Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 543: Mật thám ở Bắc phủ

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:09:25
Lượt xem: 166

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trung cung.

Vương Hoàng hậu đang chơi đùa cùng Thái tử, cung nữ tâm phúc bước , gật đầu với nàng.

“Thái tử mệt , v.ú nuôi đưa con nghỉ ngơi .”

“Dạ, thưa nương nương.”

Tiểu Thái tử bụ bẫm lanh lợi, quan sát sắc mặt khác, thấy mẫu hậu việc bèn hành lễ: “Mẫu hậu cũng nên nghỉ ngơi sớm.”

Hoàng hậu mỉm gật đầu, ánh mắt liếc quanh các cung nhân: “Các ngươi cũng lui cả , nơi cần hầu hạ nữa.”

“Dạ!”

Nội điện còn ai, cung nữ mới tiến lên, từ trong n.g.ự.c áo lấy một phong thư mật: “Nương nương, mật tín từ Bắc phủ.”

Hoàng hậu giật , vội vàng tiếp lấy.

Xem xong, sắc mặt đại biến.

Cung nữ len lén liếc khuôn mặt vặn vẹo của nàng, bèn thấp giọng hỏi: “Nương nương, chuyện gì ?”

Hoàng hậu nhạt: “Cái gọi là “ Thát Đát xâm phạm” chẳng qua chỉ là cái cớ để Hạo Vương kim thiền thoát xác. Trận chiến đó đ.á.n.h đến mười ngày, chẳng c.h.ế.t lấy một binh sĩ nào, quả là giỏi tính toán!”

Cung nữ hít sâu một : “Đây là tội khi quân! Nương nương, nên mau chóng bẩm với bệ hạ để sớm quyết đoán.”

Hoàng hậu như thấy, ngẩn một lát mới : “Không cần, mật thám ở Bắc phủ chỉ Vương gia phái , chỉ e bệ hạ giờ cũng nhận mật báo.”

Nàng ngừng một chút : “Ngươi đến ngự thư phòng một chuyến, bản cung đưa chút điểm tâm khuya cho bệ hạ. Khi đưa nhớ để ý kỹ tình hình!”

“Vâng, nô tỳ lập tức ngay.”

Một khắc , cung nữ trở .

“Nương nương, đúng như đoán, bệ hạ mới sai triệu Tổng chỉ huy Cẩm Y vệ, Kỷ Cương đại nhân cung. Khi nô tỳ rời thì Kỷ đại nhân đến nơi.

“Sao là Kỷ Cương?”

Hoàng hậu thoáng nghi hoặc. Đã đến nước , lẽ nào bệ hạ vẫn còn tin rằng Hạo Vương vô tội?

Thời điểm , lẽ gọi hết đám quan bên Binh bộ, Hộ bộ bàn bạc chuyện trấn áp mới .

Nàng lắc đầu thở dài: “Thật quá mềm lòng!”

Ngự thư phòng.

Kỷ Cương quỳ giữa đại điện hành lễ.

Lý Tòng Hậu cho dậy, trực tiếp ném phong mật thư từ Bắc phủ mặt : “Ngươi tự kỹ !”

Kỷ Cương qua mấy lượt, sắc mặt đại biến, tim như nhảy khỏi cổ họng: “Bệ hạ, thư là ai ? Có thể tin ?”

“Là mật thám của trẫm ở Bắc phủ.”

Lý Tòng Hậu giận dữ: “Nếu trẫm ngầm cài thêm mấy lớp phòng , suýt nữa lừa gạt. Lấy cớ chiến sự để thoát , đúng là to gan!”

Thấy Hoàng đế giận đến thể run lên, Kỷ Cương vội : “Bệ hạ, thần việc bẩm báo.”

“Nói!”

“Vài hôm , độ chừng nửa tháng, thần nhận mật báo từ Cẩm Y vệ Giang Nam, rằng giá lương thực ở phủ Lâm An và khu Giang Nam đang đồng loạt tăng cao. Thần lập tức phái Cao Triều Tả Phủ Trấn Cẩm Y vệ Giang Nam điều tra.”

Kỷ Cương tiếp lời: “Sau khi Cao Triều lên đường, thần vẫn yên tâm, nên cho Thịnh Nhị Hữu phủ trấn sứ dẫn bí mật thâm nhập Bắc phủ, dò xét việc lương thảo. Bắc phủ núi cao đường hiểm, tạm thời tin tức hồi báo, nhưng Giang Nam thì điều tra vài manh mối.”

Ánh mắt Lý Tòng Hậu sắc : “Nói tiếp!”

Kỷ Cương từng chữ rõ ràng: “Có đang thu mua lương thực ở Giang Nam.”

Lý Tòng Hậu giật : “Là ai?”

“Hồi bệ hạ, Cao Triều tra phận cụ thể, chỉ liên quan đến trong giang hồ. Trên đường về còn gặp bọn cướp, suýt nữa mất mạng.”

Lý Tòng Hậu thấy bất an trong lòng: “Theo ngươi thì...”

“Binh động, lương .”

Kỷ Cương nghiêm giọng: “Nếu bệ hạ cho thần xem mật tín Bắc phủ, thần còn dám liên kết việc với Bắc phủ; nhưng giờ xem , thần nghĩ nhiều, mà là nghĩ còn tới.”

“Vì ?”

“Không lửa khói. Nếu Hạo Vương thật sự vô tội, cần gì mượn cớ Thát Đát xâm phạm để thoát ? Hắn cứ ở kinh thành đường đường chính chính là . Hành động như , là trong lòng quỷ!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-543-mat-tham-o-bac-phu.html.]

Lý Tòng Hậu rũ phịch xuống long ỷ.

Trước đây Bắc phủ từng lời đồn Hạo Vương âm thầm tích trữ binh lương, nhưng phái hai lượt đến điều tra, vẫn tìm chứng cứ.

Vì thế từng nổi trận lôi đình, mắng đám thuộc hạ là một lũ ăn hại.

Giờ xem , phái vô dụng, mà là Lý Quân Tiện phong tỏa Bắc phủ nghiêm mật như thùng sắt.

Vị Hoàng đế trẻ tuổi đau lòng thốt: “Nếu thế, thì sớm tâm phản nghịch. Trẫm... trẫm hối hận kịp.”

Câu Kỷ Cương dám tiếp, càng dám nghĩ sâu.

Thả hổ về rừng, họa vô cùng! Năm xưa lẽ nên để Hạo Vương rời kinh. Giờ núi cao đường hiểm, một kích chế địch là ngàn khó.

Lúc , Lý Tòng Hậu bước xuống từ long ỷ, đối diện Kỷ Cương, ánh mắt sắc bén xuống.

“Kỷ đại nhân!”

“Thần mặt!”

“Ngươi đích đến Giang Nam, hợp tác với quan phụ mẫu các nơi, tra rõ chân tướng việc thu mua lương thực. Ai phối hợp, ngươi cứ việc lột mũ ô sa của !”

“Thần tuân chỉ!”

“Còn nữa, âm thầm phái thêm một toán cao thủ Bắc phủ, nhất định tìm chứng cứ Hạo Vương tích trữ binh lương.”

“Thần tuân chỉ!”

“Kỷ đại nhân, trẫm kỳ vọng lớn ở ngươi, ngươi đừng để trẫm thất vọng.”

“Thần nguyện trung quân báo quốc, hết lòng vì vua, dầu nát xương tan cũng phụ lòng bệ hạ!”

“Lui !”

“Dạ!”

“Khoan !”

“Bệ hạ còn gì căn dặn?”

“Việc trong mật tín, tiết lộ với bất kỳ ai. Trẫm mật thám ở Bắc phủ, chắc chắn cũng cài trong kinh.”

“Bệ hạ yên tâm, thần nhất định sẽ đào từng một.”

Lý Tòng Hậu gật đầu: “Lui .”

Đợi Kỷ Cương , Vương Trung vội tiến : “Bệ hạ, mật báo từ biên cương.”

Lý Tòng Hậu vẫn hết chấn động vì chuyện Hạo Vương, mệt mỏi : “Đọc , trẫm còn sức nữa.”

Vương Trung vội vàng : “Các bộ tộc vùng biên cương thừa cơ Từ gia quân đầu, đồng loạt kéo quân xâm phạm.”

Lý Tòng Hậu khựng , đột nhiên giơ chân đá Vương Trung ngã nhào, chỉ tay giận dữ: “Lũ các ngươi đều thừa lúc trẫm sơ hở mà chen ! Thật tưởng trẫm dễ bắt nạt chắc?”

Vương Trung Hoàng đế đang nổi giận, dám hé môi, chỉ tự bò dậy: “Bệ hạ, việc thể chậm trễ, nên để Từ Tướng quân trở về thống lĩnh binh mã.”

Hoàng đế từ từ xuống, gắng gượng bóp chặt lòng bàn tay, hồi lâu mới : “Truyền chỉ trẫm, lệnh Từ Tướng quân lập tức lên đường đến biên cương, trì hoãn nửa khắc.”

“Tuân chỉ!”

Vương Trung vội lui khỏi đại điện, lập tức phái đến Từ phủ tuyên chỉ. Vừa mới dặn dò xong, thấy bệ hạ gọi trong điện.

“Bệ hạ?”

“Gọi Tô Thái phó, Binh bộ thượng thư, Hộ bộ thượng thư, tất cả đến gặp trẫm.

“Dạ!”

“Khoan .”

Vương Trung khựng bước, đầu Hoàng đế.

Hoàng đế trầm ngâm hồi lâu, mới : “Gọi thêm Vương Uyên, Hình bộ Lang trung đến.”

“Dạ!”

Vương Trung cúi đầu vội vã rời . Vừa bước qua bậc cửa, ngẩng đầu lên trời: trời đen thẫm, trăng , như tấm vải đen phủ chụp lấy cõi trần gian.

Lòng bỗng thoáng chấn động.

Những ngày tháng êm đềm, hoa trăng tròn… rốt cuộc đến hồi kết thúc.

 

Loading...