Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 53: Ngày thi tháng

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:15:54
Lượt xem: 266

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tĩnh Bảo vội vén áo, quỳ thẳng xuống đất: “Xin răn dạy.”

Thẩm Trường Canh thấy nàng thái độ đúng mực, sắc mặt mới dịu đôi phần.

“Con năm nay tròn mười lăm, là độ tuổi thích hợp nhất để sách. Đừng để mấy chuyện nam nữ vớ vẩn phân tâm. Sau thi đậu , thời gian để bày trò thiếu .”

Hóa việc Liên Vân tặng giày cho , cũng , thấy.

Tĩnh Bảo nghĩ bụng, Thẩm Trường Canh cũng chỉ vì cho , nên thành khẩn : “Xin yên tâm, học trò sai.”

“Hừ!”

Thẩm Trường Canh hừ một tiếng.

Thái độ thì đấy, nhưng thật sự sửa đổi .

“Chỉ còn mấy ngày nữa là đến kỳ thi tháng, đây là đầu các ngươi thi cử tại Quốc Tử Giám, vô cùng quan trọng. Phải dốc hết sức mà bài cho !”

Đừng để thua cái tên họ Cố nữa!

Tĩnh Bảo vô cùng cảm động. Tiên sinh bao nhiêu học trò, căn dặn ai khác, chỉ nhắc nhở một nàng.

Tiên sinh yêu thương nàng như con !

Tĩnh Bảo rưng rưng mắt rời .

Nàng khỏi, gốc cây lớn chắp tay lưng bước , mặc áo dài lam cổ tròn màu trắng ngà, dáng cao ráo tuấn tú.

Cố Trường Bình tiến đến mặt Thẩm Trường Canh, nhạt: “Ngươi phạm quy đấy!”

“Ta chỉ giục tiến bộ, thế mà cũng gọi là phạm quy ?”

Thẩm Trường Canh trợn mắt: Có bản lĩnh thì ngươi cũng ép Cao công tử thử xem!

Cố Trường Bình chỉ : thằng cha gần đây ai quản, nên bắt đầu lên mây !

Thẩm Trường Canh thấy lời cảnh cáo, quả nhiên ngoan ngoãn hơn chút, hạ giọng : “Nghe mấy hôm nay Hoàng đế đều triệu Hạo vương cung hầu bệnh?”

Cố Trường Bình mím chặt môi, mặt sa sầm, quát chút nể nang: “Lo chuyện của , bớt tò mò chuyện triều chính!”

Thẩm Trường Canh lầm bầm: “Ta còn cần ngóng ? Trong thành Tứ Cửu , quan chức nào chẳng chuyện đó.”

Cố Trường Bình nheo mắt, đầu liếc Tề Lâm. Tề Lâm bèn gật đầu.

Thẩm Trường Canh hiểu chủ tớ hai đang giở trò gì, nhưng thấy rõ một điều:

Khoảnh khắc Cố Trường Bình nheo mắt , mí mắt hệt như lưỡi d.a.o sắc, đuôi mắt lạnh lẽo và hẹp dài.

Ánh ... mang sát khí!

Nhận sự khích lệ từ Thẩm , Tĩnh Bảo trở về trai xá lập tức bắt đầu ôn tập. Dù bạn cùng phòng cũng đến, cũng yên tĩnh.

Ở Quốc Tử Giám, mỗi tháng đều kỳ thi; mỗi quý bài thi quý; đến cuối năm còn kỳ thi kết thúc năm học.

Thành tích sẽ niêm yết công khai, từ hạng cao đến hạng thấp, ai cũng tên.

Không tên ở cuối bảng, các giám sinh buộc “treo đầu lên xà, dùi đ.â.m đùi” mà học.

Trước giờ học buổi tối, Uông Tần Sinh mang theo hai bọc đồ đến, bọc lớn đựng quần áo, bọc nhỏ đựng đồ ăn.

Hắn còn mang cho Tĩnh Bảo ít ô mai miền Nam.

Tĩnh Bảo vốn thích món , chua chua ngọt ngọt miệng.

Uông Tần Sinh thấy nàng ăn ngon lành, mỉm : “Sao ngươi giống hệt thế, chẳng chịu ăn cơm đàng hoàng, chỉ thích mấy món vặt . Ta dạy dỗ bao , nó cũng .”

Tĩnh Bảo ngậm ô mai trong miệng, nhả , nuốt cũng xong. Thầm nghĩ nên cai thôi, nhỡ lộ phận thì nguy.

Vì sắp đến kỳ thi tháng, khí giờ học tối vô cùng căng thẳng, ai nấy đều chăm chú học hành, chỉ trừ “Cao mỹ nhân” thì bặt tăm.

Tan lớp, Tĩnh Bảo mang bài luyện chữ nửa tháng qua đến viện của Cố Trường Bình.

Viện tối om, cửa một ông lão trông coi. Tĩnh Bảo đưa sổ tay cho ông, cung kính hành lễ mới rời .

Phủ Hạo vương.

Trong thư phòng, đèn đuốc sáng trưng.

Lý Quân Tiện Tề Lâm mặt, hỏi: “Tử Hoài nhắn gì ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-53-ngay-thi-thang.html.]

Tề Lâm cúi mắt trả lời: “Gia dặn Vương gia sớm ngày khởi hành trở về phương Bắc.”

“Vừa mới về mà bảo ?” Lý Quân Tiện nhướng mày, thần sắc điềm tĩnh: “Tử Hoài rốt cuộc ý gì?”

Tề Lâm hạ giọng, chỉ đủ để Lý Quân Tiện thấy: “Gia , Vương gia ở kinh thành khiến lòng hoang mang. Dù Hoàng thượng hài lòng với Thái tử, thì Thái tử cũng là do đích lập nên. Huống hồ giữa hai còn vướng cái danh ‘tiên Thái tử’.”

Tim Lý Quân Tiện chợt trĩu nặng.

“Tiên Thái tử” là đại ca ruột của . Từ nhỏ thông minh sáng , tính tình thuần hậu, khi còn nhỏ phong Thái tử. Hoàng đế vô cùng hài lòng, dốc tâm lực bồi dưỡng, chỉ mong giang sơn Đại Tần kế tục.

Nào ngờ tính bằng trời tính, một trận bệnh nặng đoạt sinh mạng của trưởng.

Hoàng đế tóc bạc tiễn đứa con tóc xanh, đau lòng khôn xiết. Sau khi an táng Thái tử, ông lập tức phong cháu nội là Lý Tòng Hậu Thái tử mới.

Lý Tòng Hậu tính tình thật thà, mềm lòng, đúng là đại kỵ đối với vua. Hoàng đế từng nhiều phế bỏ, nhưng nghĩ đến huyết mạch của Tiên Thái tử, ông vẫn nể tình giữ .

Lần hoàng đế bệnh nặng, triệu về kinh, thực chất là lựa chọn giữa và Thái tử.

Tử Hoài khuyên sớm rời kinh, chẳng lẽ vì cảm thấy Hoàng đế sẽ chọn ?

Lý Quân Tiện ngẩng đầu: “Chủ tử của ngươi hiện giờ ở ?”

Tề Lâm: “Ở Quốc Tử Giám!”

Lý Quân Tiện , hỏi tiếp: “Ta hôm qua các ngươi đến Tụy Ngọc Hiên?”

Tề Lâm biến sắc, vội vàng trả lời: “Bẩm Vương gia, là Tô cô nương chủ động mời gia nhà thần, hẹn từ nhiều ngày . Gia vẫn luôn từ chối, đến hôm qua mới . Gia còn bảo với hạ nhân rằng, đây lẽ là cuối cùng gặp Tô cô nương.”

Lý Quân Tiện gì, chỉ lặng lẽ suy nghĩ về độ thật giả trong lời Tề Lâm.

Hắn và Cố Trường Bình từng cùng bái môn hạ của Tô Thái phó. Tô Uyển Nhi là sư của cả hai.

sáng tối bên , dẫu tình cảm ban đầu thì cũng dần nảy sinh.

mở phủ, lấy vợ lập phi, thì Tô Uyển Nhi vẫn là một vết son thể xóa trong lòng .

Quên , cũng chẳng quên, nhưng chẳng thể !

Lý Quân Tiện ho nhẹ một tiếng: “Ngươi về với chủ tử ngươi, chuyện sẽ suy tính, .”

Tề Lâm dậy rời .

Khi sắp khỏi viện, nhịn đầu , thấy bóng in cửa sổ là Hạo vương đang cúi đầu trầm tư.

Hôm , Hạo vương dâng tấu về tình hình chiến sự căng thẳng ở Tây Bắc, xin hồi quân trấn giữ.

Lão hoàng đế đang bệnh nặng lập tức chuẩn tấu, còn khen Hạo vương một câu: “Người ‘nước nhà ’, nhưng nếu nước, lấy nhà? Con tận trung vì nước, là tận hiếu với trẫm. Trẫm cảm thấy an lòng!”

Hạo vương câu , như sét đ.á.n.h ngang tai, trong tuyệt vọng dâng lên nỗi sợ hãi.

Hóa , Tử Hoài đoán đúng.

Hai ngày , Thái tử dẫn văn võ bá quan long trọng tiễn Hạo vương rời kinh.

Cũng đúng ngày , Quốc Tử Giám tổ chức kỳ thi tháng.

Trong Chính Nghĩa Đường.

Tĩnh Bảo “Cao mỹ nhân” đột ngột xuất hiện bên cạnh, thầm nghĩ: Phủ công chúa chẳng lẽ hỏi han kỹ càng, hôm nay Quốc Tử Giám kỳ thi, thể đổi ngày mới đưa tới ?

Dù gì thì “Cao mỹ nhân” cũng cần lo thiếu chức quan, cớ tự chuốc khổ?

Mà hôm nay, gương mặt “Cao mỹ nhân” đầy khí thế kiểu “kỳ thi hành hạ ngàn , vẫn yêu như đầu”.

Thôi , ngươi đúng là học trò gương mẫu!

Tĩnh Bảo thu hồi ánh mắt, hít sâu một , điều chỉnh tâm trạng, chuẩn bước kỳ thi.

Giám khảo phát đề thi, gồm năm câu, là văn bát cổ. Tĩnh Bảo liếc qua một lượt là nắm ý, lập tức bắt tay bài.

Giám khảo là Điển bạc Giang Minh Hồ, ông lão mặc áo dài xám, bàn, đôi mắt tròn như chuông, chăm chú.

Tĩnh Bảo xong một câu, định thở phào nhẹ nhõm, chợt thứ gì rơi bịch xuống bàn.

Nhìn kỹ là một mảnh giấy nhỏ vo tròn.

Ai ném !?

Tĩnh Bảo lập tức sững .

 

Loading...