Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 575: Lão phu nhân tự vẫn
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:10:56
Lượt xem: 142
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố phủ, thư phòng.
Cố Trường Bình đem bộ thư từ ném lò than, trong ánh lửa bùng cháy ngút trời, phòng tắm, tắm rửa áo quần.
Lão phu nhân đúng, cho dù tù cũng đường hoàng thể diện.
Mặc nốt tấm trường bào cuối cùng, lão quản gia lảo đảo xông , hoảng loạn: “Gia, gia ơi! Cấm vệ quân với Cẩm Y vệ phá cửa xông , bọn họ, bọn họ..."
"Ta !" Cố Trường Bình cắt lời lão, xoay xuống ghế thái sư: "Pha cho một ấm ngon."
Lão quản gia như sắp kiệt sức, liếc gia một cái, lòng gần như tuyệt vọng. Việc gấp như lửa cháy đến chân, gia còn lòng uống chứ?
Lão run rẩy pha , đưa đến tay Cố Trường Bình thì "rầm" một tiếng, cửa đạp tung từ bên ngoài.
Kỷ Cương sải một bước lớn tiến , phía là Vương Trung.
Vương Trung rút thánh chỉ từ trong ngực, giọng the thé cao vút: “Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu : Tiến sĩ Quốc Tử Giám Cố Trường Bình, bản tính xảo quyệt, ôm dã tâm... lập tức bắt giữ, đưa ngục, khâm thử!"
Thánh chỉ dứt, Kỷ Cương lạnh lùng khẩy: “Cố phò mã, đắc tội ."
Cố Trường Bình chỉ nâng mi mắt một cái, gảy nhẹ nắp chén , nhấp một ngụm, nhẹ nhàng đặt chén xuống bên cạnh. Khi mới dậy, trả lời: “Không đắc tội gì cả."
"Người , bắt !" Vài thị vệ Cẩm Y vệ định xông lên trói thì Vương Trung liếc mắt lườm một cái, khiến bọn họ sợ đến giậm chân tại chỗ.
"Hoàng thượng lệnh, nể tình công chúa, cho chút thể diện."
Cố Trường Bình bước tới mặt Vương Trung, mặt đổi sắc, gật đầu: “Đa tạ công công chiếu cố."
"Không cần cảm ơn , là hoàng ân bao la thôi. Phúc phần sót mà tiên đế dành cho Cố phủ cũng ngươi phá sạch ."
Lời Vương Trung cay nghiệt, Cố Trường Bình xem như thấy, phủi lớp bụi tồn tại áo quần, ngẩng đầu sải bước rời .
Vương Trung , tức đến nghiến răng.
Cố Trường Bình Cố Trường Bình, mạng cũng giữ nổi mà còn điềm nhiên như , lúc nãy nếu cản, trói ngươi !
Cố Trường Bình thực chẳng hề điềm nhiên.
Hắn quá rõ, Thiên Lao thì sẽ từng trải qua một , thực cũng chẳng đáng sợ lắm.
Chỉ là A Bảo kể , ngục một cách ung dung, trong lòng nàng thể bớt đau một chút.
"Gia, gia!" Giọng Tề Lâm từ xa vọng đến gần: “Lão phu nhân... lão phu nhân..."
Cố Trường Bình bỗng run lên, lòng chợt rối bời: “Lão phu nhân... bà ?"
Tề Lâm nước mắt giàn giụa: “Lão phu nhân bà... bà treo cổ tự vẫn ."
Cố Trường Bình như sét đ.á.n.h ngang tai, như rút cạn sức lực, răng va lập cập thể khép miệng.
Thảo nào bà bắt dập ba cái đầu, thì , thì ... bà ôm ý định c.h.ế.t từ sớm.
Lão phu nhân!
Sắc mặt Cố Trường Bình trắng bệch như tờ giấy, đôi mắt đỏ như máu, bên tai như vang lên tiếng chuông trống dồn dập. Từng mảnh ký ức chầm chậm hiện mắt, như ánh sáng lướt qua mặt nước.
Hình ảnh cuối cùng trong ký ức, là lão phu nhân đầu, dịu dàng mỉm với .
Người cuối cùng chung huyết thống với trong đời ... Đi !
"Đi!" Kỷ Cương đẩy mạnh Cố Trường Bình một cái, vẻ mặt vô cùng tức giận.
Biết còn đường sống bèn tự vẫn, mụ già đúng là khôn khéo, chỉ tiếc, như thì thể dùng bà ép Cố Trường Bình khai chuyện Bắc phủ nữa.
Nếu Hoàng thượng truy cứu, thì bọn Cẩm Y vệ sẽ quy là thất trách.
"Người , lục soát phủ, bất kể là ai đều bắt hết! Kẻ c.h.ế.t thì vứt bãi tha ma!"
Nói xong, đầu phản ứng của Cố Trường Bình, chỉ thấy ngẩng đầu, hai mắt đỏ rực, khuôn mặt một chút biểu cảm.
"Đi thôi, Kỷ đại nhân!" .
Giọng nhẹ nhàng và bình thản, chút gợn sóng, như thể c.h.ế.t từng quen .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-575-lao-phu-nhan-tu-van.html.]
Thật đúng là mất hết nhân tính!
Kỷ Cương nhạt.
…
Trên quan đạo, xe ngựa lao nhanh.
Trong xe, Tĩnh Bảo đột nhiên cảm thấy một cơn đau nhói nơi ngực, đau đến mức nàng bật thốt lên: “A..."
"Sao thế?" Lục Hoài Kỳ thấy Tĩnh Bảo mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh đầm đìa, vội vén rèm hô: “Tuyết Thanh, dừng xe!"
Xe ngựa dừng .
Lục Hoài Kỳ nhanh chóng rót một chén ấm đưa tới: “Uống ngụm , thấy khỏe chỗ nào?"
Tĩnh Bảo nhận lấy, uống một cạn sạch, thở dốc: “Không hiểu , n.g.ự.c đột nhiên đau nhói."
"Chắc là tức đám con cháu vô tích sự nhà Nhị phòng." Lục Hoài Kỳ tức giận: “Chờ sẽ dạy dỗ bọn chúng một trận. Nào, xuống xe dạo một lát, giãn gân cốt."
Hai xuống xe.
Nơi là làng, quán trọ, chỉ con đường dài tít tắp thấy điểm cuối.
Tĩnh Bảo qua mấy vòng, đợi cơn đau dịu mới : “Biểu ca, thôi."
"Đi!" Lên xe , Lục Hoài Kỳ thấy sắc mặt nàng vẫn kém, vội lấy chăn gấm đắp cho nàng: “Gió ngoài lạnh lắm, đừng để nhiễm lạnh. Tuyết Thanh, chậm một chút."
Vừa dứt lời, bên ngoài A Nghiễn bỗng hét lên: “Tuyết Thanh, dừng xe!"
"Làm ?" Lục Hoài Kỳ thò đầu : “Đang yên đang lành mà dừng xe gì?"
A Nghiễn xua tay, hiệu đừng lên tiếng, lật xuống ngựa, rạp xuống đất, áp tai .
"Hắn bản lĩnh ?" Lục Hoài Kỳ đẩy Tĩnh Bảo.
Tĩnh Bảo kịp mở miệng thì A Nghiễn : “Gia, cách đây trăm trượng đuổi theo."
"Là ai?" Lục Hoài Kỳ hỏi: "Không , nhưng tiếng vó ngựa quen, từng qua."
A Nghiễn dậy, đột nhiên tung lên cây, phóng mắt xa. Chốc lát , kinh hô: “Gia, là Tiểu Cửu!"
Tiểu Cửu?
Hắn đuổi theo gì?
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Tĩnh Bảo: Chẳng lẽ kinh thành xảy chuyện ?
Ý nghĩ dấy lên, nàng lập tức vén chăn nhảy xuống, vững, định thần quả nhiên thấy tiếng vó ngựa đang tới gần.
Chẳng mấy chốc, một một ngựa phi như bay quan đạo. Đến gần, Tiểu Cửu gần như ngã từ lưng ngựa xuống.
Chưa kịp vững, thốt: “Thất gia, nguy ! Tiên sinh nhốt đại lao!"
Tựa như một thanh kiếm sắc nhọn xuyên thấu lồng n.g.ự.c Tĩnh Bảo. Ban đầu, nàng cảm giác gì. Một lúc , nàng mới cảm nhận cơn đau.
Sắc mặt thoắt cái trắng bệch.
Nàng thể tin nổi, ngơ ngác Tiểu Cửu, kịp lời nào thì một ngụm m.á.u tươi phun , b.ắ.n tung tóe áo quần của Lục Hoài Kỳ.
"Tiểu Thất!" Lục Hoài Kỳ kinh hãi, vội đỡ nàng.
Tĩnh Bảo đầu, dùng mu bàn tay lau m.á.u môi: “Ta mà, n.g.ự.c đau như thế... thì là... gặp chuyện ."
"Tiểu Thất!"
"Không , nôn ngụm m.á.u là ."
Tĩnh Bảo lấy khăn tay, lau sạch m.á.u tay. Nàng tưởng vững, ngờ thể từ từ khuỵu xuống.
Lục Hoài Kỳ từng thấy Tĩnh Bảo như , vội vàng ôm chặt lấy nàng, gào lên với Tiểu Cửu: “Cố Trường Bình đang yên đang lành, nhốt đại lao?!"