Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 521: Linh hồn của lão Hầu gia

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:09:03
Lượt xem: 177

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Công vụ xong, bèn chuyển sang chuyện riêng.

“Mỹ nhân!”

Uông Tần Sinh trầm mặc một lát, : “Ngày mồng hai tháng sáu năm , sẽ thành .”

Cao Triều giật : “Nhanh ?”

Uông Tần Sinh : “Có gì mà nhanh? Ta hai mươi hai tuổi . Ca ca bằng tuổi , con cái chạy đầy sân. Nếu vì việc đèn sách chậm trễ, cũng sớm thành gia lập nghiệp.”

“Nhóc con nhà ngươi!”

Cao Triều rốt cuộc lộ nụ khinh khỉnh quen thuộc, đầu mày nhướng lên: “Nói xem, là tiểu thư nhà ai? Dung mạo , tính tình thế nào? Mông nở , liệu sinh ?”

Uông Tần Sinh thoáng ngượng ngùng, : “Là tiểu thư nhà họ Văn ở phủ Kim Lăng. Nghe dung mạo khá, tính tình cũng hiền hậu. Hôn sự do gia đình định đoạt, từng gặp mặt.”

Cao Triều gật đầu: “Đã do trong nhà sắp đặt, hẳn là môn đăng hộ đối, bát tự hợp , đáng tin cậy.”

“Phải là đáng tin cậy chứ!”

Uông Tần Sinh : “Hồi mới nhập môn, từng bảo tư chất bình thường, cố gắng hết sức là . Giờ thì quan cũng , vợ cũng . Sau chỉ mong vợ con quây quần, sống những ngày tháng yên bình, thể so với các , ai ai cũng tài giỏi, ngay cả Tĩnh Thất cũng ở bên cạnh Hoàng thượng .”

Nghe đến đây, Cao Triều bỗng thấy phiền muộn.

Chuyện khác thì , riêng hai chữ vợ con khiến lòng chộn rộn. Hắn cũng đêm ấm giường, đắp chăn, nhưng ?

Đã từng gặp nhất , đời còn ai thể lọt mắt Cao mỹ nhân nữa đây?

Uông Tần Sinh thấy tâm trạng của Cao Triều, âm thầm hối hận vì lỡ lời, vội : “Ăn uống no say thì chính sự thôi, đừng trì hoãn.”

Cao Triều cũng mong sớm kết thúc chuyện ở phương Nam để về kinh thành: “Cố gắng đ.á.n.h nhanh thắng nhanh.”

*

“Đại tướng quân về nhà !”

“Đại tướng quân về nhà !”

“Đại tướng quân về nhà !”

Tiếng gọi càng lúc càng dồn dập truyền đến Từ phủ. Cổng chính của Từ phủ lập tức mở toang, bộ trong phủ đều ùa , dọc hai bên đường đá xanh.

Lão Hầu gia tóc bạc hoa râm dìu ngoài. Vừa vững, ông lập tức đẩy bên cạnh , thẳng lưng thẳng tắp.

Tám binh sĩ Từ gia quân khiêng quan tài của tướng quân từ chính môn.

Lão Hầu gia chỉ trong khoảnh khắc như già thêm mười tuổi bởi chiếc quan tài chói mắt .

Từ Bình con trai ông sợ ông chịu nổi, vội đưa tay đỡ, nhưng lão Hầu gia hất tay .

“Cha?”

“Tránh !”

Lão Hầu gia loạng choạng bước tới, đôi tay khô gầy run rẩy vươn chạm quan tài con trai, nhưng chẳng còn chút sức lực nào, chỉ dừng giữa trung.

Bất giác, ông nhớ đến lúc con trai đầu tiên xuất chinh Biên sa, hăng hái đến từ biệt, miệng còn nghêu ngao một khúc tiểu khúc. Thân hình cường tráng, uy vũ như một cây đại thụ tràn đầy sinh khí, hiên ngang vươn lên.

Mà nay…

Là lá rụng về cội .

Từ Thanh Sơn đỡ Chữ Dung phủ, hai con quỳ xuống mặt lão Hầu gia.

“Cha!”

“Tổ phụ!”

Hai tiếng gọi khiến lão Hầu gia cứng đờ, tay buông thõng xuống, ánh mắt phức tạp về phía Từ Thanh Sơn.

Quả thực giống hệt ông thời trẻ!

Cũng như một cây đại thụ sừng sững giữa đất trời.

“Tốt, , !”

Nói liền ba tiếng “”, lão Hầu gia thêm gì nữa.

Diện mạo giống, mệnh e cũng giống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-521-linh-hon-cua-lao-hau-gia.html.]

Một ngày nào đó, đứa cháu trai mà ông thương yêu nhất … liệu cũng sẽ c.h.ế.t nơi Biên sa?

Nghĩ đến vận mệnh của nhà họ Từ, hai hàng lệ đục ngầu trào khỏi mắt ông. Cảnh tượng , dù là lòng sắt đá cũng khó tránh khỏi chua xót nơi khóe mắt.

lão Hầu gia chỉ thất thố trong chốc lát, bèn khôi phục thần sắc, cất giọng uy nghi: “Các con cháu nhà họ Từ!”

“Có mặt!”

Con cháu họ Từ chờ sẵn bên cạnh, lập tức tiến lên vây quanh ông.

Lão Hầu gia đảo mắt một vòng, gằn từng chữ: “Khiêng con nhà.”

“Rõ!”

Từ Thanh Sơn vác quan tài đầu, gương mặt trẻ trung tuấn tú là nét kiên cường thường nào cũng .

Quan tài nhập thất, cửa linh đường “rầm” một tiếng đóng . Người nhà họ Từ quan phục chuẩn sẵn cho tướng quân, đưa ông nhập quan tài lớn.

Sau đó cửa linh đường mở , việc đó.

Văn võ bá quan chờ sẵn bên ngoài lượt bái tế.

Tĩnh Bảo và Tiền Tam Nhất chen , đành từ xa Từ Thanh Sơn mặc tang phục quỳ chiếu cỏ, đáp lễ từng .

“Vương công công đến!”

Tiếng gọi dứt, Vương Trung đưa .

Vị lão thái giám tóc bạc trắng bước linh đường lập tức vung tay gạt , lóc dập đầu linh cữu đại tướng quân.

Vương Trung là bên cạnh Hoàng đế, hành vi của ông đại diện cho thánh ý. Ngay cả ông cũng đến tế bái và dập đầu linh cữu đại tướng quân…

Không cần đoán mò gì nữa, sự ưu ái và thánh ân mà Hoàng đế dành cho nhà họ Từ bày tỏ rõ ràng mắt bộ triều thần.

Tĩnh Bảo tất cả mắt, hiểu trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi.

Đại tướng quân mất , Từ gia quân và nhà họ Từ chẳng những rối loạn, mà sự dẫn dắt của lão Hầu gia, một lòng, như một sợi dây thừng kết chặt.

Không đại tướng quân rèn giũa Từ Thanh Sơn thành thanh kiếm sắc bén mà là lão Hầu gia.

Lão Hầu gia mới chính là linh hồn của Từ gia quân, của nhà họ Từ.

Mà linh hồn là trung quân, hộ quốc!

Nghĩ thông suốt điểm , Tĩnh Bảo thể ở nhà họ Từ thêm khắc nào nữa, tìm cớ cáo từ Tiền Tam Nhất lặng lẽ rời .

Ngày hôm , triều đình hạ chỉ tới Từ phủ, truy phong đại tướng quân.

Thời gian dừng linh vốn là bảy ngày, kéo dài thành mười một ngày. Mười một ngày , tổ chức tang lễ.

Đội ngũ đưa tang kéo dài mấy chục dặm, bộ văn võ bá quan trong kinh thành, ai thể đưa tiễn đều đến.

Mọi huyên náo qua , chỉ còn năm ngày nữa là đến Trung Thu mười lăm tháng Tám.

Tối hôm đó, trăng lên cao, Tĩnh phủ tại phủ Lâm An đón một vị khách mời mà đến.

Lục thị Uông Tần Sinh ở hạ tọa, tươi đến nỗi thấy mắt: “Phiền ngươi vẫn còn nhớ đến, chạy một chuyến thế .”

Uông Tần Sinh mỉm : “Phu nhân khách sáo . Huyện Phú Dương cách phủ Lâm An xa, đúng dịp lễ. Vãn bối và Văn Nhược cùng học ba năm, tình nghĩa sâu đậm, đến thăm hỏi phu nhân, tặng quà cũng là chuyện nên . Huống chi hai nhà còn là thích.”

“Đứa nhỏ , miệng thật ngọt.”

Lục thị hỏi: “Sống ở huyện Phú Dương quen ?”

Uông Tần Sinh trả lời: “Mọi chuyện đều , chỉ là mới nhậm chức, công vụ bận rộn, nếu thì vãn bối đến thăm phu nhân từ lâu .”

“Người trẻ các ngươi việc bận của , cần bận tâm đến . Song trong nhà vẫn khỏe chứ?”

“Phụ mẫu đều thể cường kiện, bệnh tai. Lần thư về, nhị nương cũng điều hơn nhiều.”

Nhị nương nhà họ Uông là con thứ của Lục thị.

Lục thị tuy nhắc đến , nhưng vẫn : “Giúp nhắn với gia, rằng nếu con dâu lời, cứ việc dạy dỗ, nhà họ Tĩnh chỉ ơn, oán trách.”

Uông Tần Sinh khách sáo trò chuyện đôi câu, đột nhiên chuyển đề tài, hỏi: “Mẹ nhắc đến tam tiểu thư trong thư. Vãn bối rời kinh hơn nửa năm, tam tiểu thư hiện tại ở kinh thành vẫn bình an chứ?”

Vừa nhắc đến tam nha đầu, lòng Lục thị se thắt: “Trong thư việc đều , thể cũng điều dưỡng khá hơn, thật cảm ơn gia quan tâm.”

Uông Tần Sinh nhớ đến mục đích chuyến , bèn hỏi dò một cách mấy thành ý: “Tam tiểu thư vẫn ở kinh thành ? Có tính toán gì khác ? Nếu trở về phương Nam, mua ít đất, tậu một ngôi nhà, cửa nẻo riêng biệt, sống cuộc đời thanh nhàn… cũng .”

 

Loading...