Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 535: Còn nghiêm trọng hơn cả trời sập

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:09:17
Lượt xem: 162

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay khi Tĩnh Bảo theo bóng lưng của Từ Thanh Sơn, thì Cao Triều hất văng chén trong tay, hắt hết nước lên mặt Tiểu Thất.

“Chẳng tí hương vị gì cả, mang ngon hơn đến đây!”

Tiểu Thất suýt chút nữa nước mắt.

Biệt viện hiếm khi đến ở, lấy ngon cơ chứ?

Từ đêm qua đến sáng nay, gia nổi cáu bao nhiêu , Cố Trường Bình từ chối tỏ tình cũng từng khó hầu hạ như bây giờ.

là càng sống càng thụt lùi!

Cao Triều là sống thụt lùi, mà là cả đang rơi trạng thái chỉ đ.á.n.h , đập bất cứ thứ gì.

Hắn nghĩ: Mẹ nó, thành ch.ó dại thật !

Bữa sáng dọn lên, bốn món mặn, bốn món điểm tâm, thêm một bát cháo gạo tẻ thơm lừng. Hắn ăn mấy miếng mà chẳng nếm mùi vị gì.

Dứt khoát ném đũa, đến chuồng ngựa dắt một con , nhảy lên ngựa mà luôn.

Cũng . Cha đều đang trông coi lăng Hoàng đế; trong hoàng thất thì ít qua , mà nhà họ Cao thì ưa cũng cho phép lui tới.

Nhìn , sống đến từng tuổi, bên cạnh hình như chỉ Cố Trường Bình, Từ Thanh Sơn, và thêm một Tiền Tam Nhất.

Nghĩ đến Cố Trường Bình, Cao Triều bắt đầu nghiến răng nghiến lợi mà nghĩ ngợi lung tung, lúc hồn thì phát hiện cửa Hàn Lâm Viện.

Tiền Tam Nhất thấy Cao Triều mời mà đến cũng bất ngờ, chỉ than thở thời gian đúng là con d.a.o mổ heo.

Trước vị gia một vết bầm chỉ một sợi tóc rối mặt cũng chịu khỏi cửa.

“Thế nào, trong lòng chuyện gì ?”

Tiền Tam Nhất dịu giọng khuyên nhủ: “Nói , còn thể góp ý cho một chút.”

Cao Triều liếc một cái: “Không chuyện gì, chỉ tiện đường ghé xem ngươi, ngươi cứ việc , một lát .”

Tiền Tam Nhất vắt óc suy nghĩ, một lúc mới nhăn mặt : “Chẳng lẽ... lòng ai ?”

Một quyển sách bay tới đập thẳng đầu , đau đến mức nghiến răng nghiến lợi.

“Không trong lòng thì cái bộ dạng sống bằng c.h.ế.t của ngươi là để cho ai xem?”

Cao Triều mặt đầy vẻ hận sắt thành thép: “Tiền Tam Nhất, trong đầu ngươi ngoài tiền với đàn bà thì còn chứa cái gì, phân chắc?”

Tiền Tam Nhất: “…”

Cao Triều: “Phân còn dùng phân bón , còn ngươi thì , chẳng lẽ Diêm Vương ngủ gật mới để ngươi giật một tấm da giả bên ngoài? Còn gọi là Trạng nguyên lang? Ta nhổ!”

Tiền Tam Nhất âm thầm nhắm mắt, trong lòng c.h.ử.i một tiếng nó…

Sau một hồi im lặng như c.h.ế.t.

Cao Triều đột nhiên đá Tiền Tam Nhất, giọng buồn rầu: “Ta gặp chuyện còn nghiêm trọng hơn cả trời sập.”

Cuối cùng cũng chịu !

Cha đây mà thấy ngươi mặt mũi đầy thương tích, đ.á.n.h trả, mắng cãi thì sớm nổi đóa !

Tiền Tam Nhất đầy hy vọng: “Nói , chuyện to hơn trời là cái gì?”

“Ngươi sống để gì? Trước phủ Trưởng công chúa nhà họ Vương đè đầu cưỡi cổ, nuốt trôi cục tức đó nên mới gia nhập Cẩm Y vệ, nghĩ rằng một ngày nào đó nhất định đè bẹp nhà họ Vương. Kết quả là nhà họ Vương kịp đụng tay, tự diệt vong.”

Tiền Tam Nhất: “?”

“Người sống đời, điều gì là nên nhất?”

Cao Triều thở dài: “Chấp niệm! Một khi chấp niệm, thì buông xuống , cả đời vây trong đó mà thoát nổi. Tam Nhất , cũng bước , ngươi ?”

Tiền Tam Nhất: “??”

“Thôi , với ngươi cũng chẳng hiểu.” Cao Triều dậy, lơ đãng : “Trạng nguyên lang, cái thư phòng bé tẹo là nơi ngươi nên ở mãi. Ngươi cứ chép sách mãi thế , sẽ thành ngốc đấy. Tìm cách chuyển sang Hộ bộ , ít còn chạm tiền.”

Tiền Tam Nhất: “???”

Cao Triều bước qua bậc cửa: “Ngươi nhóc con Tĩnh Thất bao nhiêu bạc ? Hừ, bán ngươi cũng chẳng đoán .”

Tiền Tam Nhất gãi đầu.

Hắn Tĩnh Thất tiền, nhưng mà Hộ bộ thì hiện tại đường, tư lịch cũng đủ!

Không đúng!

Tiền Tam Nhất tỉnh , vội vàng đuổi theo, nhưng còn bóng dáng Cao Triều?

“Hắn một hồi mà cũng rõ cái chuyện còn nghiêm trọng hơn trời sập là gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-535-con-nghiem-trong-hon-ca-troi-sap.html.]

Tiền Tam Nhất dậm chân: “Tên khốn kiếp là cố tình câu mà!”

Mẹ kiếp, chuyện như thế cũng ???

Rời khỏi Hàn Lâm Viện.

Tiểu Cửu tiến : “Gia, Cẩm Y vệ cần một câu trả lời, tới hỏi gia hồi kinh ?”

Trả lời?

Cao Triều bật buồn, nếu nghĩ nên trả lời thế nào, còn cần lang thang ngoài phố thế ?

Cái đồ khốn Cố Trường Bình đó đến giờ vẫn chủ động tìm , định gì? Lôi tất cả c.h.ế.t chung ?

Còn cái tên họ Tĩnh , ném củ khoai bỏng tay cho , chẳng lẽ tin chắc rằng vì tình xưa nghĩa cũ mà sẽ tố cáo?

Cao Triều nghĩ tới đây, lửa giận mới lắng xuống bốc lên, đá cho Tiểu Cửu một cú.

“Ngươi đầu óc ? Không ông đây thương nghỉ vài hôm ? Hay cần cho ngươi ăn não heo bổ sung?”

“Gia!”

Tiểu Cửu lắp bắp: “Tiểu nhân… đúng là thế mà…”

Cao Triều nhướng mày: “Ồ, ý ngươi là cần ăn não heo là hả?”

“Tiểu nhân dám!”

Tiểu Cửu thầm than trong lòng: Không cần não heo, nhưng nên uống nhiều hoa cúc, nóng quá .

“Đến Cố phủ!”

Cao Triều tung lên ngựa, quất roi thật mạnh.

Núi đến tìm gia, thì gia đến tìm núi.

mấy năm qua cũng từng tìm.

Ai ngờ đến Cố phủ hỏi thì mới Cố Trường Bình trong phủ, thì ai , ngay cả Tề Lâm cũng ấp úng mãi rõ.

“Cao công tử, là… ngài hôm khác hãy đến?”

“Cút!” Cao Triều nhạt: “Ta đợi đến khi trời tối, nếu còn xuất hiện mặt , chừng sẽ chuyện gì đó, đến lúc đó đừng hối hận.”

Tề Lâm: “…”

Thẩm Trường Canh cảm thấy đúng là thái giám nóng ruột hộ Hoàng đế, tình thế hiện giờ như lửa cháy mày , Cố Trường Bình vẫn ôm sách ?

Hắn nổi chứ?

“Ngươi thật sự gặp Cao Triều ? Nhỡ thực sự…”

Cố Trường Bình ngẩng đầu: “Đã là một canh bạc, thì đặt cược bằng một sự quyết liệt. Trong lòng lo, nhưng đến nước , lo thì ích gì?”

Thẩm Trường Canh: “…”

Cố Trường Bình gập sách : “Trường Canh, ngươi tin , sẽ chủ động đến tìm .”

“Ngươi chắc ?”

“Nếu thực sự định tố cáo thì việc đầu tiên khi gặp Tĩnh Thất là đến Cẩm Y vệ hoặc Đại Lý Tự, chứ đến tìm đ.á.n.h .”

Cố Trường Bình cúi đầu vết c.ắ.n ở giữa ngón cái và ngón trỏ, đến chuyện c.ắ.n như con nít mà cũng , chứng tỏ thật sự gấp .

“Hắn cần thời gian suy nghĩ, đưa quyết định. Ngươi đừng quên, hoàng thất, con trai Trưởng công chúa. Ta phản Hoàng đế, khác nào phản ? Chuyện với … quá lớn .”

“Vậy thì chỉ thể chờ thôi.”

Thẩm Trường Canh thở dài một tiếng, lấy từ ngăn kéo một cái gương đồng, soi trái soi .

Trước là chuyện Tĩnh Thất là nữ, vụ trữ lương, giờ thêm Cao Triều bí mật…

Chuyện chuyện nọ, chuyện nào cũng như giục mạng, chỉ một đêm mà tóc mai bạc thêm mấy sợi…

Cứ tiếp tục thế , sống cái quái gì nữa!

“Gia, gia, gia…”

Tề Lâm vội vàng chạy .

“Vừa Cao công tử đến tìm, khi trời tối mà gia xuất hiện, chừng sẽ chuyện gì đó. Gia, đây!”

 

Loading...