Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 572: Trước cơn cuồng phong bão tố
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:10:53
Lượt xem: 144
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoàng cung, bên ngoài ngự thư phòng.
Hành lang đầy quỳ rạp, đều là cung nhân và nội thị hầu hạ bên cạnh Hoàng đế thường ngày, quỳ đầu hàng là Vương Trung.
Trên mặt hằn rõ năm dấu ngón tay đỏ rực.
Trong thư phòng, Hoàng đế Lý Tòng Hậu giữa một đống bừa bộn, sắc mặt tối tăm đáng sợ.
Sau buổi thiết triều hôm nay, nhận mật tín từ Bắc phủ, đó chỉ vỏn vẹn ba chữ: Cố Trường Bình.
“Cố Trường Bình!” Lý Tòng Hậu nghiến răng bật cái tên đó, giữa hàng mày là sát khí ngút trời.
Năm đó, bái nhập môn hạ Tô Thái phó.
Ngày đầu tiên bái sư, Tô Thái phó chỉ bóng dáng cao gầy , : “Đây là Cố sư của con, hơn con hai tuổi, học vấn , gì hiểu cứ hỏi nó.”
“Bái kiến Cố sư .” Hắn cung kính cúi chào.
Thiếu niên luôn dễ thu hút bởi xuất sắc hơn . Cố Trường Bình từ diện mạo đến học thức đều vượt trội . Hắn gần, cũng bằng lòng cận.
bên , một Lý Quân Tiện.
Lý Quân Tiện là hoàng thúc của , khi phụ hoàng còn sống từng dặn: “Kẻ dã tâm, cần đề phòng.”
Chính câu khiến bao giờ thiện cảm với Lý Quân Tiện, càng thể thiết.
Thế mà hai họ cùng , cùng ăn cùng ở, từng cử chỉ lời đều hòa hợp khắng khít, như thể dựng nên một bức tường vô hình, ai chen .
Còn thì ?
Mỗi thấy cảnh , chỉ uất nghẹn, ghen tức, chỉ thể bằng ánh mắt lạnh lẽo, âm thầm thề: Cố Trường Bình sớm muộn gì cũng sẽ là của .
Vì thế, khi hai họ trở mặt vì một Tô Uyển Nhi, lập tức tay thăm dò, mời chào Cố Trường Bình, hứa hẹn chức quan.
Tiên đế băng hà, lên ngôi Hoàng đế, ánh mắt vẫn luôn dõi theo Cố Trường Bình.
Dù Cố Trường Bình mất chức vì nhà họ Vương, vẫn nghĩ, sớm muộn gì cũng sẽ trọng dụng.
Hạo vương hồi kinh, bắt hai con trai của y con tin, giao cho Cố Trường Bình, là tín nhiệm cỡ nào!
Nào ngờ...
Tất cả những điều , chỉ là một vở kịch do Cố Trường Bình và Lý Quân Tiện cùng diễn!
Nghĩ đến đây, cơn giận trong lòng Lý Tòng Hậu bùng lên, tung chân đá bay cái ghế mặt, giật lấy roi ngựa treo tường, giáng xuống mạnh mẽ.
Roi quất xuống nền đá xanh, vang lên những tiếng “bốp bốp” chát chúa.
Chính cũng âm thanh đó dọa giật , bất chợt nhớ một chuyện khác:
Chẳng lẽ chỉ mỗi Cố Trường Bình?
Tô Thái phó thì ?
Tô Uyển Nhi thì ?
Một là tiên inh của , một bên gối… từng lừa dối ?
Cái hoàng cung rộng lớn , rốt cuộc còn ai thể tin cậy?
Ngực cuộn lên từng cơn, một vị chua trào lên cổ họng, “oẹ” một tiếng nôn .
“Hoàng thượng! Hoàng thượng!” Vương Trung lảo đảo chạy , thấy chất bẩn đất, sợ đến mức đầu hét lớn: “Truyền thái y! Mau truyền thái y!”
“Câm miệng cho trẫm!” Lý Tòng Hậu chống tay lên ghế, giận dữ quát: “Cố phủ bây giờ thế nào ?”
“Tâu Hoàng thượng, cấm quân bao vây, mọc cánh cũng khó thoát.”
“Đi, lập tức gọi Kỷ Cương về!”
“Kỷ Cương đang đường hồi kinh.”
“Trẫm thấy ngay lập tức, bây giờ, ngay bây giờ!” Lý Tòng Hậu vung roi quất thẳng lên cánh tay trái Vương Trung, khiến đau đến hít sâu một .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-572-truoc-con-cuong-phong-bao-to.html.]
“Tuân chỉ!”
“Khoan !”
“Bệ hạ?”
“Báo cho thống lĩnh cấm quân Quách Trường Thành, đóng chặt cửa thành, binh mã ti ngũ thành ngày đêm tuần tra. Không một con ruồi bay khỏi Cố phủ!”
“Tuân chỉ!” Vương Trung ôm tay, luống cuống chạy .
Lý Tòng Hậu cảm thấy kiệt quệ, quăng roi, bước qua đống bừa bộn đất, phịch xuống long ỷ, lẩm bẩm: “Chẳng lẽ trẫm thật sự xứng chiếc long ỷ ?”
…
Trong rừng.
Cố Dịch thấy gia nhà lặng gì, sốt ruột quỳ phịch xuống: “Gia, coi như con van gia, mau chạy , trễ nữa là kịp !”
“Phải chạy ngay!” Thịnh Nhị : “Cố Trường Bình, cách đưa ngươi .”
Cố Trường Bình Thịnh Nhị, cúi đầu Cố Dịch: “Ta chạy … còn họ thì ?”
“Họ là ai?” Cố Dịch hiểu.
“Lão phu nhân, hai đứa nhỏ, Tĩnh Bảo, Trường Canh, Tô Thái phó, Bỉnh Văn, Cao Triều, Tiền Tam Nhất…”
Cố Trường Bình liệt kê tiếp, nhưng sắc mặt hai bên cạnh đổi.
, Cố Trường Bình thể bỏ , còn bọn họ thì ?
Quân vương nổi giận, xác phơi ngàn dặm.
Hoàng đế chắc chắn sẽ dồn cơn thịnh nộ vì bỏ trốn lên những cận nhất của . Người đầu tiên gánh tai họa chính là lão phu nhân, duy nhất huyết thống với .
Hai đứa con trai của Hạo vương sống c.h.ế.t, chỉ xem tâm trạng Hoàng đế, nhưng giờ Hạo vương phi nội ứng cho Hoàng đế, hai đứa nhỏ lẽ sẽ gặp chuyện gì lớn.
Còn những khác, đều liên lụy nhẹ thì lưu đày, nặng thì tru di.
“Ta thể !” Giữa gió lạnh, sắc mặt Cố Trường Bình trầm như nước, trong đôi mắt đen lóe lên ánh sáng lạnh lẽo.
“Cố Dịch, ngươi tìm cách cứu lão phu nhân , giấu . Bà tuổi cao, chịu cảnh tù ngục. Cứu đừng về kinh, phía Nam lánh nạn.”
Cố Dịch mở to mắt, gần như rách mi: “Gia, còn thì ?”
Cố Trường Bình như thấy, đầu nhoẻn miệng với Thịnh Nhị: “Phiền nhị gia gửi giúp một tin tới Bắc phủ, cần gì nhiều, chỉ kể đầu đuôi việc là .”
Ánh mắt Thịnh Nhị nghiêm : “Ngươi định một gánh hết ?”
“Nhị gia hiểu !” Cố Trường Bình ngừng một thoáng, ý vị sâu xa: “Như , những còn thể dùng hai chữ ‘ ’ để chối sạch. Có liên lụy cũng chỉ mất chức, mất mạng.”
Thịnh Nhị hỏi: “Hoàng thượng sẽ tin ?”
“Tin , tùy bản lĩnh của .” Cố Trường Bình tiếp: “Thật , ngoại trừ Tĩnh Bảo chịu nổi tra xét, những khác điều tra thế nào cũng . Chỉ xin nhị gia đừng quên lời hứa ở bến tàu hôm .”
“Gia, đồng ý! Ta c.h.ế.t cũng đồng ý!” Cố Dịch vùng dậy, đưa tay cản , nước mắt trào .
“Cố Dịch!” Cố Trường Bình nhẹ giọng gọi: “Thật sớm nghĩ sẽ ngày hôm nay, chỉ là ngờ đến sớm như . Ngươi và Tề Lâm là hai nhất của . Tề Lâm là hạ nhân cận, thể , chắc chắn sẽ vạ lây.
Ngươi hành tung bí ẩn, thường ở trong kinh, chỉ cần một câu ‘ đến Bắc phủ’, là thể thoát .”
Hắn giơ tay, nhẹ nhàng lau nước mắt cho Cố Dịch, giọng dịu dàng: “Ta ở , là cách duy nhất để bảo vệ tất cả . Nghe lời.”
Giọng trầm thấp, động tác lau nước mắt cũng dịu dàng, giống đang đối xử với kẻ , mà như đối với cùng sinh tử.
Thịnh Nhị mặt nơi khác: “Đã quyết định thì đừng dài dòng nữa, còn nhiều thời gian. Cố Dịch, ngươi phụ trách đưa lão phu nhân tới cổng thành, những chuyện khác để lo.”
Cố Trường Bình khom thật sâu: “Đa tạ nhị gia.”
Thịnh Nhị: “Trong ngục lạnh, nhớ mặc thêm áo, mang đủ bạc theo!”
Cố Trường Bình mỉm gật đầu.