Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 538: Vong ân bội nghĩa
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:09:20
Lượt xem: 172
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Có năm nọ Trung Thu, Tô Thái phó cung dự yến tiệc đêm, lúc trở về lập tức gọi thư phòng, bảo ngoan ngoãn một chút.”
Cố Trường Bình bất chợt bật , tiếng đầy chua xót.
“Cách ông chuyện giống như đang dỗ dành một đứa trẻ, nhưng từ khóe miệng cứng ngắc , nhất định trong buổi yến tiệc khuyên Hoàng đế trừ cỏ tận gốc, g.i.ế.c c.h.ế.t đứa con hoang duy nhất của nhà họ Cố là . Ngươi nhận ?”
Cao Triều: “…”
“Bởi vì lúc ông những lời , trong mắt tràn đầy vẻ tiếc nuối. Kẻ sống nhờ nhà khác như chẳng bản lĩnh gì khác, chỉ học cách sắc mặt lớn.”
Cố Trường Bình bật trầm thấp: “Cho nên mỗi khi ông mặt mày căng cứng, mắt lộ vẻ tiếc thương, lập tức cái mạng của gặp nguy . Ngay cả Trưởng công chúa ngươi cũng từng khuyên Tiên đế nên g.i.ế.c .”
Sắc mặt Cao Triều lập tức tái nhợt.
“Tắc Thành, ngươi từng nếm trải cảm giác sống hôm nay mà chẳng ngày mai ?”
Hắn tự hỏi tự trả lời: “Ngươi từng. Ngươi là con trai độc nhất của phủ Trưởng công chúa, chỉ cần cau mày vô kẻ hầu hạ ùa tới. Cũng là xác phàm trần, dựa mà ngươi thể sống ngẩng cao đầu, còn sống khác gì một con chó?”
“Cho nên ngươi bất mãn ư?”
“Ta bất mãn.” Cố Trường Bình lắc đầu: “Bọn họ đều còn nữa… chỉ còn một . Ta sống tiếp, cái kiểu sống hôm nay chẳng ngày mai mà là sống một cách quang minh chính đại giữa nhân gian . Không sợ hãi, gặp ác mộng giữa đêm, cần sắc mặt khác, vui thì , buồn thì , đau lòng thì gọi gọi uống say một trận.
Ta thể đến bất cứ nơi nào thế gian , chứ nhốt trong cái thành Tứ Cửu nhỏ bé , sống lay lắt ánh mắt của thiên hạ, suốt ngày cúi đầu ơn mà tồn tại.”
Nói đến đây, nước mắt Cố Trường Bình bất chợt trào từ khóe mắt.
Hắn kịp lau , bèn giả vờ cầm bát uống rượu, che giấu nỗi đau đến bất ngờ .
Thế nhưng bên cạnh thấy rõ ràng.
Cao Triều hoảng hốt, định vươn tay giúp lau nước mắt, nhưng tay đưa nửa chừng thì khựng , đau lòng : “ ngươi cũng cần tạo phản chứ!”
Cố Trường Bình đặt bát xuống, mặt còn nét bi thương, chỉ còn nụ nhạt.
“Khi Tiên đế còn tại vị, Trưởng công chúa quyền khuynh triều dã. Đừng là Hoàng hậu Quý phi, đến những vị đại thần lão thành trong nội các cũng kiêng dè ba phần khi thấy bà .”
Nhắc đến vinh quang ngày của , Cao Triều nhất thời ngẩn .
“Vậy còn bây giờ?” Cố Trường Bình : “Bây giờ bà và Phò mã sống ẩn cư nơi hoàng lăng, tuy khổ cực nhưng vẫn còn giữ mạng. Còn ngươi thì ?”
Cao Triều khựng .
“Vì phủ Trưởng công chúa bắt nạt, vì chống họ Vương, ngươi thậm chí tham gia khoa cử chuẩn ba năm trời, chịu tủi gia nhập Cẩm Y vệ, trộn với bọn hoạn quan và đủ loại trong thiên hạ.”
Cố Trường Bình thẳng mắt : “Cao Tắc Thành, ngươi là vì điều gì?”
Vì điều gì ư?
Cao Triều thể thốt nổi một lời.
Cố Trường Bình nhấn từng chữ một: “Ngươi gia nhập Cẩm Y vệ và tạo phản, chẳng cùng một lý do ? Ngươi phản kháng sự ngạo mạn hung hăng của nhà họ Vương, phản kháng sự thiên vị đúng sai lẫn lộn của Hoàng đế.
Còn phản kháng phận bất công , phản kháng cái gọi là quyền lực thiên tử, sống thì sống, c.h.ế.t thì c.h.ế.t.
Khác đường nhưng cùng chí hướng.
Chỉ khác một điều ngươi chỉ quan tâm tới một mẫu đất ba phân của phủ công chúa, còn … thì lật đổ cả bầu trời .”
Chữ cuối cùng rơi xuống, thủy tạ lặng như tờ.
Sắc mặt Cao Triều trắng bệch từ lúc nào, trong lòng chỉ còn văng vẳng một câu hỏi:
Giống ư?
Ta với Cố Trường Bình ngươi thật sự giống ?
…
Một nơi khác cũng chìm trong lặng lẽ, thư phòng Tĩnh phủ.
Tiền Tam Nhất Tĩnh Bảo một lời nào, thầm nghĩ: Ta khô cả miệng , tên nhóc chẳng chút phản ứng gì chứ?
“Ngươi ừ hử một tiếng chứ!”
“Ừ hử~”
“Mẹ kiếp!”
Tiền Tam Nhất suýt nữa nhảy dựng khỏi ghế: “Tĩnh Bảo, ngờ ngươi là loại như ! Cao Triều là của ngươi mà, gặp chuyện, ngươi chẳng hỏi han cũng thôi, lên tiếng một cái là ‘ừ hử’?”
“Không ngươi bảo ừ hử ?”
Tiền Tam Nhất: “…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-538-vong-an-boi-nghia.html.]
Cái miệng đáng c.h.ế.t của thật tiết chế.
“Tổ tông ơi, ngươi thể nghiêm túc một chút ?”
Tĩnh Bảo nghiêm túc : “Nếu , thì chắc chắn là điều khó xử. Ngươi hỏi nhiều quá, chẳng khiến càng thêm khó xử ?”
“Ta…”
“Chờ , đợi lúc tự khắc sẽ .”
Tĩnh Bảo bỗng đổi giọng: “À, Tần Sinh gửi thư cho ngươi ?”
Vừa nhắc đến , Tiền Tam Nhất lập tức tuôn một bụng lời oán trách: “Mỗi tháng một bức, là mấy chuyện vặt vãnh lông gà vỏ tỏi, y như sổ chi tiêu, trẻ con đến phát ngán. Ta nghi mấy bài văn trong xuân vi và điện thí của thằng nhóc đều là chép của khác.”
“Không gì khác ?”
“Không .”
“Thư tháng đến ?”
Tiền Tam Nhất nhẩm tính : “Chưa, trễ mấy ngày .”
Tĩnh Bảo thoáng trầm ngâm.
Cao Triều hiện đang ở phương Nam điều tra giá lương thực, lạ nước lạ cái, chắc chắn sẽ tìm Uông Tần Sinh nhờ giúp đỡ.
Uông Tần Sinh bận, tất nhiên chẳng còn thời gian gửi thư về kinh. Ngay cả thư gửi cho nàng cũng đến chậm mấy ngày.
Nói , Uông Tần Sinh chắc cũng chuyện nàng tích trữ lương thực .
Cao Triều trở về kinh, chuyện bên Cẩm Y vệ cũng giấu bao lâu. Dù là tìm , tìm , sớm muộn gì cũng sẽ một cuộc đối đầu.
Theo lý thì đối đầu cũng đến gặp nàng, tại là Tiền Tam Nhất đến?
“Tĩnh Bảo, Tĩnh Bảo…”
“Hử?”
Tĩnh Bảo ngẩng đầu: “Vừa ngươi gì cơ?”
Tiền Tam Nhất: “…”
Tiền Tam Nhất nổi giận phắt dậy, nhạt: “Ta rõ , ngươi bây giờ thăng quan tiến chức lập tức chẳng coi cũ gì. Đừng quên, năm đó chúng thề kết nghĩa bằng máu, cẩn thận trời đ.á.n.h thánh vật đấy!”
Nói xong hất tay áo bỏ .
Hắn thực chỉ bộ, định bụng đợi Tĩnh Bảo nhận mà đuổi theo dỗ dành .
Nào ngờ đến tận cổng cũng thấy bóng dáng Tĩnh Bảo , Tiền Tam Nhất tức đến méo cả mũi, giậm chân ngửa mặt hét to một tiếng: “Vong ân bội nghĩa!”
…
Tĩnh Bảo đuổi theo, là vì đang cân nhắc về hai Uông Tần Sinh và Tiền Tam Nhất.
Uông Tần Sinh thì ở tận Giang Nam, nhát gan, thiếu chủ kiến, chuyện cũng chẳng , cũng chẳng ảnh hưởng gì đến nàng.
Còn Tiền Tam Nhất thì ?
Người trông vẻ cà lơ phất phơ, ham tiền đến phát điên, nhưng bên trong tâm cơ.
Cao Triều sống c.h.ế.t cũng kéo xuống nước, là vì tình sâu nặng, vì vẫn nghĩ thông?
“A Nghiễn!”
Nàng gọi.
A Nghiễn đẩy cửa bước : “Gia?”
“Đi dò xem lúc ở , Cao công tử đang ở ?”
“Dạ!”
mãi đến đêm khuya A Nghiễn vẫn trở , Tĩnh Bảo bất an, trong lòng nghĩ chẳng lẽ xảy chuyện gì?
Nàng rốt cuộc nhịn , gọi: “A Man, ngươi cửa xem ca ngươi về ?”
A Man vì đầu giấu nhiều tiền như , lúc đối mặt với Thất gia thì vô cùng chột , gia lệnh lập tức đầu ngay dám dừng.
Vừa mở cửa, bèn thấy ca đang định đẩy cửa bước , hai cùng lúc sững sờ.
“Gia, ca về ạ.”