Uông Tần Sinh cưỡi ngựa đến, tất nhiên cũng cưỡi ngựa về. thể run rẩy như thế, đừng cưỡi ngựa, ngay cả lên ngựa cũng khó khăn.
Cố Dịch thấy , bèn vứt lên ngựa, tự nhảy lên.
“Ôm chặt lấy!”
Uông Tần Sinh: “…”
Ngươi cho uống t.h.u.ố.c độc còn bắt ôm ngươi, đời nào!
Cố Dịch kẹp chặt hai chân bụng ngựa, con ngựa hí lên một tiếng phi nhanh .
“Á”
Uông Tần Sinh ngả , vội với tay ôm chặt phía .
Gió thổi, nước mắt rơi.
Hắn sống hơn hai mươi năm, trừ trượt thi khoa cử lỡ ba năm, những chuyện khác đều thuận lợi.
Ai ngờ để ý thành kẻ phản loạn.
Tổ tiên ông bà ơi, Uông Tần Sinh nhầm lẫn , kết nhầm bạn , sai đường, xin các , giá mà quan!
Ờ? Hình như chỗ sai sai!
Nếu thi khoa cử, tất nhiên quan;
Có thể đậu khoa cử là nhờ theo học tay Cố Trường Bình;
Mà theo học tay Cố Trường Bình là vì quen Tĩnh Văn Nhược, nếu với miệng lưỡi và tay chân vụng về như , thể quen Cao Triều, Từ Thanh Sơn, Tiền Tam Nhất, cũng thể học Cố Trường Bình.
Vậy nghĩa là, kết quả khoa cử của , phần lớn là công lao của Tĩnh Văn Nhược và Cố Trường Bình;
Vậy cũng nghĩa là, chính về quan ở phủ Phú Dương mới phát hiện những việc “đáng ngờ” họ lưng…
Có trời xui đất khiến trả nợ?!
Cũng là mệnh định đoạt?!
Vị quan trẻ tuổi đầy khí phách Uông đại nhân khi vòng vòng, cuối cùng rút kết luận đó.
Hu hu hu hu...
Hu hu hu hu...
Đồ mệnh định đoạt c.h.ế.t tiệt, chỉ sống bình yên mà thôi!
Uông Tần Sinh buồn rầu nghĩ thầm: “Tiên sinh ơi, nghĩ tới chuyện phản chứ? Nếu phát hiện, dòng dõi sẽ diệt sạch đấy!
Lúc đó sáu bọn sẽ giống như sáu con chim cút, c.h.ặ.t đ.ầ.u từng con một, cũng gọi là đồng lòng.
Nghĩ đến đây, bỗng ngẩn .
“Ta, Từ Thanh Sơn và Cao Triều.”
“Ta, Uông Tần Sinh!”
“Ta, Tiền Tam Nhất!”
“Ta, Tĩnh Văn Nhược!”
“Hôm nay tự nguyện kết nghĩa khác họ, cầu sinh cùng ngày cùng tháng cũng năm, nhưng nguyện c.h.ế.t cùng ngày cùng tháng cùng năm.”
C.h.ế.t! Cùng! Ngày! Cùng! Tháng! Cùng! Năm!
Lời thành định mệnh.
Uông Tần Sinh quên mất , những ký ức ở Quốc Tử Giám như chiếu phim vụt qua:
Năm đ.á.n.h đ.ấ.m vui chơi, Cao mỹ nhân đột nhiên đ.á.n.h rắm, ngượng, : “Mấy mau tới ngửi , của thơm đấy, tặng mấy .”
Từ Thanh Sơn tung một cú đấm, Cao mỹ nhân đau đến nhăn mặt, họ ôm thầm, thầm chửi: “Đáng đời.”
Trước Văn Miếu, năm cùng quỳ phạt, gió bắc thổi lạnh đến như c.h.ế.t.
“Lạnh c.h.ế.t , chật chội!”
“Đồ ẻo lả, sát ; Tần Sinh, qua đây chút; mỹ nhân, đừng giả bộ, giả bộ đá cho đấy…”
Tỉnh dậy, ai chân ai đè lên, tay ai gối lên ai.
Trước rừng nhỏ, lửa bập bùng soi sáng năm gương mặt, thịt nướng thật thơm, Tiền Tam Nhất lúc nào cũng giành thịt , nướng một miếng, thằng nhóc giành một miếng...
“Tần Sinh, học để đạt tới mức khác, mà là mức của chính , của ngươi là bảy tấc, cứ theo đó mà học, cần thêm một tấc.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-551-chet-cung-ngay-cung-thang-cung-nam.html.]
Những đêm dài cô đơn ở phủ Phú Dương, những cảnh đó chính là sức mạnh giúp sống sót một , chỉ nghĩ đến thế, mới cảm thấy từng sống thật sự, từng thế giới dịu dàng đối đãi.
Nếu bọn họ xảy chuyện…
Uông Tần Sinh đau như trúng tên xuyên tim, nếu thế… thì sống để gì?
Ta sẽ nhớ những kỷ niệm quý giá đó với ai?
Ai dám tùy tiện khoác tay , câu: “Uông Tần Sinh, ngươi c.h.ế.t với đây .”
Khi hết tiền, ai sẽ bao cho ăn chơi?
Khi bắt nạt hiếp, ai sẽ trợn trắng mắt với , nhưng lén lút về phía ?
Gió lưng ngựa thổi vù vù, lúc Uông Tần Sinh như hình.
Hắn nhớ những ngày ở Quốc Tử Giám, nhớ những ồn ào, nhớ tuổi trẻ ngông cuồng, nhớ cái thời trời cao đất dày.
Hắn thậm chí nhớ trong phòng ăn, chiếm chỗ từ sớm, gọi món thịt kho Văn Nhược thích, đến nơi thì thấy Văn Nhược với Cao Triều đang đùa giỡn.
Lúc đó, trong lòng chua xót.
Hắn vị trí của , cũng mấy dẫn chơi là vì mối quan hệ với Văn Nhược.
“Ta như thế.” Văn Nhược .
“Ngươi là bạn đầu tiên quen ở Quốc Tử Giám, còn quan hệ họ hàng, khác biệt.” Văn Nhược thêm.
, khác biệt thật.
Họ bạn học bình thường, họ là em, là đồng đạo, là kính trọng, là ân nhân...
Hơn hai mươi năm vùn vụt trôi qua, chẳng để dấu tích gì, chỉ họ là nét màu đậm nhất.
C.h.ế.t cùng ngày cùng tháng cùng năm...
Chẳng sớm sắp đặt ?
Uông Tần Sinh hít sâu vài , duỗi cổ, thẳng ngực, nước mắt mặt khô vì gió, chỉ còn vài vệt nhạt nhòa.
Ta điều gì đó cho em và chứ?
Đừng sợ, Uông Tần Sinh, ngươi kẻ hèn nhát.
...
Cố Dịch cảm thấy phía như động đậy một chút, yên tĩnh.
Hắn trong lòng bực bội, mà nhiều hơn là lo lắng.
Nhìn bộ dạng nhát gan của Uông Tần Sinh, e rằng đối phó nổi với tên dữ tợn Kỷ Cương, còn nghĩ cách đe dọa thêm.
“Cách phủ huyện Phú Dương nửa dặm nữa, ngươi nên xuống ngựa , tìm chỗ kín đáo ẩn nấp, đừng để ai thấy.”
Cố Dịch giật , vội ghìm dây cương, nhảy xuống ngựa, hỏi chắc: “Uông Tần Sinh, ngươi ?”
Uông Tần Sinh lạnh lùng : “Đàn ông nào ai .”
Cố Dịch: “…”
“Ta cưới vợ sinh con, mạng quý giá lắm!”
Uông Tần Sinh khịt mũi: “Ngươi chuẩn sẵn t.h.u.ố.c giải cho , phi ngựa !”
Cố Dịch và ngựa, dụi mắt, gì, như đổi thành khác ?
Không , theo dõi thêm.
Ý nghĩ quyết, Cố Dịch nhảy lên, bay lên tường...
Xe ngựa đến cửa phủ huyện, Uông Tần Sinh nhảy xuống, thấy Phú Quý vội vàng từ phía ngựa xuống, nghiêm mặt : “Đừng hoảng, theo mắt mà .”
Phú Quý đến giờ vẫn còn bối rối, hiểu chuyện gì xảy .
...
“Ái chà, Kỷ đại nhân. Kỷ đại nhân đến đây?”
Kỷ Cương khoanh tay , Uông Tần Sinh chạy vội đến, méo mặt: “Uông Đại nhân bận rộn quá nhỉ!”
Uông Tần Sinh lau mồ hôi: “Thật xin , Kỷ đại nhân, khi rời phủ Phú Dương, tướng lĩnh Cẩm Y vệ Cao Phủ Trấn đặc biệt dặn dò , bảo trông chừng lương thực thị trường, ngài xem… đang thi hành lệnh ở ngoài đây mà.”
Kỷ Cương nghiêm mặt: “Nửa đêm dò xét dân chúng, đến cả hầu cũng mang theo?”
“Hôm nay bận quá, kịp chuẩn giấy phép, ngày mai sẽ chuẩn !”