Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 526: Bước ra ngoài thử xem
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:09:08
Lượt xem: 171
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi đèn đuốc mới thắp sáng, vầng trăng lặng lẽ treo cao giữa bầu trời đêm.
Cố Trường Bình dẫn theo hai đứa trẻ, nội thị đưa cung. Vừa một trượng, từ xa thấy bậc thềm, chính là Từ Thanh Sơn, hai tay chắp lưng, lặng lẽ đợi.
Y vận quân phục của võ tướng, trẻ trung rực rỡ, rõ ràng đang chờ .
Khi Cố Trường Bình tiến gần, Từ Thanh Sơn lập tức khom hành lễ: “Thưa , bình an chứ?”
Cố Trường Bình nâng tay hiệu đừng đa lễ: “Phu nhân ?”
“Gia mẫu yến tiệc, ở đây đợi .”
Cố Trường Bình sang liếc nội thị: “Làm phiền công công đưa hai vị tiểu thế tử , mấy câu với tiểu Từ tướng quân.”
“Tuân mệnh!”
“Tiên sinh!”
“Tiên sinh!”
Hai tiểu thế tử mỗi nắm chặt một tay của Cố Trường Bình, mặt là vẻ hoảng hốt.
Trước lúc rời từng dặn kỹ, trong thâm cung ma quỷ ăn thịt , dặn hai đứa tuyệt đối rời nửa bước khỏi Cố Trường Bình.
Cố Trường Bình mỉm trấn an: “Không cần sợ. Quên giới thiệu với các con, đây là sư của các con, Từ Thanh Sơn.”
Hai tiểu thế tử vốn từng qua cái tên , vội vàng khom hành lễ:
“Từ sư !”
“Từ sư !”
Từ Thanh Sơn cúi đầu, mỉm với hai : “Ngoan ngoãn , lát nữa sư sẽ đến tìm các chơi.”
Lúc hai tiểu thế tử mới chịu buông tay, nhưng vẫn vài bước đầu ba , mãi đến khi khuất theo nội thị rời .
“Ta quanh co lòng vòng, thẳng nhé.”
Từ Thanh Sơn Cố Trường Bình một cái, thẳng: “Người định sắp xếp cho Tĩnh Thất thế nào?”
Quả thật quanh co chút nào.
Cố Trường Bình thần sắc đổi: “Ta nhất định sẽ cho một lời giải thích.”
“Giải thích thế nào?” Hắn truy hỏi.
“Rồi các ngươi sẽ thấy.”
“Bao lâu?”
Cố Trường Bình nghiêng , tránh ánh mắt sắc bén như lưỡi d.a.o của y: “Còn cần một thời gian nữa.”
“‘Một thời gian nữa’ là bao lâu?”
Từ Thanh Sơn ngập ngừng: “Ta và cùng học ba năm, là thể c.h.ế.t . Chuyện tiện mở miệng, hỏi .”
“Từ Thanh Sơn.” Cố Trường Bình bỗng đổi giọng: “Lúc hành quân đ.á.n.h trận, ngươi cũng thẳng thắn như ?”
“Đây hành quân đ.á.n.h trận.” Từ Thanh Sơn thẳng , hề nhượng bộ: “Đây là chuyện cả đời của ẻo lả.”
Sự khiêu khích đến nhanh và dữ dội. Khóe môi Cố Trường Bình động, vẽ một nụ khổ thoáng qua, trả lời mà hỏi ngược : “Ngươi thích ?”
“Phải!”
“Muốn ở bên ?”
“Không !” Từ Thanh Sơn trả lời: “Ta . Ta nối dõi tông đường, sinh con.”
Cố Trường Bình hỏi: “Năm xưa ngươi bái , cũng là vì ?”
Từ Thanh Sơn trả lời: “Không . Cũng vì Cao mỹ nhân và Tiền Tam Nhất nữa. Ba bọn họ chiếm một nửa.”
“Còn nửa ?”
“Vì .”
Cố Trường Bình: “…”
Từ Thanh Sơn thẳng lưng như tùng bách: “Ta chỉ xem thử một ba đỗ đầu, là thần trong lòng Cao mỹ nhân rốt cuộc là như thế nào.”
Cố Trường Bình khỏi nhức đầu: “Làm ngươi thất vọng .”
“Không ! Ba năm qua dạy nhiều, ân nghĩa như tái tạo.” Từ Thanh Sơn nghiêm túc: “Hôm rời kinh xuất chinh, tiễn, nghĩ: vì cái gì khác, chỉ vì cũng cố gắng lập công nơi quân doanh. gì thì , nếu xử lý thỏa đáng chuyện của ẻo lả, sẽ thất vọng.”
Cố Trường Bình gương mặt trẻ trung đầy sức sống , bỗng cảm giác như một cha già đang con trai uy hiếp.
“Từ Thanh Sơn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-526-buoc-ra-ngoai-thu-xem.html.]
Hắn gọi: “Lời hứa của sẽ dành cho ngươi, vì ngươi là . Điều thể với ngươi chỉ đến đây thôi.”
“Người…”
“Còn nữa, ơn tái tạo gì với ngươi. Ngươi ngày hôm nay, thứ nhất là vì trong huyết mạch ngươi chảy dòng m.á.u của nhà họ Từ, thứ hai là vì chính ngươi.” Cố Trường Bình từng chữ rõ ràng: “Ngươi thất vọng hy vọng đối với cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cả. Ta từng , rời khỏi môn hộ , còn là của các ngươi nữa. sẽ ghi nhận sự quan tâm của ngươi dành cho A Bảo.”
Từ Thanh Sơn: “…”
“Cuối cùng, cho ngươi một lời khuyên.” Cố Trường Bình: “Dù là , việc, dẫn binh đ.á.n.h trận, quá cứng sẽ dễ gãy.”
Nói xong, sắc mặt Từ Thanh Sơn nữa, sải bước bỏ .
“Mẹ kiếp!”
Một lúc , Từ tiểu tướng quân rủa một câu: “ là Cố Trường Bình, một chân giẫm hai thuyền mà lòng vẫn yên như , bảo bằng , giỏi thật!”
…
Khi Cố Trường Bình bước yến tiệc, hai vị tiểu thế tử trông thấy , ánh mắt lập tức sáng lên.
Hắn vén áo xuống, một tay nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn lạnh ngắt của một đứa, chắc là sợ hãi lắm.
Khẽ an ủi mấy câu, bỗng cảm giác ánh rơi xuống . Cố Trường Bình theo ánh mắt, thấy công chúa Vĩnh Huy ở hàng ghế thứ hai đang mỉm .
Cố Trường Bình điềm nhiên gật đầu một cái dời ánh mắt .
Vĩnh Huy công chúa thoáng thất vọng, nhưng nghĩ: sách chính trực nghiêm cẩn, chẳng nên như ?
Phi lễ chớ , phi lễ chớ .
“Hoàng thượng giá đáo!”
“Hoàng hậu giá đáo!”
“Quý phi nương nương giá đáo!”
Mọi vội dậy quỳ lạy nghênh đón.
Sau khi vua và Hoàng hậu an tọa, ngự thiện phòng dâng rượu , vua nâng chén mừng , ánh trăng tròn chiếu khắp trần gian, cảnh tượng thật vui vẻ hòa thuận, thời gian bình yên.
Cố Trường Bình đưa một quả nho miệng, từ từ c.ắ.n nước, trong lòng nghĩ: yến tiệc mừng vua hôm nay, lúc nào sẽ đến cao trào đây?
…
Trung thu ở Tĩnh phủ tổ chức trong noãn các.
Một bên là Tiểu Nhất Ninh hoạt bát nhảy nhót, một bên là Tĩnh Bảo vui vẻ trò chuyện, Tĩnh Nhược Tụ hồi lâu, trong lòng thầm nghĩ: e là nghĩ quá .
A Bảo nào vẻ gì đang mang tâm sự?
Trăng sáng, cua cũng ngon, hai chị em kìm mà uống thêm mấy chén.
Tiểu nha đầu chơi mệt, ngủ trong vòng tay v.ú nuôi, noãn các bỗng trở nên yên tĩnh.
Tĩnh Bảo sang Tĩnh Nhược Tụ, âm thầm thở dài. Mẹ đúng, một đời dài lắm, Tiểu Nhất Ninh cũng sẽ lớn lên, cũng sẽ lấy chồng. Vậy tam tỷ sẽ sống cô độc cả đời ?
Tỷ sinh thế , tính tình hiền hòa, chỉ là hòa ly, mang theo con gái, hơn nữa thể sinh thêm, đời nam tử nào nguyện đường đường chính chính?cưới tỷ
Thế giới của nữ nhân trong nội trạch chỉ vỏn vẹn một tấc vuông, chẳng lẽ cả đời chỉ sống như thế?
“Tam tỷ, tỷ dắt Nhất Ninh ngoài một chuyến, xem thử thế giới bên ngoài ?” Nàng hỏi.
Tĩnh Nhược Tụ sững .
Tĩnh Bảo nheo mắt , mặt hiện rõ vẻ mong đợi: “Bên ngoài rộng lớn lắm, núi cao biển rộng, vách đá hiểm trở. Nếu tỷ , sẽ để Sử Minh Sử Lượng hộ tống hai con tỷ, chúng xem thử, ?”
“…”
Tĩnh Nhược Tụ nhẹ c.ắ.n môi .
Cả đời nàng chỉ từng sống ở ba nơi: phủ Lâm An, phủ Hải An, kinh thành. Kinh thành lớn như , nàng còn thấy hết một góc, thể mơ thấy sông núi ngoài ?
“Ta… thể ?”
“Chỉ cần tỷ là !”
Tĩnh Bảo thẳng Tĩnh Nhược Tụ: “Hôm nay tỷ gặp Phó đại gia, hoảng hốt sợ hãi như , là vì khiến tỷ nhớ đến một khác ?”
Tĩnh Nhược Tụ: “…”
Làm A Bảo ?
“Tam tỷ, chúng sẽ gặp nhiều trong đời. Có cùng một đoạn chia tay, cũng chỉ cần gặp thôi, là đại cát đại lợi.”
Trong đôi mắt tĩnh lặng của Tĩnh Bảo dâng lên ánh sáng: “Người , sẽ gặp, tỷ cũng sẽ gặp. Tam tỷ, hãy bước ngoài thử xem, đang đợi tỷ con đường đó thì ?”