Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 578: Có xứng với hắn không?
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:10:59
Lượt xem: 170
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiền Tam Nhất đến phủ Cẩm Y vệ mới phát hiện, hai sai.
Các vị tiến sĩ của Quốc Tử Giám đều mặt, cả vợ chồng Tô đại gia Tô Bỉnh Văn cũng tới, đến cả một học trò cũ của cũng mặt trong danh sách.
Giữa hàng dài tạm giữ, Thẩm Trường Canh ở đầu hàng, hai tay buông thõng, cúi đầu ủ rũ, mặt rõ là biểu cảm gì.
Lúc , vợ chồng Tô Bỉnh Văn tiến đến mặt Thẩm Trường Canh.
“Tế tửu đại nhân!”
Thẩm Trường Canh ngẩng đầu, ánh mắt trống rỗng rơi mặt Tô Bỉnh Văn, lặng lẽ một hồi : “Tô tìm chuyện gì?”
Tô Bỉnh Văn c.ắ.n đầu lưỡi, suýt nữa thốt hai chữ “tạo phản”, nhưng may kịp nuốt xuống. Nơi là phủ Cẩm Y vệ, lời hành động đều theo dõi, những chuyện thể tùy tiện nhắc đến.
“Ngươi bảo trọng!”
“Ngươi cũng !”
Thẩm Trường Canh cúi đầu, che giấu nỗi đau trong mắt.
Lão phu nhân xưa nay ăn chay niệm Phật, khi mất vứt bãi tha ma. Dù lòng luyện ngàn , lúc vẫn đau đến c.h.ế.t cho .
Tô Bỉnh Văn định tiếp, thì Tạ Lan kéo tay áo nhắc nhở.
Tô Bỉnh Văn ngoảnh đầu, thấy các tên Cẩm Y vệ mặc giáp mang kiếm chia hai hàng chạy , bao vây tất cả .
Tô Bỉnh Văn kéo Tạ Lan , thấp giọng: “Đừng sợ!”
Tạ Lan tấm lưng của phu quân, lòng chợt ấm lên, nhón chân ghé tai thì thầm: “Tô Bỉnh Văn, thật với một câu, dính líu gì đến chuyện ?”
Lời như chậu nước đá dội thẳng đầu, khiến Tô Bỉnh Văn lạnh buốt.
Không ! Một chút cũng !
Tên nhóc giấu hết chuyện, chẳng hé lời nào. Nếu y chỉ để lộ một chút, nhất định sẽ tìm cách ngăn , chứ để y lao đầu ngõ cụt.
Tạ Lan vẻ mặt bàng hoàng thất thần của chồng, là y giấu giếm triệt để.
“Nếu , lát nữa cứ đúng là , nhất định sẽ .”
Nàng nhẹ giọng an ủi: “Nếu lỡ liên lụy cũng đừng sợ, cha già, tiện thể xin về quê dưỡng lão. Còn vốn chẳng quan, y thuật trong , cũng thể sinh sống, rời khỏi kinh thành, cả nhà càng tự do hơn.”
Lời quá đột ngột, Tô Bỉnh Văn chỉ nàng, nên lời. Khóe mắt chợt thấy một nam tử mặc quan phục sải bước đến, bèn thu thần sắc.
Thịnh Nhị bước lên, đảo mắt một vòng, cất giọng nghiêm nghị: “Hôm nay gọi các đến đây là để hỏi chuyện Cố Trường Bình thông đồng với Bắc phủ. Tốt nhất nên thành thật khai báo. Nếu lời nào sai sự thật, để Cẩm Y vệ tra , thì đừng trách bản quan vô tình.”
“Hơn nữa, nếu trong các ai cũng tham gia, nhất hãy tự giác thú nhận. Ít khỏi dùng đến hình, còn giữ thể diện. Bằng … đừng trách bản quan thủ đoạn độc ác!”
Nghe , ai nấy đều im bặt, mặt cắt còn giọt máu.
“Chia năm tổ, mỗi tổ thẩm vấn ba . Xong đến kế tiếp. Ai vấn đề thì ngục; vấn đề, ký tên thả . Đã rõ ?”
Đám Cẩm Y vệ đồng thanh: “Rõ!”
“Bắt đầu ngay!”
Thịnh Nhị đảo mắt, thấy vợ chồng Tô Bỉnh Văn và Thẩm Trường Canh ở góc, bèn bước tới: “Ba các ngươi, do trực tiếp thẩm vấn. Đi theo .”
Tiền Tam Nhất thì sửng sốt: là học trò chính tông của Cố Trường Bình mà Thịnh Phủ Trấn đích thẩm vấn?
“Tiền Đại nhân, ngươi cũng theo luôn!”
Vậy mới đúng chứ!
Tiền Tam Nhất vội đuổi theo, hạ giọng : “Thịnh đại nhân, lẽ oan. Ngoài việc dạy học, hiếm khi khỏi cửa phủ, mong Cẩm Y vệ các ngài cẩn trọng, đừng để hàm oan vô cớ.”
Thịnh Nhị dừng bước, ánh mắt lạnh như băng sang Tiền Tam Nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-578-co-xung-voi-han-khong.html.]
Tiền Tam Nhất thấy ánh mắt như một thằng ngốc, lập tức ưỡn n.g.ự.c lên: “Sao, sai ? Ta chỉ đưa ý kiến thôi!”
Ý kiến của ngươi?
Ngươi là đồ đầu óc ngu như heo, cái gì chứ!
Hôm nay gia đây sẽ lấy ngươi mà oai, cũng tiện trả thù riêng!
“Người , trói !”
“Này ! Dựa cái gì?”
“Dựa việc ngươi là học trò của Cố Trường Bình! Dựa mấy câu ngươi bênh vực !”
Thịnh Nhị giận dữ quát: “Ta quyền nghi ngờ ngươi cùng một giuộc với !”
“Nói nhảm!” Tiền Tam Nhất nhảy dựng lên: “Tuy là học trò của Cố Trường Bình, nhưng quang minh lạc, thẳng ngay, chuyện mưu phản tru di cửu tộc, mà dính thì đầu cửa kẹp ! Ngươi đừng bậy!”
“Có bậy thì điều tra mới !”
Thịnh Nhị nhạt: “Người , trói mang !”
Tiền Tam Nhất nổi giận: “Tên họ Thịnh khốn nạn , ngươi dám công tư bất phân!”
Thịnh Nhị chẳng chẳng rằng, xông lên đá văng Tiền Tam Nhất ngã sóng soài xuống đất.
Cú đá , Thịnh Nhị vận hai phần nội lực, giáng thẳng n.g.ự.c Tiền Tam Nhất. Tiền Tam Nhất há miệng phun một ngụm máu, khiến kinh hãi kêu: “A a a!”
Thịnh Nhị bước đến gần, y như một con ch.ó c.h.ế.t: “Nhớ kỹ, ở chốn Cẩm Y vệ , cho dù công tư bất phân, ngươi cũng chỉ thể chịu đựng. Mang !”
“Thả ! Thả !”
Tiền Tam Nhất còn vùng vẫy, nhưng sức lực chẳng còn, hai Cẩm Y vệ nhanh chóng kéo nội đường. Cảnh tượng bất ngờ khiến ai nấy đều hồn bay phách lạc.
Thịnh Nhị đảo mắt quanh, giọng lạnh như băng: “Kẻ nào còn dám giúp Cố Trường Bình, còn dám chống đối Cẩm Y vệ, đảm bảo kết cục của còn t.h.ả.m hơn cả Tiền đại nhân.”
Hành động khiến ngay cả các giáo úy Cẩm Y vệ cũng sững sờ.
Dẫu Tiền Tam Nhất cũng là quan của Hàn Lâm viện, lưng là nhà họ Tiền, chứng cứ gì liên quan đến vụ án Cố Trường Bình, mà Thịnh Phủ Trấn dám đá thẳng một cước ngực?
Phải !
Chắc đại nhân từng Bắc phủ khó dễ, hận đến tận xương, nên giờ mới tay tàn nhẫn thế.
Chỉ riêng Thẩm Trường Canh là lặng lẽ bóng lưng Thịnh Nhị, vẻ mặt phần ngẩn ngơ.
Tiền Tam Nhất chẳng gì về chuyện của Cố Trường Bình. Dù lật tung lên tra xét, thậm chí tra tấn, cũng moi gì.
Tiền Tam Nhất là trong sạch. Như , nghi ngờ Tĩnh Văn Nhược và Cao Triều cũng thể gỡ bỏ phần lớn.
Còn Từ Thanh Sơn và Uông Tần Sinh, một ở Giang Nam, một nơi Biên sa, chẳng dính dáng gì.
Dùng một Tiền Tam Nhất để hóa giải nguy cơ cho Tĩnh Văn Nhược và Cao Triều, Thịnh Nhị gia quả là khôn ngoan!
Thẩm Trường Canh nghĩ đến đây, lòng vốn đang nguội lạnh vì lão phu nhân mất, Cố Trường Bình tống ngục, bản cũng thiết sống, nay bỗng như thắp hy vọng.
Một chẳng liên quan gì đến họ mà còn mưu tính để bảo vệ học trò của Cố Trường Bình, thì thể bỏ cuộc?
Hắn nhất định sống. Hơn nữa tìm cách tách khỏi vụ án . Chỉ , Cố Trường Bình trong lao ngục mới còn cơ hội sống sót.
Thẩm Trường Canh lưng , lặng lẽ lau nước mắt. Khi ngẩng đầu lên nữa, trong mắt còn đau thương, mà là một ý chí sắt đá.
Hắn sống, để Cố Trường Bình hỏi một câu với Hạo vương:
Ngươi xứng với ?!