Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 581: Người không nên quay về

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:11:02
Lượt xem: 162

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tĩnh Bảo cưỡi ngựa, lạnh đến mức như một con ch.ó co ro, ngay cả xương cốt cũng gió thổi cho như biến thành băng vụn, dù A Nghiễn đang chắn phía nàng.

Sắp đến đình Phong Ba, Tiểu Cửu ghì cương, xoay đầu ngựa .

“Thất gia, phía chính là đình Phong Ba. Trước khi rời kinh, gia nhà từng , phàm là liên quan đến , đều Cẩm Y vệ bắt giữ để thẩm tra. Thất gia chi bằng dừng , suy tính xem nên thành thế nào cho thỏa đáng.”

Tĩnh Bảo rùng .

Nếu lấy phận Thất gia mà tiến kinh thành, chắc chắn sẽ đưa đến Cẩm Y vệ. Với quan hệ giữa nàng và Cố Trường Bình, phần lớn sẽ Kỷ Cương đích thẩm vấn.

Mà Kỷ Cương đến Giang Nam chính là để điều tra chuyện tích trữ lương thảo, hẳn sẽ để mắt đến nàng nhiều hơn một phần.

“Nếu , gia nhà ngươi đề xuất gì ?”

“Gia nhà gì nhiều, chỉ bảo nếu lấy phận khác mà kinh, lỡ Cẩm Y vệ tra Thất gia phủ Lâm An, thì sẽ càng phiền phức hơn.”

“Đến đình Phong Ba hãy bàn tiếp.”

Đến nơi, trời tối đen như mực, gió lớn vần vũ.

A Nghiễn nghĩ cổng thành đóng, gia nhà chắc chắn thể , bèn liều lượm nhánh cây khô trong rừng nhóm lửa cho Thất gia sưởi ấm, tiện thể nướng ít lương khô.

Tiểu Cửu mang theo túi da tìm nước suối gần đó.

Lấy nước về, hiệu với A Nghiễn, thấp giọng hỏi: “Gia nhà ngươi...”

Ánh mắt A Nghiễn lướt về phía Thất gia bên đống lửa, nàng bất động, chằm chằm mặt đất, bóng lưng phảng phất vẻ hiu quạnh xế tà.

“Tiểu Cửu, ngươi nghĩ cách lén thành. Một là báo tình hình cho gia nhà ngươi, hai là ngươi rời kinh tròn một ngày, hẳn kinh thành nhiều biến động, ngươi dò la tin tức.”

Tĩnh Bảo dậy: “Ta rõ tình hình trong kinh, mới quyết định cách thành.”

“Gia, để dò la, Tiểu Cửu ở bảo vệ !” A Nghiễn bất chợt lên.

Tiểu Cửu ngạc nhiên: “Công phu của ngươi...”

A Nghiễn : “Dò la tin tức cần công phu cao, chỉ cần lanh lợi. Mặt giỏi hơn ngươi.”

Tiểu Cửu , lập tức ngậm miệng.

A Nghiễn võ công quả thật bằng hắng, nhưng chuyện buôn bán lớn nhỏ trong phủ Thất gia đều do A Nghiễn lo liệu, luận mưu lược và kinh nghiệm thì còn thua xa.

A Nghiễn cởi áo khoác, khoác lên Tĩnh Bảo: “Gia, sẽ sớm , nghỉ ngơi .”

A Nghiễn , Tĩnh Bảo lập tức nhắm mắt ăn chút lương khô với nước lạnh.

Nàng nhai chậm, từng miếng từng miếng nuốt xuống thật khó khăn.

Nàng tự nhủ bản ăn, ăn mới còn sức, đầu óc mới minh mẫn, phía còn một trận chiến dai dẳng và khốc liệt đang chờ đợi.

Ăn xong, nàng gọi Tiểu Cửu : “Chúng dựa ngủ một lát.”

Tiểu Cửu: “Lúc , Thất gia ngủ ?”

“Phải ngủ , giữ sức, từ từ tính toán.”

Tấm lưng nhỏ bé, mềm mại của Thất gia tựa , nhẹ như .

Tiểu Cửu dám nhúc nhích, trong lòng hiểu rõ: tấm lưng , kỳ thực kiên cường hơn bất kỳ ai.

Tĩnh Bảo hình như ngủ, như còn tỉnh. Trong mộng mơ chập chờn, những hình ảnh rời rạc hiện lên, tất cả đều là về Cố Trường Bình.

Không ngủ bao lâu, mơ hồ thấy giọng A Nghiễn: “Còn tỉnh ?”

“Không lẽ lạnh đến đổ bệnh ?”

Tĩnh Bảo mơ màng mở mắt, thấy lửa tàn, chỉ còn vài đốm tàn tro, A Nghiễn xổm cạnh nàng, vẻ mặt đầy lo lắng.

Tĩnh Bảo lập tức tỉnh táo, vội hỏi: “Ngươi mau , tình hình trong kinh thế nào?”

A Nghiễn: “Ta gặp một ở Thẩm phủ, tình hình kinh thành còn nắm rõ hơn , Cố Dịch!”

Hai chữ “Cố Dịch” khiến Tĩnh Bảo chấn động: “Cố Dịch? Ngươi ?”

“Là gia nhà bảo trốn .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-581-nguoi-khong-nen-quay-ve.html.]

Cố Dịch nuốt nước bọt: “Thất gia, chuyện bên , A Nghiễn kể hết cho . ... nên .”

“Có nên , cũng trở về !”

Tĩnh Bảo lúc tranh luận: “Chuyện bắt, Cố phủ khám xét, thế nào, ngươi sót một chữ.”

Cố Dịch “ừ” một tiếng, kể chuyện một cách rõ ràng.

Khi nhắc đến việc lão phu nhân tự vẫn, t.h.i t.h.ể ném bãi tha ma, tai Tĩnh Bảo như ù , lòng trống rỗng.

Cố Dịch lấy một chiếc vòng tay bọc vải từ trong ngực.

“Đây là di vật lão phu nhân để cho Thất gia, để chút kỷ niệm. Khi gia nhà đưa cho , còn nhắn một câu.”

Đôi mắt Tĩnh Bảo mờ vì nước mắt: “Câu gì?”

Cố Dịch nhét vòng tay tay nàng: “Gia nhà bảo Thất gia hãy từ quan, về phương Nam.”

Từ quan...

Là bởi vì còn, trong kinh còn ai âm thầm bảo vệ nàng nữa.

Chiếc vòng tay...

Là quà đính ước do lão phu nhân chọn cho nàng, cũng là gửi gắm cả Cố Trường Bình cho nàng.

Nước nơi khóe mắt Tĩnh Bảo rút , nàng cẩn thận gói vòng tay , nhét trong ngực. Giờ lúc bi thương, còn việc quan trọng hơn đang chờ.

“Gia gặp chuyện, Thẩm Trường Canh, vợ chồng Tô đại gia, Tiền Tam Nhất và các tiến sĩ và học trò của Quốc Tử Giám đều đưa đến Cẩm Y vệ.”

Cố Dịch trải qua một ngày loạn lạc, giờ giọng bình tĩnh: “Ta canh cửa phủ Cẩm Y vệ đến nửa đêm, thấy ai cả.”

Tĩnh Bảo mà tim trầm xuống: “Tiền Tam Nhất cũng ?”

Cố Dịch gật đầu: “Không . Vợ chồng Thị lang Tiền quýnh lên, đang tìm chạy cửa . Cẩm Y vệ là nơi chẳng ai chạm tới .”

Trong lòng Tĩnh Bảo ngày càng nặng nề.

Tiền Tam Nhất gì mà vẫn thả, đủ thấy Hoàng đế hạ quyết tâm điều tra triệt để.

“Vậy... còn gia nhà ?” Tiểu Cửu đột nhiên lên tiếng.

Cố Dịch Tiểu Cửu một cái: “Gia nhà ngươi cũng gọi Cẩm Y vệ, cũng sẽ thẩm tra.”

Vừa dứt lời, ai nấy đều im lặng, lo lắng Tĩnh Bảo.

Trong mắt Tĩnh Bảo là nỗi lo, sợ nên nàng dám ngẩng đầu.

“Cố Dịch, ngươi thật cho , trong những đó, bao nhiêu thực sự liên quan đến Bắc phủ?”

Cố Dịch do dự: “Chỉ một Thẩm Tế Tửu.”

Tĩnh Bảo thoáng ngạc nhiên: “Nói thì Tô Bỉnh Văn cũng vô tội?”

“Gia nhà từng kéo xuống nước, nhất là nhà họ Tô. Nếu nhờ Thất gia khôn khéo...”

Cố Dịch liếc Tĩnh Bảo, Tiểu Cửu: “Thất gia và Cao công tử đều lôi .”

Thông minh thì , rốt cuộc vẫn là họa nàng rước về cho .

Tĩnh Bảo nghiến răng hỏi tiếp: “Thẩm Tế Tửu khả năng minh oan ?”

“Rất lớn.” Cố Dịch điềm đạm : “Bề ngoài thiết với , chỉ dịp lễ mới đến phủ, cũng là vì quan hệ với lão phu nhân.”

Tĩnh Bảo: “Hắn và lão phu nhân quan hệ gì?”

Cố Dịch: “Chồng của lão phu nhân họ Thẩm, gọi lão phu nhân là tẩu tẩu.”

Thì .

Tĩnh Bảo như bừng tỉnh.

Lúc , Cố Dịch : “Thẩm gia và Hạo Vương gần như liên hệ. Mấy ám vệ Hạo vương đưa cho gia, gia đều giao cho . Hắn phụ trách chuyển tin tức ngoài.”

Tĩnh Bảo: “Giờ họ đang ở ?”

Cố Dịch: “Đều ẩn , theo lệnh .”

 

Loading...