Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 562: Câu này có vấn đề

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:10:42
Lượt xem: 162

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Câu rõ ràng là chỉ tang mắng hòe, rủa cho bà c.h.ế.t.

Lão phu nhân nhà họ Tĩnh xưa nay từng mắng thẳng mặt như , giờ đây hổ tức giận, nghẹn lời nổi.

“Con tiện phụ , tiện phụ! Người , mau tới đây, hưu nó!”

“Chỉ e ngươi bản lĩnh !” Lục thị mặt mày kiêu ngạo, giọng lạnh lẽo: “Lão Tứ ? Lại trốn như rùa rút đầu ? Cút đây cho !”

Tứ lão gia Tĩnh Bình Thiên nãy giờ ngoài cửa, thấy trong sảnh náo loạn như , sợ đến dám bước . Bây giờ gọi tên, đành gượng gạo .

“Đại tẩu, chuyện gì mà nổi giận lớn như thế?”

“Ngươi tự hỏi của ngươi xem bà những gì với Cẩm Y vệ!” Lục thị nắm lấy cổ áo Tĩnh Bình Thiên, thật sự nổi điên : “Đừng nghĩ g.i.ế.c A Bảo nhà thể giúp nhị phòng các ngươi sống yên . Cho dù A Bảo nhà phạm tội tù, c.h.é.m đầu ở chợ, thì cũng sẽ kéo từng bên nhị phòng các ngươi đệm lưng, cùng xuống địa ngục!”

Trời đất ơi!

Đám điên cả ?

Tứ lão gia đau đầu nổ tung, vung tay hất tay Lục thị , tát mạnh một bạt tai mặt lão bộc đang đó.

“Nói , các ngươi gì với Cẩm Y vệ?”

Lão bộc tớ cả đời, nay chủ nhân tát hai cái ngay mặt bao , nhục giận, quỳ phịch xuống đất, cúi đầu .

“Ồ, cũng là một tên đầy tớ trung thành đấy.” Lục thị lạnh lùng .

“Nói!”

Tĩnh Bình Thiên đá một cú bụng lão bộc, khiến ngã lăn đất.

Đánh ch.ó cũng nể mặt chủ.

Cú đá chẳng khác nào đá thẳng mặt lão phu nhân, bà tức đến mức nghẹn thở, ngã lăn bất tỉnh ngay ghế.

Không ai dám đỡ, chỉ dám tròn mắt .

Lão bộc thấy lão phu nhân ngó lơ, trong lòng cuống cuồng, cuối cùng cũng đành mở miệng: “Lão phu nhân bảo Cẩm Y vệ đừng lời Đại phu nhân với Uông Đại nhân, một thích, một ruột, chắc chắn sẽ bênh vực Thất gia, nên bảo họ điều tra cho kỹ.”

“Còn , còn … Thất gia là nghiệt chủng do phu nhân thông dâm với nam nhân bên ngoài, đàng hoàng của nhà họ Tĩnh, xứng gia chủ, sản nghiệp nhà họ Tĩnh nên để nhị phòng kế thừa.”

Tĩnh Bình Thiên xong thì tức đến g.i.ế.c .

Hồ đồ đến thế là cùng!

Những lời chẳng chứng cứ gì mà cũng dám miệng, chẳng khác nào tự tìm đường c.h.ế.t!

Khó trách Lục thị chẳng còn màng tới lễ nghi tôn ti, trực tiếp rủa cho bà c.h.ế.t.

Những vị phu nhân, chị em dâu mặt trong sảnh đều dọa đến hóa đá, lão phu nhân đúng là hồ đồ thật ?

“Hay cho câu nghiệt chủng do thông dâm với nam nhân bên ngoài!”

Lục thị tức đến run rẩy: “Hủy hoại A Bảo nhà đủ, giờ còn bôi nhọ cả thanh danh của . Hôm nay, nếu nhị phòng các ngươi tìm ‘gã gian phu’ cho , thì chuyện xong .”

“Đại gia, đại gia ơi! Nếu ông linh thiêng nơi suối vàng, xin hãy mở mắt mà xem! Đại phòng chúng sắp chèn ép đến c.h.ế.t ! Người cần mặt mũi, cây cần vỏ. Bọn họ thế là đang ép đến đường cùng, bắt c.h.ế.t ! Ta sống nổi nữa …”

“Phu nhân, phu nhân!”

“Phu nhân ngất ! Mau, mau mời lang trung…”

“Tộc trưởng tới , các vị trưởng lão trong tộc cũng đến cả…”

Trên mái nhà, Cố Trường Bình đang rạp trộm, nhưng tự động loại bỏ những tiếng cãi vã sảnh khỏi đầu.

Những gì lão phu nhân với Cẩm Y vệ là mấy chuyện đấu đá trong hậu viện, thế nữ giả nam của Tĩnh Thất hề nhắc đến, chuyện tích trữ lương thực cũng đá động gì.

Theo lý thì Cẩm Y vệ sẽ chẳng quan tâm mấy chuyện vô ích .

Chỉ Kỷ Cương liệu moi điều gì từ đây ?

“Ngươi Uông đại nhân và Thất gia là thích?” Kỷ Cương sải bước ngừng , xoay hỏi.

Cẩm Y vệ mặt tròn gật đầu: “ , thuộc hạ hỏi dò, thì con gái thứ của Lục phu nhân gả nhà họ Uông từ hai năm .”

“Thông gia?” Sắc mặt Kỷ Cương dần dần trầm xuống.

“Hôm , phu nhân còn nhớ ? Ta là Tần Sinh, bạn học của Văn Nhược.”

“Nào bảy tám mươi tuổi nhớ? Mấy hôm ngươi với Cao công tử còn đến nữa mà.”

Một hỏi, một đáp, thoạt chẳng gì lạ nhưng nếu đặt trong bối cảnh “thông gia”, thì rõ ràng cách chuyện vấn đề.

Theo lẽ thường, Uông Tần Sinh đáng lẽ nên : “Phu nhân, đến , chuyện cấp hỏi thêm vài điều.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-562-cau-nay-co-van-de.html.]

Thế mà hỏi Lục thị còn nhớ .

Nếu thông gia, thì thể là lo Lục thị trí nhớ kém nên nhắc khéo một câu.

là thông gia, thì ắt hẳn quen thuộc với , tại còn hỏi kiểu đó? Mục đích của câu hỏi là gì?

“Uông đại nhân ?”

“Trở về huyện Phú Dương từ sớm .”

“Về ?”

“Chẳng chính lão đại bảo về ? Sao , ?”

Quả là điểm !

cụ thể là chỗ nào thì Kỷ Cương , chỉ cảm thấy một cảm giác bất thường dâng lên, trực giác mách bảo : nơi uẩn khúc!

“Lão đại, còn gì căn dặn nữa ?”

“Không, ngươi lui !”

Tên Cẩm Y vệ mặt tròn mấy trượng, đầu thì thấy Kỷ lão đại vẫn trầm tư, khỏi lắc đầu: cái gì cũng , chỉ là tâm tư quá tỉ mỉ, còn kỹ hơn cả đàn bà.

“Ai đó?”

Một tiếng quát lớn vang lên khiến tên mặt tròn giật , chỉ thấy Kỷ lão đại tung nhảy vọt lên mái nhà.

Gió thu se lạnh, mái ngói trống trải.

Không đúng!

Vừa rõ ràng , rõ ràng tiếng “cạch” một cái!

Kỷ Cương lượt nhấc từng viên ngói lên xem xét, ánh mắt chợt dừng một viên ngói màu đen gãy đôi.

Hắn cúi xuống nhặt mảnh ngói lên, ngón tay nhẹ nhàng quét dọc vết nứt, đầu ngón tay lập tức dính một lớp bột trắng mịn.

Mới gãy khi nãy, quả nhiên !

Người đó chắc chắn võ công, hơn nữa thủ tệ, nếu thì sớm phát giác .

Giữa ban ngày ban mặt, tại nha môn phủ Lâm An, hành tung của Cẩm Y vệ khác theo dõi sát .

“Tốt! Tốt lắm!”

Sắc mặt Kỷ Cương âm trầm đến mức thể nhỏ nước, nhẹ nhàng vận công, mảnh ngói lập tức vỡ vụn, rơi lả tả như tuyết.

Ông đây xem thử là ai gan to tày trời như .

“Người !”

“Lão đại!”

“Ta tất cả chuyện Uông Tần Sinh từng ở huyện Phú Dương.”

“Rõ!”

“Khoan, hãy thông báo đến các châu phủ, từ giờ đóng cổng thành, đêm xuống thi hành giới nghiêm, trong thành tuần tra mười hai canh giờ.”

“Rõ!”

Ánh mắt vốn luôn bình tĩnh của Kỷ Cương lúc lóe lên sát khí.

Địch động, động .

Chiêu “gió nổi hạc kêu” là để khiến bọn chúng rối loạn trận thế.

Loạn thì mới mắc sai lầm, mới kẽ hở để thừa cơ tay.

“Cái gì, ngươi để lộ phận ?”

Trong mật thất ngân trang, Ôn Lư Dụ ngạc nhiên Đoạn Cửu Lương.

Đoạn Cửu Lương á khẩu mất một lúc, đó thành thật gật đầu: “Gia ?”

“Đang ở nhà họ Tĩnh, định gì nữa.”

“Cố Dịch ?”

“Thằng nhóc đó cả ngày thấy bóng dáng, ai Cố Trường Bình sai nữa?”

Đoạn Cửu Lương mắt Ôn Lư Dụ, im lặng một chốc lát chợt : “Phải mau chóng gọi gia về, tên Kỷ Cương đầu óc sắc bén.”

Ôn Lư Dụ rùng , bật thốt: “Sao ngươi ?”

 

Loading...