Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 557: Là ý của ta
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:10:37
Lượt xem: 176
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có khi gấp gáp thì đầu óc như để trưng, xoay chuyển nhanh như bánh xe lửa.
Trong một trăm , thì chín mươi chín Uông Tần Sinh thuộc về loại đầu tiên. , nhờ Bồ Tát phù hộ, nghĩ cách đối phó.
Không cần ba bảy hai mốt gì cả, hết cứ kéo dài thời gian .
Hắn túm lấy Phú Quý, đè giọng xuống, hung hăng : “Bằng cách nào cũng , mau lấy cho ít ba đậu!”
Phú Quý: “…”
Phú Quý lắp bắp: “Gia… Gia … dùng ba đậu… hại… hại Cẩm Y vệ ạ?”
“Đồ ngu!”
Uông Tần Sinh gõ đầu một cái.
Hắn nào dám hại Cẩm Y vệ? Ba đậu là để chính uống!
Hắn tính toán kỹ dù cũng là một quan nhỏ, giữa đường mà đau bụng tiêu chảy đến nỗi nổi thì dù Cẩm Y vệ lạnh lùng sắt đá đến , cũng nên chiếu cố một chút chứ.
Mục đích gì khác, chính là kéo dài thời gian để Cố Dịch và bọn họ thể đến Tĩnh phủ để thông báo một tiếng.
Phú Quý ba đậu là để gia nhà dùng, thì lập tức lanh lợi hẳn lên, ba chân bốn cẳng chạy tới chỗ ông chủ khách điếm…
Chẳng bao lâu , một gói ba đậu tới tay. Uông Tần Sinh bộ mặt đắc ý của hầu nhà , thầm nghĩ: Tên nhóc con chừng cho ăn ba đậu từ lâu !
Đường xa suốt nửa đêm, Uông đại nhân còn trẻ khí thịnh, bỗng dưng tiêu chảy, ói mửa đến mức nổi, càng đừng là cưỡi ngựa.
Đêm khuya khoắt, giữa vùng núi hoang vắng tìm lang trung, đành nghỉ tại chỗ; nghỉ suốt một đêm, trời sáng, Uông đại nhân tiếp tục đau bụng.
Vừa vệ sinh xong, Uông đại nhân Phú Quý dìu lấy dìu để, yếu ớt thều thào: “Các ngươi đừng lo cho , cứ . Cái xác chẳng khi nào mới khá , đừng lỡ việc của .”
Kỷ Cương chịu bỏ , liếc mắt hiệu cho tâm phúc. Chưa đầy nửa canh giờ , tâm phúc đem tới một cỗ xe ngựa.
Uông Tần Sinh khó nhọc trèo lên xe, thì phát hiện bên trong xe rộng rãi còn để một cái bô nhỏ.
Ý của Cẩm Y vệ rõ: Uông đại nhân, ngài tiêu thì cứ tiêu, đừng chậm hành trình, dùng bô tạm !
“Đồ súc sinh!”
Uông Tần Sinh nghiến răng nghiến lợi vì tức giận, chỉ ném cái bô mặt Kỷ Cương.
nghĩ , một đêm trôi qua, với tốc độ của Cố Dịch, e là đủ đến phủ Lâm An .
Hắn đảo hai con mắt thê thảm, thầm : Tiên sinh, Văn Nhược, con đường các tạo phản, góp thêm một viên gạch nữa .
Lúc trời sập tối, Cẩm Y vệ tiến phủ Lâm An.
Tri phủ Lâm An tin lập tức vội vã đến đón. Kỷ Cương lạnh lùng dặn: “Sắp xếp thỏa cho , và Uông đại nhân còn việc, cần theo.”
“Dạ!”
Uông Tần Sinh đang định xuống xe để chào cấp thì bất chợt màn xe vén lên, Kỷ Cương với gương mặt vô hồn bước .
“Uông đại nhân, lát nữa đến Tĩnh phủ nên gì, nên gì, tự ngươi rõ. Trước lúc khi , Hoàng thượng dặn kỹ: quan nào ở Giang Nam phối hợp, lập tức cách chức ngay tại chỗ.”
Uông Tần Sinh với hai quầng thâm mắt, bụng vẫn còn sôi ùng ục do ba đậu, : “Ta phối hợp chỗ nào chứ? Suốt dọc đường c.h.ế.t đến nơi, ngay cả lang trung cũng mà ngươi còn đòi cách chức ? Có còn là ?”
Kỷ Cương: “…”
Tên nhãi chui quan trường bằng cách nào ?
Tới Tĩnh phủ, báo tên, hầu lập tức thông báo, lâu , quản gia đích nghênh đón.
Kỷ Cương quan sát, im lặng lời nào.
Người còn im lặng hơn cả là Uông Tần Sinh.
Cố Dịch kịp báo cho Lục phu nhân ? Phu nhân sẽ ứng đối thế nào? Có để lộ gì ?
Trong lòng chắc chắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-557-la-y-cua-ta.html.]
Quản gia đưa họ tới hoa sảnh. Lục phu nhân đợi ở cửa. Vừa thấy khách tới, bà gật đầu chào.
Ngồi chỗ, nha dâng và điểm tâm.
Uông Tần Sinh với gương mặt trắng bệch, : “Phu nhân, còn nhớ chứ? Ta là Tần Sinh, bạn đồng môn với Văn Nhược.”
Lục phu nhân mỉm : “Ta già đến thế. Dạo ngươi và Cao công tử mới tới đây mà.”
Ánh mắt Kỷ Cương lóe sáng, hỏi: “Phu nhân, là của Cẩm Y vệ, hỏi một chút: Uông đại nhân và Cao công tử đến đây, là vì chuyện gì?”
Lục phu nhân biến sắc: “Sao là Cẩm Y vệ nữa? A Bảo nhà chuyện gì trời dung đất tha ?”
Kỷ Cương trả lời: “Không , chỉ là công vụ thường lệ, phu nhân cứ trả lời thật thà là .”
Phu nhân lo lắng sang Uông Tần Sinh. Uông Tần Sinh thì nghẹn họng, nên lời.
Kỷ Cương trầm giọng: “Phu nhân, chúng đang điều tra một vụ án lớn. Không chỉ điều tra Tĩnh phủ, mà tất cả các quan ở Giang Nam đều kiểm tra, kể cả Uông đại nhân cũng ngoại lệ.”
Phu nhân nắm chặt khăn tay, run, : “Họ tới hỏi , vì A Bảo tích trữ lương thực .”
Kỷ Cương hỏi: “Lý do là gì?”
Phu nhân lau mồ hôi trán, : “Là ý của . Tam cô nương nhà mới hòa ly với nhà chồng, còn mang theo một đứa con.
Tĩnh phủ là một gia đình quy củ, từ đời tổ tiên đến nay, từng phụ nữ hòa ly, càng từng chuyện con gái xuất giá còn về nhà ở lâu.
tam cô nương là m.á.u thịt của , lúc rời , âm thầm dặn A Bảo vì tình nghĩa cùng chung một bào thai mà giúp đỡ con nó một tay.”
Cố Dịch, nhóc con ngươi giỏi lắm!
Lúc , trong lòng Uông Tần Sinh thật lời nào tả nổi. Nếu vì Kỷ Cương đang bên cạnh, quỳ xuống lạy phu nhân một lạy.
Phu nhân ơi, thật sự gọi bà một tiếng " ruột"!
Che giấu hảo, chê .
Hoa sảnh của Tĩnh phủ cách chính sảnh xa.
Trên mái nhà chính sảnh, Đoạn Cửu Lương và Cố Dịch đang nửa nửa , mắt chớp ánh sáng từ hoa sảnh.
Cố Dịch lo lắng: “Không phu nhân ứng phó thỏa …”
Đoạn Cửu Lương : “Bà sống đến tuổi đó , từng trải qua bao nhiêu sóng gió, cần lo.”
Lời lập tức Cố Dịch yên tâm hơn.
Vào giờ Dậu ba khắc hôm nay, nhận tin từ Đoạn Cửu Lương rằng Kỷ Cương đến Tĩnh phủ. Không cần đoán cũng là vì chuyện lương thực.
Cố Dịch nghĩ tới nghĩ lui, đành liều đến tìm Lục phu nhân.
Sợ bà hoảng sợ, dám mục đích thực sự của việc tích trữ lương thực là để tạo phản, chỉ là do gia nhà dặn Thất gia như .
Phu nhân tuy bán tín bán nghi, nhưng vì sự an của con trai nên vẫn đồng ý phối hợp.
Hắn đầu chiếc mặt nạ mặt Đoạn Cửu Lương: “Lần , công lao lớn thuộc về ngươi.”
Ánh mắt đen láy của Đoạn Cửu Lương ánh lên qua hai hốc mắt mặt nạ: “Không đến lượt . Nhóc con Uông Tần Sinh cơ trí, cố tình kéo dài thời gian đường. Nếu , chúng thể dễ dàng như .”
Bất ngờ, một con chim ưng nhỏ vỗ cánh đáp xuống vai Đoạn Cửu Lương.
Hắn tháo ống tre nhỏ buộc ở chân chim, lấy một mảnh giấy cuộn tròn, ánh trăng lờ mờ, nét mặt bỗng rạng rỡ.
“Có chuyện gì thế?” Cố Dịch hỏi.
“Gia tới Giang Nam , chỉ cách đây năm trăm dặm.”
Cố Dịch lập tức nhíu mày: “Gia đến gì? Chẳng lẽ mấy bọn còn xử lý nổi đám Cẩm Y vệ đó?”
“Đừng mạnh miệng. Gia đích tới, nhất định là chuyện lớn.”
Đoạn Cửu Lương : “Ngươi đón , ở đây trông chừng.”