Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 573: Ngươi là sống hay chết
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:10:54
Lượt xem: 141
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Gia, gia!” Tiểu Cửu hốt hoảng xông , khiến Cao Triều giật b.ắ.n cả : “Có chuyện gì, mau ! Điều tra gì ?”
Tiểu Cửu lau mồ hôi đầm đìa trán: “Gia, trong cung hạ lệnh đóng cửa chín cổng thành, Binh Mã Ti Ngũ Thành tuần tra suốt ngày đêm. Còn nữa, còn nữa…”
“Ngươi mau !”
“Còn nữa, cấm vệ quân quanh Cố phủ càng ngày càng nhiều.”
“Cái gì?”
Chân Cao Triều mềm nhũn, suýt nữa ngã lăn đất, vội vịn lấy bàn: “Còn… còn chuyện gì nữa ?”
“Hết … À đúng!” Tiểu Cửu đập trán một cái: “Hoàng thượng hạ chỉ gọi Kỷ Cương cấp tốc hồi kinh!”
Tiểu Thất bên chen lời: “Nhất định là vì mật thư của Bắc phủ, liên quan đến Cố Trường Bình.”
Tiểu Cửu hít sâu một : “Gia, nếu bọn họ phát hiện trong Cố phủ Cố Trường Bình thật, liệu nghĩ đến chuyện Giang Nam là do ?”
“Mấy các ngươi, đừng hù dọa lung tung.”
Cao Triều xoay trong phòng. Mới vài bước thì bên ngoài vang lên tiếng bước chân hỗn loạn.
Hắn đang định bảo Tiểu Cửu xem chuyện gì thì đột nhiên cửa bật mở.
Một tên Cẩm Y vệ ló đầu : “Cao Phủ Trấn, trong cung tin: lệnh cho Cẩm Y vệ tập hợp, ai rời , chờ lệnh điều động.”
Tập hợp?
Đầu Cao Triều ong ong. Hắn đưa tay vịn lấy khung cửa sổ, đầu chụp hụt, hai mới nắm .
Trên mu bàn tay nổi đầy gân xanh.
“Là nhiệm vụ gì?”
“Ai mà !”
Tên rụt đầu mất.
Cao Triều gắng sức tựa khung cửa, thở hồng hộc.
Tiểu Thất: “Gia, giờ ?”
“Gia cũng !” Cao Triều yếu ớt : “Giờ chỉ uống một bát canh an thần, ngủ một giấc cho tỉnh táo .”
Hắn chợt cảm thấy mệt mỏi vô cùng.
dẫu mệt, cũng gắng gượng.
Cao Triều điều hòa thở một chút : “Hai ngươi của Cẩm Y vệ, một theo dõi Cố phủ, một theo dõi trong cung. Có gì bất thường, lập tức báo cho .”
“Rõ!”
Chờ hai rời , Cao Triều cố gắng thẳng dậy, chỉnh trang quần áo, mở cửa bước ngoài, miệng lẩm bẩm: Dù chuyện gì xảy , bản cũng giữ vững.
Phải vững, mỹ nhân!
Khi Cao Triều còn đang tự nhủ vững vàng, thì Tề Lâm chẳng thể vững nữa.
Lão quản gia tới báo: cửa, cửa, cửa góc, cửa nhỏ nơi nào cũng thêm cấm vệ quân. Trước nhà bếp còn thể ngoài mua thức ăn, hôm nay đến cả bà bếp cũng .
Gia ơi!
Người mau về , cứ thế sống nổi!
Nóng ruột đến độ dạy nổi nữa: “Hôm nay khỏe, các trò tự ôn bài .”
“Vâng!”
Tề Lâm rời khỏi viện, gật đầu với hai bên cấm vệ quân, về viện của .
Vừa đẩy cửa thư phòng bước , thấy một đang bàn, đầu như nổ tung.
“Gia?!” Tề Lâm gần như lao tới, nắm chặt lấy tay Cố Trường Bình, nghẹn ngào: “Cuối cùng cũng về, sắp c.h.ế.t vì lo .”
Cố Trường Bình lập tức kìm chặt lấy , trầm giọng: “Tề Lâm, xảy chuyện . Những lời đây, ngươi nhớ kỹ từng chữ một.”
“Hạo Vương phi trở thành tai mắt của Hoàng thượng, nàng lẽ bán . Ta để Cố Dịch đưa lão phu nhân rời . Ngươi , thì theo chịu khổ.”
Cái gì?
Ta mà, mấy hôm nay mí mắt cứ giật liên tục, đúng là tai ương!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-573-nguoi-la-song-hay-chet.html.]
Tề Lâm môi run run, cũng vững nữa.
“Gia, , sẽ ở bên .”
Cố Trường Bình: “Cao Triều và Thịnh Nhị là của , đến lúc đó sẽ nhờ họ nghĩ cách đưa ngươi ngoài. Ra thì đảo Mỹ Nhân, hoặc theo Thất gia cũng , cần kinh thành.”
“Gia ở , ở đó. Gia còn sống, còn sống. Gia c.h.ế.t, , để suối vàng đón .” Tề Lâm lau nước mắt: “Gia đừng đuổi , hết.”
Cố Trường Bình chỉ cảm thấy cảnh tượng vô cùng quen thuộc kiếp cũng từng như thế, khiến mắt nóng lên.
“Gia!” Lúc , Cố Dịch với gương mặt lạ ló đầu : “Người mau khuyên , lão phu nhân sống c.h.ế.t chịu rời khỏi đây.”
Đồng tử Cố Trường Bình chợt co rút, thở rối loạn.
*
Trong Phật đường.
Lão phu nhân xếp bằng bồ đoàn, một tay chuỗi tràng hạt, một tay gõ mõ, miệng lẩm nhẩm tụng niệm.
Cố Trường Bình bước , quỳ xuống mặt bà.
Lão phu nhân gương mặt tiều tụy , ánh mắt đầy yêu thương: “Mấy hôm tới vấn an , lời cử chỉ sai chỗ nào, chỉ ánh mắt là đúng, ánh mắt đó trống rỗng.”
Cố Trường Bình đau lòng: “Con nuôi nấng từ nhỏ, thể giấu .”
“Bên ngoài xảy chuyện gì?”
“Con luôn âm thầm giúp Thập Nhị việc.”
Cố Trường Bình nhẹ giọng : “Những gì Thập Nhị Lang , di mẫu cũng là gì. Tội mưu phản là trọng tội, theo luật triều , là tru di cả tộc. Lần e là giấu nổi nữa.”
Trên gương mặt lão phu nhân chút hoảng hốt nào: “Vậy nên, con để họ đưa ?”
“Cô mẫu vẫn còn sống, đang ở phương Nam. Người hãy tìm bà .”
“Còn con thì , sống c.h.ế.t?”
Tim Cố Trường Bình bỗng thắt lão phu nhân thể hỏi câu , đủ thấy bà vẫn minh mẫn, ngày thường chẳng qua là giả vờ hồ đồ.
“Di mẫu ơi, sống c.h.ế.t, đều là mệnh.”
“Đã là mệnh, càng .”
“Di mẫu…”
Bà dừng , như đang suy nghĩ lựa lời, tiếp: “Di mẫu là ở với con. Con là con , gì chuyện già chạy trốn để mặc con trẻ?”
Lão phu nhân thở dài: “Ta già , sống c.h.ế.t với còn quan trọng nữa.”
“ nếu , sẽ là nhược điểm của con. Một kẻ nhược điểm, gánh nổi nhiều việc. Hơn nữa, nơi đó dơ bẩn lắm, con nỡ để chịu khổ.”
Cố Trường Bình im lặng một lúc, : “Coi như con cầu xin .”
Tay lão phu nhân khựng , chuỗi tràng hạt rơi xuống đất, mắt ngân ngấn nước.
Bọn họ, tuy con ruột thịt, nhưng bao năm nay cùng sống trong ngôi nhà cũ , cũng chẳng khác gì con.
Bà thích yên tĩnh, lập tức cho bà một nơi thanh tĩnh.
Bà thích Phật đường, lập tức xây một tòa Phật đường cho bà.
Hơn hai mươi năm, bà từ đứa trẻ nhạy cảm, gầy gò, dần dần lớn lên thành thiếu niên tuấn tú, trưởng thành thành một nam tử chững chạc.
trong mắt bà, mãi mãi chỉ là một đứa trẻ.
“Đứa ngốc!” Bà : “Con ở là để bảo vệ họ. nếu lỡ mất tích, thì con bảo vệ, con bảo vệ nổi ?”
Lời dứt, Cố Trường Bình như sét đ.á.n.h ngang tai, lạnh ngắt.
Nếu di mẫu thất lạc, bọn họ nhất định sẽ còn giúp sức, nhất định sẽ truy lùng tận chân trời góc bể.
Nếu điều tra đến Thẩm Trường Canh, Cố Dịch, Thịnh Nhị, Ôn Lư Dụ, đảo Mỹ Nhân… tất cả sẽ liên lụy, ai thoát .
Một bàn tay già nua nắm lấy tay .
Bà lão hiền từ cúi đầu , nhẹ nhàng : “Đời nếm đủ khổ đau, cũng từng hưởng phúc. Con , đời di mẫu thiệt thòi, chỉ thiệt là con.”
Đón lấy ánh mắt của bà, mắt Cố Trường Bình đỏ hoe.
“Con còn trẻ, lấy vợ sinh con, nên c.h.ế.t sớm như .” Lão phu nhân vươn tay, dịu dàng vuốt ve tóc mai : “Con sống.”