Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 563: Thêm chút nhân tình thế thái
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:10:43
Lượt xem: 170
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khí thế ầm ĩ trong Hiếu Từ Đường cuối cùng cũng lắng xuống.
Trận , Lục thị đại thắng. Tộc trưởng lấy lý do Hoằng lão phu nhân lú lẫn, lệnh bắt bà an dưỡng trong viện, việc gì thì phép ngoài nữa.
Đám nha , bà tử trong viện đều đuổi , chỉ để lão bộc hầu hạ lão phu nhân mấy chục năm.
Đây rõ ràng là một dạng quản thúc tại gia.
Lang trung đến , chỉ lão phu nhân vì quá tức giận mà phát bệnh, thể gì đáng ngại, chỉ cần tĩnh dưỡng là .
Cố Trường Bình hết thảy mà trong lòng đắn đo.
Không sợ trộm, chỉ sợ trộm nhớ thương. Chỉ cần lão phu nhân còn dứt tâm, thì vẫn thể gây sóng gió.
Thân phận của Tĩnh Bảo chịu nổi giày vò hết đến khác. Nếu thật sự dứt điểm một , thì nên âm thầm g.i.ế.c c.h.ế.t đàn bà , cắt đứt hậu hoạn.
Đang nghĩ , bỗng thấy tiếng bước chân, thì là Tĩnh Bình Thiên tứ lão gia rời về.
Vừa tộc trưởng lôi từ đường, quỳ bài vị tổ tiên, c.h.ử.i một trận trò, đến nỗi chỉ tìm cái hố chui xuống cho .
Con chịu tội là chuyện thể chấp nhận, nhưng thể cứ mãi như .
Mẹ già, một chân bước đất vàng, sống c.h.ế.t cũng chẳng còn quan trọng. bản còn tiếp tục vững trong nhà họ Tĩnh.
Tĩnh Bình Thiên bước Hiếu Từ Đường đuổi lão bộc ngoài.
Lão bộc dỏng tai ngóng động tĩnh trong phòng một lúc, thấy hai con cãi vã, lúc mới bếp xem t.h.u.ố.c sắc xong .
Cố Trường Bình từ mái nhà lộn xuống, d.a.o rút nắm trong tay, do dự một thoáng vẫn giấu trong tay áo.
Không vì mềm lòng.
Dù bà lão xa nhưng rốt cuộc cũng đến mức trời dung, đất tha. Thôi thì để cho bà một con đường sống.
Đang định rút lui, bỗng trong phòng tiếng hét giận dữ: “Mẹ, xin ơn ! Hãy để cho con cháu một con đường sống. Đại phòng từ đến nay từng gì với chúng , trái là chúng …
Những ngày gần đây con liên tục mơ thấy đại ca đến đòi mạng...
Mẹ ơi, đầu ba thước thần linh, con quỳ xuống van xin đấy, chúng cứ sống yên qua ngày ?”
Cố Trường Bình đồng tử đột nhiên co …
Thì , cái c.h.ế.t của cha Tĩnh Bảo vốn là tai nạn, mà là... do chính mấy con tay?
Ngay lúc đó, bên tai vang lên một tiếng huýt sáo nhẹ.
Tim Cố Trường Bình siết .
Ngẩng đầu, thấy tường một ám vệ tín của Đoạn Cửu Lương đang rạp, là việc gấp, bèn điểm chân, lộn lên tường biến mất.
...
Gió lạnh bất ngờ nổi lên, mây đen cuồn cuộn kéo đến, bầu trời dần tối sầm.
Trong mật thất, một ngọn đèn leo lét như hạt đậu.
Đoạn Cửu Lương hoang mang Cố Trường Bình.
“Gia, thấy rõ lắm, khi hai chữ ‘thông gia’, mặt Kỷ Cương lập tức sầm xuống. Sau đó lập tức phái điều tra phận của Uông Tần Sinh ở huyện Phú Dương.”
Cố Trường Bình tháo mặt nạ xuống, để lộ khuôn mặt tiều tụy: “Chắc chắn là phát hiện điều gì đó bất thường.”
Đoạn Cửu Lương tiếp: “Gia, còn một chuyện quan trọng. Ta tin, từ hôm nay các châu các phủ ở Giang Nam đồng loạt đóng cửa thành, trời tối là giới nghiêm, phố phường tuần tra cả mười hai canh giờ.”
Ôn Lư Dụ nghi hoặc yên: “Kỷ Cương chẳng lẽ phát hiện gì ?”
“Đừng hoang mang!” Cố Trường Bình liếc một cái: “Cửu Lương, hai chữ ‘thông gia’ vốn dĩ bình thường, Kỷ Cương biến sắc, chứng tỏ đúng là phát hiện.”
Ôn Lư Dụ: “...” Vậy ngươi liếc gì?
“Khi Uông Tần Sinh chuyện, lúc đó tối đa bốn . Một là Kỷ Cương, hai là Lục phu nhân, ba là Lý ma ma bên cạnh Lục phu nhân.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-563-them-chut-nhan-tinh-the-thai.html.]
Giọng Cố Trường Bình ngưng : “Lục phu nhân và Lý ma ma đều là phụ nữ, chịu nổi kích động. Lát nữa sẽ thông báo cho Cố Dịch, để lập tức đến huyện Phú Dương, hỏi Uông Tần Sinh lúc những gì.”
“Gia, cần phiền phức ?” Đoạn Cửu Lương nhíu chặt mày: “Một một về, ít nhất cũng mất sáu canh giờ.”
“Cần!” Cố Trường Bình dứt khoát: “Biết là một chuyện, nhưng còn vì , nếu thì thể đối chứng mà xử lý. Có điều giờ cửa thành đóng , ...”
Đoạn Cửu Lương ngắt lời: “Gia, đám giữ cửa thành đó, ngày nhận ít ‘quà’ của đảo Mỹ Nhân , thành thành vấn đề, chỉ cần Cố Dịch gương mặt khác.”
“Lập tức !”
“Rõ!”
Đoạn Cửu Lương , trong phòng chỉ còn hai .
Ôn Lư Dụ Cố Trường Bình lâu, mới đưa tay xoa trán bất đắc dĩ.
Những chuyện nực đời , từ nhỏ thấy nhiều, cho nên khi Cố Trường Bình tạo phản, cũng chẳng thấy lạ gì.
Người sống chỉ một mạng, mấy chục năm cuộc đời, một phen, quậy một trận, sống để gì? Chẳng qua chỉ là một cái xác mà thôi.
“Ngươi cái gì?” Cố Trường Bình đầu .
“Ta ...”
Ôn Lư Dụ lắc đầu: “Ngươi còn bằng . Bề ngoài thì lãnh đạm, nhưng trong lòng tràn đầy tình cảm, thì nỡ, thì sợ quấy rầy, quá mềm lòng, chẳng giống đại sự gì cả.”
Cố Trường Bình: “Ngươi hối hận ?”
“Không hối hận!” Ôn Lư Dụ khóe môi nhếch lên một nụ hờ hững: “Trái cảm thấy ngươi bây giờ thêm chút nhân tình thế thái, khỏi lửa nhân gian. Nhìn còn dễ thương hơn thời sách nhiều.”
“Ta lúc sách thế nào?”
“Lạnh lùng tuyệt đối, mắt ai, chẳng ai với tới.”
Ôn Lư Dụ : “Ban đầu còn dè chừng, sợ lỡ nổi dậy oanh oanh liệt liệt cuối cùng ‘chim bay hết thì cất nỏ ’, nhưng giờ thì hết lo . Ngươi còn bảo vệ cả cái tên ngốc Uông Tần Sinh , huống gì là .”
Cố Trường Bình để ý tới mấy lời nhảm của , ho khan một tiếng: “Vừa ở Tĩnh phủ phát hiện một bí mật.”
“Ồ, chỉ hứng thú với mấy chuyện dơ bẩn như gian dâm, l.o.ạ.n l.u.â.n thôi.”
“Cha của Tĩnh Thất Tĩnh Bình Chi là bên nhị phòng bày mưu hại c.h.ế.t.”
“Mẹ kiếp!” Sắc mặt Ôn Lư Dụ lập tức biến đổi, mắt đầy sát khí: “Đám nhị phòng đó là súc sinh ? Ngay cả ruột cũng tay ?”
“Ngươi đúng, đúng là súc sinh.”
“Ngươi định gì?” Ôn Lư Dụ hỏi: “Đừng với là định tha cho bọn chúng. Ngươi tha thì cũng tha! Bắt nạt của chính là bắt nạt . Huống chi đây còn là một mạng .”
Cố Trường Bình nhạt: “Không vội, đợi Cố Dịch tính.”
...
Cố Dịch trở về lúc sáng sớm, mắt đầy tơ máu.
“Gia, Uông đại nhân hồi tưởng hồi lâu, gì nhiều, chỉ câu đầu tiên là cố ý nhắc nhở Lục phu nhân.”
“Hắn nhắc nhở điều gì?”
“Hắn với Lục phu nhân: ‘Phu nhân, còn nhớ ? Ta là Tần Sinh, bạn học của Văn Nhược.’”
Cố Trường Bình xong, trong lòng lập tức trầm xuống.
Chẳng trách Kỷ Cương hai chữ “thông gia” lập tức biến sắc.
Là thông gia thì chuyện nhớ nhớ? Câu của Uông Tần Sinh rõ ràng là cố ý gợi nhắc, tự dưng như lạy ông ở bụi .
Từ dấu hiệu nhỏ mà suy cục, Kỷ Cương quả thật tâm tư như tơ nhện.
Lúc , Ôn Lư Dụ cũng chợt nhận điều gì, giọng đầy hàm ý: “Cố Trường Bình, tên nhóc Uông Tần Sinh tuy về phía chúng , nhưng vô cùng nhát gan, nếu Kỷ Cương để mắt tới, e là…”