Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 558: Chấp niệm của nhà họ Hoằng
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:10:38
Lượt xem: 146
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Quan gia, còn vấn đề gì nữa ?" Lục thị run rẩy hỏi.
"Phải đó, giờ cũng còn sớm. Kỷ đại nhân, ngài suy nghĩ xem còn chỗ nào khả nghi thì hỏi luôn một thể, phụ nữ chúng chịu nổi cứ hết đến khác kinh hãi như thế."
Chuyện coi như qua, lá gan của Uông đại nhân cũng to hẳn lên, năng phần vững vàng hơn.
Trên mặt Kỷ Cương chẳng lộ chút cảm xúc nào, dậy, gật đầu với Lục thị: "Không còn gì nữa, phu nhân kinh hãi , hạ quan cáo lui."
Cử chỉ lễ phép chẳng thể bắt bẻ điểm nào, đến cả Uông Tần Sinh cũng thoáng sững , như thế thể là cầm đầu Cẩm Y vệ chấn động thiên hạ?
Lục thị tiễn hai đến tận cửa viện, đợi họ xa , bỗng loạng choạng, ngã thẳng xuống đất.
"Phu nhân! Phu nhân!"
Lý ma ma vội vàng chạy tới đỡ lấy, đầu quát trong viện: "Mau, mau mời lang trung!"
...
Trong Hiếu Từ Đường.
Tứ lão gia Tĩnh Bình Thiên giường lão phu nhân, nhận bát t.h.u.ố.c từ tay nha : "Mẹ, uống t.h.u.ố.c ."
Hoằng lão phu nhân chìa đôi tay gầy guộc , nhận lấy bát thuốc, nhấp từng ngụm nuốt xuống, khóe miệng hai bên đều trào t.h.u.ố.c mà bà chẳng hề .
Tĩnh Bình Thiên thấy , trong lòng chỉ thở dài.
Từ khi nhị ca và nhị tẩu đuổi khỏi nhà họ Tĩnh, thể lão phu nhân trông thấy rõ ràng là xuống dốc từng ngày, nhất là mỗi khi giao mùa, t.h.u.ố.c thang chẳng dứt ngày nào.
Tam ca đang quan ở Bình Khê, mua nhà riêng ở đó, còn nuôi một tiểu Dương Châu, sống phong lưu lắm, việc phụng dưỡng giường lập tức rơi xuống đầu y.
"Lão phu nhân, lão phu nhân..."
Một nha áo xanh vén rèm bước , ngờ đụng mặt tứ lão gia, sợ đến nỗi khựng .
Tĩnh Bình Thiên mặt sa sầm: "Làm gì mà la hét ầm ĩ , chẳng quy củ gì cả."
Nha nhỏ co rúm : "Nô tỳ... nô tỳ tin , nghĩ là nên để lão phu nhân vui vẻ một chút."
Hoằng lão phu nhân đặt bát t.h.u.ố.c sang bên, dùng khăn lau khóe miệng, xoay chuỗi tràng hạt trong tay, : "Tin gì , thử xem."
Nha đảo mắt liếc sang tứ lão gia, vội trả lời: "Thưa lão phu nhân, Cẩm Y vệ trong kinh thành đến , đang tra xét thất gia nhà ."
"Choang!"
Chuỗi tràng hạt trong tay Hoằng lão phu nhân rơi xuống mép giường, bà chẳng buồn nhặt lên, vội hỏi: "Tên súc sinh đó gây chuyện gì?"
Nha lắc đầu: "Nô tỳ nào , chỉ là do Uông đại nhân của huyện Phú Dương đích đưa đến."
"Đi hỏi tiếp, nhất định hỏi cho ngọn ngành!"
"Dạ!"
Nha lập tức chạy . Tĩnh Bình Thiên thấy sắc mặt lão phu nhân đỏ bừng vì kích động, sợ bà xảy chuyện gì, vội khuyên: "Mẹ, đừng bận tâm nữa, nghỉ sớm một chút ạ."
"Nghỉ gì mà nghỉ?"
Hoằng lão phu nhân quát: "Cẩm Y vệ là loại tùy tiện điều tra ? Từ kinh thành kéo đến tận phương nam, nếu chuyện thật thì chúng đến gì? Nhất định là tên súc sinh đó gây họa trong kinh thành!"
Tĩnh Bình Thiên: "..."
Hoằng lão phu nhân đập tay lên giường: "Còn đó gì? Mau dò la ! Nếu dính líu đến chúng thì khi c.h.ế.t đến nơi mà còn chữ 'c.h.ế.t' thế nào đấy!"
Tĩnh Bình Thiên bà đến giật nảy tim, vội vã sai tâm phúc đến đại phòng hỏi tình hình.
Chưa đầy một tuần , tin tức đưa tới: Cẩm Y vệ rời , Lục thị thì ngất xỉu, cả nhà lớn đang lo mời thầy thuốc.
Hai con xong, đưa mắt .
Nếu bảo chuyện gì thì Lục thị ngất ?
Nếu bảo chuyện thì Cẩm Y vệ mà hề lên tiếng?
Hơn nữa, rốt cuộc Tĩnh Thất gì khiến Cẩm Y vệ đích tới cửa?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-558-chap-niem-cua-nha-ho-hoang.html.]
Tĩnh Bình Thiên nhát gan, lo lắng : "Mẹ, giờ , khi nào sẽ thật sự liên lụy đến chúng ?"
Trong lòng Hoằng thị chấn động, nghiến răng nghiến lợi : "Lão chẳng sợ liên lụy, chỉ mong nó cách chức, tống ngục, nhất là đầu rơi xuống đất, như mới giải nỗi hận trong lòng !"
Tĩnh Bình Thiên thầm kêu khổ: Mẹ ơi là , chuyện qua lâu thế , cứ lật mãi thế?
"Việc cần bây giờ là rõ nó phạm chuyện gì. Lão Tứ, chuyện ngươi nhất định tra cho ."
"Mẹ, đại tẩu , chúng hỏi ai? Hơn nữa, nếu Tĩnh Thất thật sự gặp chuyện, phủ lợi lộc gì ."
Mấy năm nay, y tận mắt thấy Tĩnh Thất một bước một bước trèo lên cao, sớm dẹp bỏ ý nghĩ tranh đoạt hơn thua.
Cảnh tượng năm xưa từ đường, cả đời y cũng quên . Huống hồ chuyện đại lão gia đẩy xuống nước vẫn còn đè nặng trong lòng.
Tranh gì nữa chứ? Chẳng lẽ chia gia sản, thiếu phần của tứ phòng y ?
Nói cho cùng, mấy đứa con trai của y còn trông cậy Tĩnh Thất nâng đỡ.
Sắc mặt y u ám: "Chuyện trong nhà thì là chuyện trong nhà, nhưng bên ngoài, chữ Tĩnh cũng chỉ một nét thôi. Nếu thật sự phạm tội, chúng chẳng ai chạy thoát . Mẹ nghỉ sớm , đừng nghĩ đến mấy chuyện hão huyền nữa."
Tĩnh Bình Thiên để vài câu nặng nề, phất tay áo bỏ .
Hoằng thị tấm rèm lay động, ánh mắt đục ngầu lộ oán hận.
Mấy thấy tên súc sinh đó thăng tiến lập tức thi nịnh bợ, quên mất trưởng ruột thịt của chính là nó hại đến lưu lạc bên ngoài.
"Người !"
Nha áo xanh vén rèm bước : "Lão phu nhân?"
Hoằng thị đưa mắt hiệu cho lão bộc bên cạnh: "Thưởng cho nó năm lượng bạc, bảo nó dò xem Cẩm Y vệ đang nghỉ ở ."
"Dạ!"
"Khoan !"
Ánh mắt Hoằng lão phu nhân thoáng lên một tia sắc bén lâu thấy: "Chuyện với bất kỳ ai, ngay cả tứ lão gia cũng . Nếu , trọng thưởng."
Nha thưởng, mắt sáng rực, nhận bạc lui .
Lão bộc tiến lên đắp chăn cho bà: "Lão phu nhân, thật sự ..."
“Ngươi già cũng lắm lời ?" Hoằng lão phu nhân run rẩy : "Cả đời kính nhường , phụng dưỡng chồng con, còn vì nhà họ Tĩnh mà sinh đến ba đứa con trai. Cớ gì đến phút cuối tên c.h.ế.t tiệt đó vẫn nhớ thương , coi là gì chứ?"
Oán hận sớm ăn sâu tận xương tủy.
Từ khoảnh khắc vị trí gia chủ rơi tay đại lão gia.
Không ai đây vốn cuộc tranh đoạt gia sản, mà là hai một âm một dương, đang giành lấy trái tim của một đàn ông.
Bà từng tưởng nắm phần thắng, ngờ cuối cùng vẫn là kẻ thua cuộc.
Thật đáng hận!
Hoằng lão phu nhân tựa gối gấm, ánh nến lập lòe, khuôn mặt đầy nếp nhăn trở nên dữ tợn lạ thường.
...
Lục thị mơ màng tỉnh dậy, ánh mắt mờ mịt dần dần hiện lên bóng dáng Lý ma ma.
Bà cố gắng chống dậy khỏi giường: "Mau, mau phái về kinh điều tra, A Bảo... A Bảo rốt cuộc chuyện gì ?"
Lần Uông công tử và Cao công tử đến phủ, bà nghi ngờ, chỉ là hai đứa nhỏ đó dỗ dành vài câu nên nguôi ngoai.
Lần ngay cả đại nhân của Cẩm Y vệ cũng kinh động...
Lục thị trực giác trong kinh hẳn xảy chuyện. Nếu A Bảo thật sự tích trữ lương thực giúp Tam nha đầu, thể với bà?
Ngoài chuyện đó , trong lòng Lục thị còn khúc mắc về chuyện “nữ cải nam trang”.
Lý ma ma rõ nỗi lo của bà, vội bước tới an ủi: “Về kinh xa lắm, một chuyến về mất nửa tháng, chi bằng lão nô lặng lẽ tìm Uông công tử hỏi một tiếng. Cậu chỉ là bạn đồng môn với thất gia nhà , mà còn là thích nữa. Nếu thật sự chuyện, chắc cũng giấu ."
"Mau !"