Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 532: Lá gan cũng quá lớn rồi

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:09:14
Lượt xem: 194

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đến chuyện tạo phản còn dám , há sợ tội khi quân ?”

Cố Trường Bình rót rượu lòng bàn tay, đường nét khuôn mặt hề đổi, nhưng ánh mắt rõ ràng đang gắng chịu đau.

“Nàng âm thầm tích trữ gần tám vạn lượng bạc tiền lương thực cho . Lại thêm Ôn Lư Dụ và Đoạn Cửu Lương cũng ngấm ngầm thu mua, khiến giá lương thực ở Giang Nam biến động, cuối cùng Cẩm Y vệ chú ý. Kỷ Cương phái Cao Triều điều tra.”

“Cao Triều tra ?” Thẩm Trường Canh đến đây thì tim như đ.á.n.h trống, kinh hãi thôi.

“Tra . Hắn lấy phận của Tĩnh Văn Nhược để uy hiếp, chất vấn con nhóc đó. Không ngờ nàng phản kích, kẻ tạo phản thật sự là , nàng chỉ là đang âm thầm giúp tích trữ lương thực. Thế là Cao Triều lập tức đến chất vấn .”

Cảm xúc trong lòng Thẩm Trường Canh còn lời nào tả xiết, một lúc lâu mới gắng gượng thốt một câu: “Vết thương mặt và tay ngươi là do gây ?”

“Ừ.”

“Hắn sớm Tĩnh Văn Nhược là nữ nhân?”

“Không chỉ , cả Ôn Lư Dụ cũng .”

“Vậy chẳng chỉ còn mỗi tên ngốc giấu nhẹm ?”

Thẩm Trường Canh lập tức nổi giận: “Ta còn tưởng nhà họ Cố các ngươi sắp tuyệt hậu, đêm nào cũng tiếc nuối ngươi!”

“Giờ lúc đào chuyện cũ , Trường Canh.”

Cố Trường Bình ngửa cổ uống một ngụm rượu, bình tĩnh : “Có hai chuyện cấp bách, đầu tiên là vụ tích trữ lương thực, thứ hai là Cao Triều.”

Thẩm Trường Canh giật thót trong lòng, vội hỏi: “Ngươi định gì?”

Cố Trường Bình : “Ta Ôn Lư Dụ nhanh chóng chuyển phần lớn lương thực mà Tĩnh Văn Nhược tích trữ .”

Ánh mắt Thẩm Trường Canh sáng lên: “Ý ngươi là...”

“Nàng lấy danh nghĩa tích trữ lương thực cho tam cô nương nhà họ Tĩnh. Danh nghĩa dùng , chỉ là lượng quá lớn.”

Cố Trường Bình hít sâu một : “Giảm quá nửa, mới hợp tình hợp lý.”

Thẩm Trường Canh nhíu mày: “Làm là giải quyết khó khăn cho nàng, nhưng đẩy Ôn Lư Dụ nguy hiểm. Lỡ Cẩm Y vệ thực sự điều tra tận gốc chuyện lương thực Giang Nam, bên phía Ôn Lư Dụ liệu giữ nổi ?”

“Dù thế nào, nhất định giữ Tĩnh Văn Nhược.”

Cố Trường Bình ngừng một lát, ngoài cửa sổ gọi: “Có ai ?”

Một ám vệ mặc hành y lập tức quỳ rạp đất: “Gia?”

“Mau gọi A Nghiễn bên cạnh Tĩnh Thất gia tới, đừng để kinh động đến Thất gia.”

“Chờ !”

Thẩm Trường Canh bất ngờ lên tiếng: “Ngươi gọi một hạ nhân đến gì?”

Cố Trường Bình trả lời: “Người Tĩnh Thất gia thực sự tin tưởng chỉ A Nghiễn. Chuyện để mặt, chỉ mới kho lương .”

Thẩm Trường Canh hỏi tiếp: “Vậy tại để Thất gia ?”

Cố Trường Bình phần thất thần, Thẩm Trường Canh gõ một cái mới tỉnh , hít sâu : “Không cần hỏi nhiều như thế. Mau .”

“Rõ!”

Ám vệ lập tức biến mất màn đêm.

Thẩm Trường Canh gõ bàn: “Thế còn bên Cao Triều? Hắn mới là mấu chốt của sự việc!”

“Chưa nghĩ !”

Cố Trường Bình tu một hớp rượu mạnh, ngẩng đầu : “Trường Canh, vốn định kéo .”

con nhóc đó !”

Thẩm Trường Canh xoay chuyển ý nghĩ trong đầu, nhịn thở dài: “Nàng từng bước giúp ngươi thu phục bốn học trò trở về.”

“Phúc họa liền, chắc là chuyện . Nàng nghĩ quá...”

Ba chữ “quá đơn giản” cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài, trôi theo rượu nghẹn trong cổ họng.

Không là quá đơn giản, mà là quá thông minh!

Lòng , thời cơ... nắm đúng từng tấc. Thêm một phần, bớt một phần cũng đủ sức lay động Cao Triều như .

Bằng nổi nóng đến mức đ.á.n.h cả Cố Trường Bình?

Thẩm Trường Canh day huyệt thái dương đang giật liên hồi, thầm nghĩ: Một việc, hai việc, việc nào việc nấy đều chuyện một cô nương nên .

Lá gan của nàng... lớn đến tận trời !

Cao Triều tỉnh , mới phát hiện bộ áo quần sạch sẽ, đang ngay ngắn giường, chỗ nào đau.

Hắn nhếch miệng chửi: “Người cả , c.h.ế.t sạch hả?”

Tiểu Thất, Tiểu Cửu đang ngoài cửa vội vàng chạy : “Gia?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-532-la-gan-cung-qua-lon-roi.html.]

“Lấy cái gương đồng đến đây!”

Tiểu Thất đưa gương tới, nhét tay gia, soi một cái, suýt tức méo cả mũi.

“Đồ khốn kiếp, dám thật sự tay ác với !”

Tiểu Cửu vội dỗ dành: “Thái y đến xem , đều chỉ là vết thương ngoài da, động đến xương cốt, nghỉ ngơi vài ngày là .”

Cao Triều lập tức thẳng tay ném cái gương.

“Ta bảo các ngươi gọi Thái y ? Một thiếu gia ăn sung mặc sướng như đ.á.n.h thành thế , thái y nghi ngờ mới là lạ! Một lũ gì, định chọc tức để dễ bề thừa kế gia sản hả?”

Tiểu Thất và Tiểu Cửu mắng đến dám hé răng, cúi rạp đầu như chim cút.

Từ ngày gia Cẩm Y vệ, hiếm khi nổi nóng kiểu thiếu gia, đúng là Cố Trường Bình chọc giận đến phát điên .

“Còn ngẩn đó gì?” Cao Triều nửa bên môi sưng vù c.h.ử.i tiếp: “Định mặc niệm cho ? Ta còn c.h.ế.t !”

“Gia!”

Tiểu Thất nhịn nổi nữa, đành dùng cách đ.á.n.h lạc hướng: “Thế tính đây?”

“Ngươi tưởng là thần tiên ? Làm ?”

Cao Triều tức đến phát điên, hận thêm cái gương nào nữa để ném nát đầu tên .

Làm như chuyện gì xảy ?

Đây là chuyện tạo phản đó! Chém đầu, tru di cả nhà chứ trò đùa !

Khai thật với Cẩm Y vệ?

Một bên là Cố Trường Bình, một bên là Tĩnh Thất, điên đến mức nào mới thể trơ mắt hai c.h.ế.t?

“Đồ khốn Tĩnh Thất rõ ràng là cố tình kéo xuống nước!”

Cao Triều lầm bầm vài câu, đột nhiên nín : “Đi gọi tên khốn Tiền Tam Nhất đó tới đây.”

“Gia định gì?”

“Ngươi quản định gì!” Cao Triều đá một cái: “Ta thể gọi đến thăm bệnh chắc? Mau !”

Tiền Tam Nhất Cao Triều về bệnh, hai lời, lập tức chạy tới.

Vừa thấy, ngây cả .

“Là tên nào ăn gan hùm mật gấu, dám đ.á.n.h cả Phủ Trấn Cẩm Y vệ thành thế ?”

Tiền Tam Nhất đau lòng : “Là thằng ch.ó nào, , gia sẽ giúp ngươi đ.á.n.h trả gấp mười !”

Ánh mắt Cao Triều đầy phức tạp, uể oải đưa tay , Tiền Tam Nhất vội vàng đỡ dậy, còn ân cần nhét thêm cái gối lưng .

Chờ mãi vẫn thấy câu nào, Tiền Tam Nhất lấy lạ, chuyện giống tính cách của Cao mỹ nhân chút nào.

Tên vốn thù tất báo cơ mà.

“Rốt cuộc xảy chuyện gì thế?” Hắn nhẫn nại hỏi.

Cao Triều trong lòng trút hết bầu tâm sự, nhưng mà trút?

Nói Tĩnh Thất là nữ nhân?

Chắc Cố Trường Bình sẽ g.i.ế.c mất!

Nói Cố Trường Bình tạo phản?

Cũng dám mở miệng!

Ngực Cao Triều phập phồng, nhắm mắt , chui chăn im bất động.

Tiền Tam Nhất nghiến răng, Tiểu Thất, Tiểu Cửu thì phát hiện hai chuồn sạch.

Chắc chuyến gặp chuyện chẳng lành, hoặc là rơi vụ gì rắc rối .

Tiền Tam Nhất kéo một cái ghế xuống, quyết định bắt đầu từ mấy chuyện vặt.

“Ngươi ở kinh mấy hôm, xảy khá nhiều chuyện đấy. Đầu tiên là Từ Đại tướng quân qua đời .”

“Qua đời ?” Cao Triều bật dậy: “Vậy Thanh Sơn thì ?”

Tiền Tam Nhất trả lời: “Hắn đưa linh cữu hồi kinh, hơn nữa còn thăng chức. Sau gặp , chúng gọi là Từ Đại tướng quân, cả Từ gia quân đều giao cho .”

Cao Triều hỏi: “Tại ?”

“Còn tại gì nữa, Hoàng thượng coi trọng thôi. Mà vụ yến hội Trung thu đêm nay cũng xảy chuyện, cha kể còn tin nổi, thứ diễn quá nhanh.”

Tiền Tam Nhất : “Ngươi về kịp lúc lắm, chờ ngươi khỏe , hôm khác với ngươi đến chúc mừng Tĩnh Thất một chuyến.”

Cao Triều hai chữ “Tĩnh Thất” lập tức cảm thấy đau đầu như nứt toác.

 

Loading...