Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 545: Bắc phủ xảy ra chuyện rồi
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:09:27
Lượt xem: 148
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tĩnh Bảo xong, chẳng khác nào sấm sét giữa trời quang, kinh hãi hỏi: “Chuyện là vì ?”
Tiểu thái giám trả lời: “Cấm vệ quân vây kín viện nơi ở của hai đứa con của Hạo Vương, Hoàng thượng hạ chỉ, lệnh cho Cố Tiến sĩ ở yên trong phủ dạy học cho hai đứa trẻ, cần tới Quốc tử giám giảng dạy nữa. Ngươi xem, Cố phò mã xui ?”
Tĩnh Bảo thở dài một , lưng mồ hôi lạnh thấm ướt từ bao giờ.
Thánh chỉ của Hoàng đế cũng hợp tình hợp lý, hai đứa con của Hạo Vương là con át chủ bài trong tay Hoàng thượng. Để chắc chắn tuyệt đối sai sót, ngài chỉ thể .
tức là bộ Cố phủ vây kín, Cố Trường Bình cũng giam trong phủ, tự do thế thì bây giờ?
Tĩnh Bảo vội đưa tay áo chấm giọt lệ nơi khóe mắt, đang định hỏi thêm vài câu thì chợt nhận tiểu thái giám từ khi nào cầm bạc mà rút lui.
Các thư thì uống , thì đăm chiêu, thì thầm to nhỏ, ai nấy đều mang vẻ nặng nề trầm mặc.
Chiến sự sắp bùng nổ, dù là ai thì cũng chẳng thể ung dung nổi.
Tĩnh Bảo bước nắng thu.
Ánh dương ấm áp chiếu lên , nhưng đầu óc nàng tỉnh táo lạ thường...
Hôm qua nhất định xảy chuyện gì đó. là chuyện gì? Có cách nào để dò ?
…
Hôm qua nhất định chuyện. rốt cuộc là chuyện gì?
Cao Triều gác chân chữ ngũ, trong lòng cũng đang cân nhắc câu hỏi .
Hắn sang Tiểu Thất, Tiểu Thất lắc đầu với vẻ khó xử, quả là quái lạ, chỉ qua một đêm, Cẩm Y vệ vắng nhiều , ngay cả Kỷ Cương cũng thấy .
Làm việc trong Cẩm Y vệ, phái vụ đều do Chỉ huy sứ đại nhân trực tiếp phân công, nhiệm vụ giữa với độc lập, tuyệt đối bảo mật. Nếu việc quan trọng, Kỷ Cương tuyệt đối sẽ rời khỏi thành Tứ Cửu.
Một khi rời , cả Cẩm Y vệ chẳng khác gì rắn mất đầu.
Gia nhà lo lắng quả sai, ắt hẳn chuyện .
Nếu là chuyện khác thì đáng ngại. nếu liên quan đến Giang Nam, liên lụy đến Thất gia, thậm chí đến cả Bắc phủ…
Thì phiền to .
lúc đó, Tiểu Cửu bước , khép cửa : “Gia, xảy chuyện .”
Cao Triều tim đập thình thịch, hỏi gấp: “Nói mau, chuyện gì?”
Tiểu Cửu: “Cố phủ cấm vệ quân vây quanh.”
“Cái gì?!”
Cao Triều giật bật dậy, mặt mũi tái mét.
Tiểu Cửu vội trả lời: “Gia đừng hoảng, chuyện đó. Là trong cung chỉ, lệnh cho dạy dỗ hai đứa nhỏ trong phủ, bình thường ngoài.”
Suýt nữa ông đây hết hồn!
Cao Triều phịch xuống ghế, tay đập n.g.ự.c liên hồi.
Tiểu Cửu tiếp: “À đúng gia, Từ Tướng quân đêm qua vội vã lên đường đến Biên sa, là vì chiến sự.”
Tên nhóc đó mà chẳng thèm từ biệt một câu?
Chiến sự Biên sa đến mức cấp bách thế ?
Trong đầu Cao Triều ong ong như ruồi bay loạn.
Chiến sự ở Biên sa, Cố phủ vây, Kỷ Cương và nhiều Cẩm Y vệ mất tích… Tất cả đều xảy trong một đêm, chẳng lẽ mối liên hệ tất yếu nào đó?
“Tiểu Cửu, lập tức phái đến chờ ở cửa cung, đợi Tĩnh Thất tan thì kéo thẳng về biệt viện của .”
“Gia tìm Thất gia là …”
“Đồ ngu!”
Cao Triều đá cho một cú, dọa Tiểu Cửu nhảy lùi một bước, vội vã : “Biết , là hỏi thăm tình hình từ Thất gia.”
Cao Triều mặc kệ tên ngốc , sang hiệu với Tiểu Thất: “Ngươi tìm cách tiếp cận khác trong Cẩm Y vệ, bỏ ít bạc cũng , nhất định dò cho Kỷ Cương .”
“Rõ!”
Tiểu Thất, Tiểu Cửu cùng lui xuống, căn phòng bỗng trở nên yên ắng.
Cao Triều bước đến chậu nước, định rửa mặt cho tỉnh táo. Cúi xuống trong gương nước, bỗng thấy u sầu.
Đây còn là , phong lưu tuấn tú ngày trướcnữa ?
Bây giờ chỉ là một vương tôn sa cơ đầu bù tóc rối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-545-bac-phu-xay-ra-chuyen-roi.html.]
Cố Trường Bình Cố Trường Bình, mạng già của ông đây, sớm muộn gì cũng bỏ tay con hồ ly ngươi thôi.
…
“Hắt xì!”
Cố Trường Bình hắt xì một cái thật lớn, lúc mới nhận trong sân khá lâu, chân tê cứng cả .
Sáng nay, mở cửa phủ, cấm vệ quân lượt tiến , vây chặt viện nơi hai đứa trẻ ở.
Ngoài , những hầu mà Hạo Vương phi để cho hai đứa nhỏ cũng phần lớn đuổi về phủ Hạo Vương, chỉ còn vài kẻ cận giữ .
Bắc phủ xảy chuyện , đó là trực giác đầu tiên của Cố Trường Bình.
Và chuyện nhỏ, đó là trực giác thứ hai.
“Gia, bây giờ ?” giọng Tề Lâm run run.
Cố Trường Bình cây quế trong sân, trầm giọng : “Đừng rối loạn trận địa, cứ bình tĩnh xem biến.”
Còn xem gì nữa?
Bây giờ khỏi cửa cũng !
Sắc mặt Tề Lâm trắng bệch khó coi.
Cố Trường Bình sang y: “Ta dạy học cho hai đứa nhỏ . Buổi trưa bảo nhà bếp nấu thêm vài món, chuẩn chút rượu ngon, mời mấy vị cấm vệ ăn cùng. Đứng canh suốt cũng vất vả.”
Tề Lâm lập tức bừng tỉnh.
Ăn uống chỉ là cái cớ, gia là nhân dịp cận với bọn họ, nếu thể moi tin tức thì càng , moi thì giữ mối quan hệ cũng lợi cho .
Gia đang âm thầm sắp xếp tính toán!
“Vâng!”
Y đáp dõng dạc.
…
Cố Trường Bình kẹp sách bước tới viện: “Đến giờ giảng bài , thể chứ?”
Hai cấm vệ quân canh cổng , đồng loạt gật đầu.
“Đa tạ!”
Cố Trường Bình gật đầu, bước viện.
Vừa phòng trong, còn vững, hai đứa trẻ nhào tới.
“Thưa !”
“Tiên sinh ơi!”
Cố Trường Bình một tay ôm mỗi đứa, ánh mắt đảo qua, thấy đầy tớ trong phòng ai nấy đều run lẩy bẩy, sợ đến ngây .
“Các ngươi đều là cũ bên cạnh vương phi, nàng tín nhiệm nên mới giao phó hai đứa nhỏ. Hạo Vương giữ Bắc phủ, chống giặc Thát Đát, tiên đế gọi ngài là “trường thành của nước nhà”, nay ngoại địch yên, Hoàng thượng thể tự phá ?”
Giọng vội gấp, trầm như tảng đá: “Giông bão bên ngoài liên quan đến các ngươi, chỉ cần bổn phận. Đợi Hạo vương phi hồi kinh, sẽ nàng thưởng các ngươi.”
Mấy đầy tớ đều là kẻ trung thành, hoảng loạn chỉ vì từng trải chuyện như . Nghe Cố Trường Bình chắc như đinh đóng cột, họ mới bình tâm phần nào.
“Hai đứa, mang bài tập hôm qua cho xem.”
Hai đứa nhỏ ngẩng đầu, nước mắt rưng rưng Cố Trường Bình, chẳng buồn động đậy, mạng sống sắp còn, nộp bài gì?
Khóe môi Cố Trường Bình nhếch lên, cố khiến gương mặt ôn hòa nhất thể.
Hắn dường như thấy chính hai mươi năm , sống sót hôm nay nhưng còn ngày mai .
“Không cần sợ, các con còn . Không nào mà bảo vệ học trò của cả.”
Câu là Tô Thái phó năm xưa từng với .
Hai đứa trẻ xong, nhớ lời căn dặn của cha lúc chia tay, bèn lau nước mắt, ngoan ngoãn về bàn học, mở sách .
“Hôm nay chúng sẽ học bài…”
Giọng trầm của nam nhân truyền ngoài sân. Hai gã cấm vệ hai bên cổng , cùng nghĩ:
Cố Trường Bình quả là vô tư, chính mất chức cũng chẳng màng, còn dỗ dành trẻ con học hành.
Thật đúng là khí chất thư sinh!