; thua, nàng càng thể .

Đến lúc đó, chỉ là một chữ “dày vò” cho đủ?

Cố Trường Bình thì nhớ về chuyện kiếp .

Kiếp , khi Đại tướng quân mất, Từ Thanh Sơn tiếp quản Từ gia quân, từ một Từ tiểu tướng nóng nảy mau chóng trưởng thành thành Từ đại tướng quân.

Không chỉ kế thừa lòng dũng cảm thiện chiến của cha, mà còn vì nhiều binh thư sử sách mà mưu trí hơn .

Có thể xanh vượt cả lam.

Kiếp , nhận Thanh Sơn học trò, dạy sách, tuy dùng tâm cơ, nhưng cũng thật lòng.

Vậy thì ác mộng tái hiện nữa ?

Trong lòng Cố Trường Bình bất an.

Cách đó ngàn dặm.

Từ gia quân một ngày rong ruổi cuối cùng cũng nghỉ ngơi tại chỗ. Các tướng sĩ lấy bánh khô , uống ngụm nước lạnh, ăn nuốt vội, đó lăn đất lập tức chợp mắt.

Ba ngày ba đêm hành quân gấp, giữa chừng chỉ nghỉ ngơi hai , mệt mỏi rã rời.

Diệp Quân Chỉ chiếc bánh khô trong tay, bộ dạng chẳng khác nào một kẻ ăn mày của .

Nàng liếc Thang Viên một cái. Thang Viên lập tức hiểu ý, tìm chút nước, thấm khăn tay đưa tay tiểu thư.

Diệp Quân Chỉ lau mặt sạch sẽ, khôi phục đôi chút dáng vẻ thiên kim tiểu thư, bẻ bánh khô đôi, đến chỗ gốc cây lớn.

Dưới tàng cây cỗ quan tài tám con ngựa kéo, bên cạnh là hai con bệt đất.

Từ Thanh Sơn đang cẩn thận đưa chén nóng cho uống, một tay rảnh rỗi thì đưa lên đầu bà, nhẹ nhàng gỡ một cọng cỏ khô vướng trong tóc.

Động tác dịu dàng đến tột cùng.

Diệp Quân Chỉ thoáng xao động.

Sống đến chừng , nàng nấy, mưa gió gì cũng gọi là , chỉ duy nhất với Từ Thanh Sơn là vấp một cú đau điếng trời long đất lở.

 

Loading...