Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 531: Tội khi quân đó

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:09:13
Lượt xem: 176

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cao Triều ngẩng đầu, ánh mắt sắc như báo săn, chằm chằm Cố Trường Bình.

Người , thích từ nhỏ đến lớn.

Chỉ cần Cố Trường Bình , đến cả mặt trăng trời cũng sẵn lòng hái xuống cho y chơi. ngờ, âm thầm chuyện lưng .

Tạo phản ư?

Hắn c.h.ế.t sớm chắc?

Cao Triều vuốt mặt một cái, bất ngờ lao về phía .

Lần Cố Trường Bình nương tay, một cước đá thẳng bụng . Không đợi ngã xuống, y túm lấy áo , kéo thẳng sát bên.

Cao Triều lôi mặt đất, hai chân lê lết, nhưng tay vươn tới cổ họng Cố Trường Bình.

Hắn tay nhanh, nhưng Cố Trường Bình còn nhanh hơn một bước, lập tức bóp chặt cổ .

Hô hấp ngưng trong khoảnh khắc.

Cao Triều dứt khoát quấn chân lên y, dùng một thế phản đòn kéo mạnh đối phương ngã xuống đất.

Cố Trường Bình ngờ chiêu , trong lúc cả hai ngã lăn, y móc chân, khiến cả hai cùng lăn tròn, đảo vị trí.

Lửa giận trong lòng Cố Trường Bình bùng phát. Sau mấy vòng lăn lộn, y đè Cao Triều , chút do dự giáng nắm đ.ấ.m xuống.

Một cú!

Hai cú!

Ba cú!

Tiểu Thất, Tiểu Cửu bên thấy y đòn mạnh nặng, sợ đến vãi cả linh hồn, vội vàng lao lên can ngăn: “Tiên sinh, ! Xin bớt giận!"

"Tránh !"

Cố Trường Bình ngẩng đầu quát lớn, bất ngờ Cao Triều thừa cơ nắm c.h.ặ.t t.a.y áo y, cúi đầu c.ắ.n xuống.

Cơn đau thấu tận tim gan truyền từ lòng bàn tay.

Cố Trường Bình giận đến cực điểm, giơ tay tát thẳng một cái, Cao Triều nghiêng đầu, hàm răng lúc mới chịu nhả .

Hắn ngửa đất, tay chân dang rộng, thở hổn hển từng lớn, khóe môi chảy máu, rõ là của của Cố Trường Bình nữa.

Như một con cá sắp c.h.ế.t cạn, trong mắt là tuyệt vọng.

Cố Trường Bình bàn tay nát bấy, m.á.u thịt be bét, cũng buông ngã xuống đất, như một con cá hấp hối khác.

Mưa càng lúc càng lớn, như đổ cả bầu trời xuống trần gian.

Tiểu Thất, Tiểu Cửu thấy hai yên động đậy, mới rón rén lui xa.

“Ngươi , rốt cuộc là chuyện gì?"

Giữa màn mưa, giọng của Cố Trường Bình khàn đặc.

"Cố Trường Bình, ngươi tạo phản ?"

"…"

Trời long đất lở, biển cạn đá mòn cũng thể hình dung hết cú sốc trong khoảnh khắc đó của Cố Trường Bình. Đầu óc y trống rỗng.

"Kỷ Cương phái đến Giang Nam điều tra việc biến động giá lương thực. Ta điều tra , ngươi đoán xem phát hiện ai?"

Cao Triều đầu thật khó khăn: "Ta phát hiện Tĩnh Thất."

Cố Trường Bình gần như bật dậy, thất thanh: “Ngươi gì?"

Cao Triều hì hì: "Nàng tích trữ lương thực. Hẳn năm kho lớn, hơn tám vạn lượng bạc. Mẹ nó, đúng là giàu thật đấy!"

Cố Trường Bình túm lấy , giận dữ quát: "Sau đó thì ?"

"Sau đó…" Cao Triều : "Sau đó chất vấn nàng . Ban đầu nàng chịu , chỉ bảo là chuẩn cho tam tỷ của . Ta thực sự bóp c.h.ế.t nàng luôn, tưởng là kẻ ngu, coi cả Cẩm Y vệ đều là đồ ngốc chắc."

"Nói tiếp!" Giọng Cố Trường Bình gần như nghiến răng.

"Thế là cho nàng một đoạn bài Mộc Lan từ, nàng ngẩn ."

“Ngươi…"

"Miệng nàng cứng quá, chuyện thì quá lớn. Nếu thế, nàng c.h.ế.t cũng chịu nhận."

"Nàng thừa nhận điều gì?"

"Thừa nhận lương thực đó là nàng tích trữ, là tích trữ cho ngươi."

Nói đến đây, thể Cao Triều run lên dữ dội: “Nàng , là ngươi tạo phản. Rồi còn thản nhiên hỏi một câu: 'Ngươi sẽ giúp chứ?'"

Tim như đ.â.m mạnh một nhát.

Sắc mặt Cố Trường Bình lập tức trắng bệch, trắng như tờ giấy.

Cao Triều như tiếp thêm máu, lồm cồm bò dậy, sắc mặt như c.h.ế.t của Cố Trường Bình, chỉ cảm thấy thế gian điên cuồng đến nực .

Tất cả đều hai bộ mặt. Một bộ mặt cho thiên hạ xem, một bộ mặt cho chính .

Bộ mặt cho thiên hạ là giả dối.

Chỉ , một gương mặt, một trái tim, trong ngoài như một, giấu giếm.

Thật ngu xuẩn!

"Cố Trường Bình, vì ngươi tạo phản?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-531-toi-khi-quan-do.html.]

Hắn lờ mờ đoán lý do, nhưng vẫn tận miệng: "Vì Cố gia ?"

Cố Trường Bình đáp, ngây như khúc gỗ.

"Có vì Cố gia ?" Cao Triều sốt ruột, quát.

Cố Trường Bình giật một cái, lảo đảo dậy, bước thẳng ngoài.

"Mẹ nó!" Cao Triều c.h.ử.i một tiếng, cố bò dậy đuổi theo: “Ngươi ? Mẹ nó, cho !"

Cố Trường Bình đầu , gương mặt trong mưa hiện rõ sự yếu đuối lẫn cả nỗi hối hận từng .

Sự yếu đuối đó khiến tim Cao Triều nhói lên.

"Cao Tắc Thành." Y cất tiếng, giọng mang theo đau đớn và tự trách: “Nếu nàng yêu đến thế, tạo phản. Giờ thì còn đường lui nữa, nhưng nàng… ít nhất… cũng sống."

Y nhẹ giọng : “… Nàng nhất định sống!"

"…"

Cao Triều mở miệng, nhưng chẳng nên gì. Cho đến khi Cố Trường Bình biến mất trong màn mưa dày đặc, thể cũng chao đảo.

"Gia!"

Tiểu Thất, Tiểu Cửu vội nhào tới, mỗi nắm một tay .

"Chuyện hôm nay, nếu các ngươi… dám hé nửa chữ ngoài…"

Cao Triều lập tức siết chặt lấy hai , ánh mắt u tối: “Ta sẽ lấy mạng các ngươi."

"Dạ!"

"Dạ!"

Tim Cao Triều thoáng buông lỏng, rốt cuộc gắng gượng nữa, mềm nhũn, ngửa ngã thẳng xuống.

"Gia!"

Tiểu Thất, Tiểu Cửu cùng lúc hoảng hốt hét to.

Tại Thẩm phủ, vắng vẻ lạnh lẽo.

Thẩm Trường Canh dùng bữa đoàn viên với Cát thị xong, tranh thủ lúc trời ngớt mưa, về nhà. Sau khi tắm rửa, đang chuẩn sách một lát ngủ.

Rầm! Cửa đá văng .

Hắn giật bật dậy, đến khi thấy ướt sũng ở cửa là Cố Trường Bình, mới một hồi nghẹt thở, run giọng hỏi: “Cố, Cố Trường Bình, ngươi thế?"

Cả ướt đẫm, khóe môi bầm tím, tay vẫn còn đang rỉ máu, y hệt đ.á.n.h tơi bời. ở cái thành Tứ Cửu , mấy ai dám đ.á.n.h Cố Trường Bình?

"Trường Canh." Y cụp mi mắt: “Rót cho một bình rượu, rượu mạnh ."

"Rượu gì mà rượu, tắm đồ hẵng ."

Thẩm Trường Canh mắng to: “Giữa tiết trời thế , ngươi hù c.h.ế.t ? Ta còn sống thêm hai năm nữa để tiễn lão phu nhân nhà ngươi về suối vàng đó."

Vừa mắng, xỏ dép bước tới, đẩy y phòng tắm.

"Thẩm Trường Canh…"

"Khỏi gọi nữa! Tắm, đồ, chuyện gì khác chờ ."

Thẩm Trường Canh gào xong dịu giọng: “Gia gia tổ tông ơi, xin ngươi đấy, ngươi đau thì A Bảo nhà ngươi cũng xót lắm đấy."

A Bảo?

Cố Trường Bình lặp lặp cái tên trong lòng, nghiến răng gật đầu một cái.

Sau khi khỏi phòng tắm, chiếc bàn tròn nhỏ bày sẵn một vò rượu, vài món nhắm đơn giản.

Cố Trường Bình xuống, nâng chén rượu lên, câu đầu tiên thốt khiến Thẩm Trường Canh suýt ngất: “Trường Canh, Thám hoa lang là nữ."

"Nữ cái gì mà nữ? Nam thì !"

Thẩm Trường Canh kịp phản ứng, bật : "Thám hoa nào?"

"Tĩnh Văn Nhược!"

"Tĩnh Thất!"

"A Bảo!"

Cố Trường Bình : "Nàng là con gái, cải nam trang Quốc Tử Giám học."

"Ồ.”

"Á hả??"

Tiếng hét vỡ giọng của Thẩm Trường Canh vang lên tức thì: “Họ Cố , ngươi điên ? Tĩnh Văn Nhược là nữ ? Ngươi đùa kiểu gì ?"

"Không đùa, là thật. Từ hồi ở Quốc Tử Giám ."

"…"

"…"

"A a a a a…"

Thẩm Trường Canh hoảng loạn phắt dậy, chỉ tay mặt Cố Trường Bình chửi: “Cố Trường Bình, đồ tổ tông nhà ngươi, ngươi… ngươi… Tội khi quân đấy!!"

 

Loading...