Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 568: Kinh thành phải làm sao đây?
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:10:49
Lượt xem: 146
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Phải!” Cố Trường Bình sảng khoái thừa nhận: “Con bé đang ở Mật Thư Đài, chỉ cách Hoàng đế một bước, vị trí đó quá nguy hiểm. Ta vẫn luôn đưa nó rời khỏi đó, nhưng nó nhất quyết chịu. Lần chính là cơ hội.”
“Má nó chứ!”
Ôn Lư Dụ trán rịn mồ hôi, chỉ hận đời từng quen vị gia mắt.
Tính toán sâu đến mức khiến khác khiếp sợ.
“Đừng lo!” Cố Trường Bình vỗ vai : “Với nhà, lúc nào cũng mềm lòng. Viết !”
Giây phút đó, Ôn Lư Dụ ngoan ngoãn như một con thỏ non, cầm bút lập tức.
Hắn hiểu !
Có những , thà tay chân của y còn hơn là đối đầu với y.
Thậm chí lúc còn thương cảm cho Tĩnh nhà .
...
Ba ngày , lúc sáng sớm.
Cố Trường Bình cưỡi ngựa, giật cương ngựa , : “Cố Dịch, xuất phát.”
“Gia, đường về thể thong thả một chút ?”
Cố Trường Bình nhẩm tính thời gian, thư của Ôn Lư Dụ sớm nhất cũng mất năm sáu ngày mới đến tay Tĩnh Bảo.
“Sáu ngày tới kinh thành.”
Sáu ngày?
Gia vẫn còn thương đấy!
Cố Dịch toe toét, quất roi ngựa mạnh một cái: “Xuất phát…”
...
Mấy trận mưa thu dứt, nhiệt độ hạ thấp đột ngột, thành Tứ Cửu thở đầu đông.
Trong cung, việc dùng than định mức, Hoàng đế một tháng bao nhiêu cân, Hoàng hậu một tháng bao nhiêu cân, thư phòng một tháng bao nhiêu cân, đều phủ Nội Vụ ghi chép rõ ràng.
Vì Tô Thái phó vẫn còn bệnh, than chia cho Tĩnh Bảo và Lục Thần Hiểu chỉ bằng một nửa năm ngoái.
Lục Thần Hiểu tiếc của nỡ dùng, bèn mặc thêm áo trong áo quan phục, định ráng thêm hai ngày nữa.
Tĩnh Bảo thì xưa nay quen tiêu xài rộng rãi, sợ lạnh, nên lấy phần than của đốt trong phòng.
Lục Thần Hiểu lầm bầm gọi là “phá gia chi tử”, nghĩ thầm, nhóc con thể chen chân đến bên cạnh Thiên tử, lý do.
Ít nhất là khoản hào sảng, trong thư phòng chẳng mấy ai bì kịp.
Hôm đến giờ tan , Tĩnh Bảo bước một chân qua ngạch cửa hoàng thành, A Nghiễn lao vội tới.
“Gia, thư khẩn từ Tĩnh phủ.”
Tĩnh Bảo liếc sơ qua phong bì, thấy bút tích của , trong lòng mới yên đôi chút.
Nào ngờ chỉ lướt mắt vài hàng, đôi mắt trợn trừng, nghẹn họng A Nghiễn, nên lời.
A Nghiễn thấy gia cau mày run rẩy, hai hàng lệ nóng trào khỏi khóe mắt, vội hỏi: “Gia, chuyện gì xảy ?”
Tĩnh Bảo hít sâu vài , mới trút ngụm khí nghẹn nơi cổ họng.
“Chuyện cha ngã xuống nước, là do nhị phòng tính kế, bọn họ… đúng là vô lương tâm đến cùng cực.”
A Nghiễn: “…”
A Nghiễn còn kịp mở miệng, Tĩnh Bảo hét lên: “Mau gọi cữu cữu và đại tỷ tới đây!”
“Vâng!”
...
Tĩnh Nhược Tố và Hầu gia Tuyên Bình đến nhanh, theo còn Lục Hoài Kỳ đang tức giận đùng đùng.
Tĩnh Nhược Tố thấy Tĩnh Bảo, răng nghiến ken két.
Mụ già đáng c.h.ế.t, ngoài mặt đấu nổi đại phòng thì sinh ý đồ g.i.ế.c , đúng là ác độc, c.h.ế.t tử tế!
“A Bảo, thể tha cho bọn họ! Mẹ đúng, lấy đầu bọn chúng tế mộ cha, lấy mạng đền mạng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-568-kinh-thanh-phai-lam-sao-day.html.]
Nói xong lời độc địa, Tĩnh Nhược Tố dùng khăn che môi, lặng lẽ .
Tĩnh Bảo từ kinh hoảng, phẫn nộ, giờ phút bình tĩnh trở .
Nàng vỗ tay đại tỷ, đầu Tuyên Bình Hầu: “Cữu cữu thấy ?”
Tuyên Bình Hầu cũng chấn động, nhưng dù gì cũng là chủ một nhà, tâm vẫn giữ cân nhắc đại cục.
“A Bảo, một thành đại sự, tiên hiểu hai chữ ‘chừng mực’. Khi nào nên tiến, khi nào nên lùi, khi nào thể nhịn, khi nào nhịn, đều cân đo cho rõ.”
“Ý cữu cữu là khuyên nhẫn nhịn chuyện ?”
“Không!” Tuyên Bình Hầu : “Ta bảo ngươi cân nhắc. Với phận và năng lực hiện giờ của ngươi, một nhị phòng chẳng đáng để tâm nữa. Ngươi bọn họ sống thì sống, bọn họ c.h.ế.t, họ chắc chắn thoát.”
“ , hiện giờ năng lực đó.” Tĩnh Bảo siết chặt nắm tay, từng chữ vang dội.
“Có năng lực nhưng nên , đó mới là điều cần cân nhắc.”
Tuyên Bình Hầu thở dài: “Nhà họ Tĩnh chỉ một nhị phòng? Nhị phòng cũng chẳng chỉ bà , nhị lão gia, tam lão gia. Một nét bút hai chữ Tĩnh, đôi khi lo cho đại cục.”
“Cữu cữu , đại cục giữ .” Tĩnh Bảo nhạt: “Ta chỉ ai đ.á.n.h một quyền, sẽ trả một quyền. Có thể giận cá c.h.é.m thớt, nhưng quyền đó, nhất định trả.”
“, trả , sợ cái quái gì!”
Cơn tức của Lục thiếu gia bốc lên, bèn ánh mắt như d.a.o của cha c.h.é.m một cái: thằng nhóc im miệng cho , đừng phá rối!
“Nếu ngươi quyết như , cũng ngăn. Tri phủ phủ Lâm An là quen của , sẽ thư cho ngươi mang theo. Có ông hỗ trợ, việc của ngươi cũng dễ xoay xở hơn.”
Tuyên Bình Hầu suy nghĩ một lát : “Vả , hiện giờ Tô Thái phó đang bệnh, ngươi nhân dịp xin nghỉ về phủ Lâm An, cũng tránh chuyện triều đình. Không chuyện .”
Lời như một tia sét bổ ngang trời đêm.
Tĩnh Bảo sững , chuyện nhị phòng nàng nhất định rời khỏi kinh, về Lâm An xử lý, nhưng tin tức bên Bắc phủ, nàng vẫn nắm !
Rời ?
“A Bảo, đừng ngẩn nữa, thu dọn , vài ngày nữa khởi hành.” Tĩnh Nhược Tố lau nước mắt: “Ta bảo tỷ phu cùng.”
“Ta theo cũng , khỏi phiền tỷ phu, cha, cha thấy ?”
Lục Hoài Kỳ sang cha, Tuyên Bình Hầu vuốt mấy sợi râu mới mọc, đáp.
Tĩnh Bảo do dự: “Việc … để nghĩ kỹ thêm !”
“Nghĩ cái gì nữa?” Tĩnh Nhược Tố giận dữ: “Thù g.i.ế.c cha đội trời chung, về chủ cho , đại phòng chúng còn chèn ép tới mức nào nữa?”
“Đại tỷ, ít cũng để sắp xếp công việc trong triều.”
Lời dứt, A Nghiễn đẩy cửa bước .
“Gia, thư phương Nam gửi tới.”
“Từ ai?”
“Ôn Lư Dụ.”
Tĩnh Bảo giật lấy, mở từ đầu đến cuối, cùng phịch xuống ghế, thở yếu ớt: “Đại tỷ, mai sẽ xin nghỉ ở Mật Thư Đài.”
Tĩnh Nhược Tố nàng đổi ý nhanh như chớp, vội giật thư thử.
Vừa xem, nước mắt tuôn trào.
“Cữu cữu xem , cháu sắp bọn họ cho tức đến phát bệnh .”
Tuyên Bình Hầu xem xong, trầm ngâm một lúc, sang Lục Hoài Kỳ: “Ngày mai con cũng xin nghỉ ở Công bộ, cùng A Bảo một chuyến.”
“Được, sáng mai con lập tức.”
Lục Hoài Kỳ sắc mặt trắng bệch như giấy của Tĩnh Bảo, xót xa : “Thôi nào, đừng bộ dạng sống nổi như . Lục thiếu gia trận, một chọi hai, ngươi còn sợ gì nữa?”
Tĩnh Bảo sợ chuyện phương Nam, chuyện cha hại rõ, sống c.h.ế.t của nhị phòng trong tay nàng. Nàng thậm chí thể nhân cơ hội đề xuất chia nhà.
Sau , hẳn cũng sẽ đồng ý.
Đây là điều nàng luôn mong mỏi.
…
Kinh thành thì đây?