Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 584: Nàng suýt chút nữa đã cược thắng
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:11:05
Lượt xem: 163
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa thấy Tĩnh Bảo thẳng Hoàng đế, Vương Trung lập tức quát: “To gan!”
“Thần, tuân chỉ.” Tĩnh Bảo cúi đầu tạ ơn, đang định dậy, chợt quỳ xuống : “Cho dù chứng minh vô tội, thần cũng chẳng còn mặt mũi nào Mật Thư Đài việc. Khẩn cầu Hoàng thượng cho phép thần từ biệt đồng liêu.”
“Ngươi cũng tự phận đấy!” Lý Tòng Hậu trầm ngâm một hồi, : “Trẫm cho phép.”
“Thần, khấu tạ long ân.” Tĩnh Bảo luống cuống dậy, lảo đảo mấy bước mới rón rén lui khỏi nội điện.
Nàng cứ thế thất thần tới Mật Thư Đài.
Chư vị thư thấy là nàng thì đều sững sờ, nên gì, chỉ thể nàng bằng ánh mắt đầy cảm thông, chẳng ai dám lên tiếng.
Tĩnh Bảo bọn họ, cất giọng khàn khàn: “Sau chắc còn bước Mật Thư Đài nữa. Tĩnh Văn Nhược chúc các vị tương lai rực rỡ, hoa nở trăng tròn.”
Vừa , cúi hành lễ: “Lục Sư ở đây, từ biệt .”
Tĩnh Bảo trời sinh gương mặt đáng mến, cư xử. Thêm đó, nàng là nhỏ tuổi nhất trong Mật Thư Đài, nên cho dù là khó tính nhất ở đây cũng chẳng nỡ giận nàng.
“Thế là, tiền đồ coi như xong .”
“Vận xui thật đấy.”
“Lúc đầu đừng đến Mật Thư Đài thì hơn, ở Hàn Lâm viện…”
“Ở Hàn Lâm viện thì ? Cứ đợi đấy mà xem, tên Trạng nguyên ở đó cũng xong đời thôi.”
“Đừng bàn nữa, giải tán !”
Tĩnh Bảo những lời bàn tán lưng, từ từ thẳng dậy, nhếch môi thành một nụ mỏng, thoáng qua biến mất.
“Lục sư !”Nàng phòng, chỉ giữa sân gọi một tiếng. Lục Thần Hiểu đang thất thần cửa sổ, thấy giọng nàng lập tức giật chạy .
“Sao ngươi ?”
Tĩnh Bảo gượng , lấy thẻ bài đeo ở thắt lưng , đưa cho : “Làm phiền Lục đại nhân giao cho quản sự giúp .”
Lục Thần Hiểu giật : “Hoàng thượng ...”
“Ta phận.” Tĩnh Bảo cúi mắt: “Cũng gì nhiều để . Ta tin Thái phó đại nhân là trong sạch. Lục đại nhân bảo trọng. Nếu chuyện liên quan đến chuyện của , xin , xin vì tình đồng môn mà nương tay một chút.”
Lục Thần Hiểu gương mặt xám xịt của Tĩnh Bảo, liếc tiểu thái giám theo nàng ngoài sân, bỗng hạ giọng nhanh: “Họ sẽ chuyển sang ngục Hình bộ.”
Hình bộ?
Mặt Tĩnh Bảo tái mét, khỏi run rẩy, đang định hỏi tiếp thì Lục Thần Hiểu lưng .
Tĩnh Bảo ngoái đầu về cổng sân, hiểu rằng một câu là Lục Thần Hiểu bất chấp cấm kỵ mà tiết lộ, trong lòng thầm cảm kích, cúi cảm tạ rời .
…
Vừa rời khỏi Mật Thư Đài, lời và hành động của Tĩnh Bảo nơi đó lập tức bẩm báo tới Hoàng đế.
Lý Tòng Hậu lạnh lùng hỏi: “Hai các ngươi thấy ?”
Kỷ Cương khẩy: “Kẻ hoặc là chí hiếu chí , hoặc là cực kỳ xảo quyệt.”
Vương Trung ngó nét mặt Hoàng đế : “Lão nô cảm thấy phản bội phút cuối, vẫn giữ khí tiết của thư sinh, ít là nhân hậu.”
Lời dứt, thấy ánh mắt lạnh lẽo của Hoàng đế , Vương Trung vội quỳ xuống, tự tát mấy cái rõ kêu: “Hoàng thượng, cái miệng lão nô thật đáng c.h.ế.t!”
Vương Trung giúp Tĩnh Văn Nhược thật sự là vì bất đắc dĩ. Bởi vì chuyện còn liên quan đến một “tiểu tổ tông” họ Cao. Nếu Tĩnh Văn Nhược gặp chuyện, thì vị “tiểu tổ tông” cũng tránh khỏi liên lụy. Đến lúc đó, Trưởng công chúa những thể giữ mộ cho tiên đế, mà còn theo tiên đế xuống mồ cũng gì lạ.
“Đứng lên !” Lý Tòng Hậu nhạt: “Tình thầy trò thì thể hiểu, nhưng lòng trung quân thì vứt cho ch.ó ăn . Kỷ Cương!”
“Thần mặt!”
“Thẩm vấn .”
“Hoàng thượng, thẩm thế nào ạ?”
“Có thể dọa cho sợ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-584-nang-suyt-chut-nua-da-cuoc-thang.html.]
“Thần tuân chỉ.” Khi Kỷ Cương , lông mày cau chặt.
Dọa? Nghĩa là thật sự dùng hình. Hoặc nếu đ.á.n.h thì cũng gây thương tích. Mà kiểu thẩm cung , vốn sở trường của Cẩm Y vệ.
…
Tĩnh Bảo bước khỏi cổng hoàng cung, chân mềm nhũn, phệt xuống đất.
A Nghiễn vội chạy đến: “Gia?”
“Đỡ, đỡ dậy!”
Tĩnh Bảo đưa tay , A Nghiễn lập tức nắm lấy, chỉ cảm thấy bàn tay lạnh toát như băng của nàng, khiến rùng , lòng khỏi lo lắng, vội đỡ nàng lên chiếc xe ngựa đang chờ bên đường.
Mành xe vén lên, gương mặt lo lắng của A Man hiện .
Hai hợp sức đỡ Tĩnh Bảo lên xe, A Man chạm tay lưng nàng thì thấy áo lót ướt đẫm mồ hôi lạnh: “Ca, về phủ .”
A Nghiễn nhanh chóng nhảy lên xe, giục ngựa rời khỏi.
Tiếng bánh xe lăn đều đều, Tĩnh Bảo uống hai chén nóng mới hồi thần sắc, thở dài: “Ải , coi như bước qua .”
Từ thư phòng đến Mật Thư Đài, mỗi lời nàng đều ngẫu nhiên, mà đều tính toán kỹ lưỡng.
Ai ai cũng đưa tới Cẩm Y vệ thẩm cung, duy chỉ Tô Thái phó là . Dù là vì Hoàng thượng thương ông tuổi cao, là vì mang ơn dạy dỗ, tóm chỉ năm chữ: Hoàng thượng trọng .
Vì , nàng mới liều mạng lên tiếng đỡ cho Cố Trường Bình.
Lợi ích của hành động đó là chuyển hướng vấn đề nàng tích trữ lương thực, đồng thời tạo cho hình tượng một giằng co giữa trung quân và kính , để trong lòng Hoàng thượng đồng cảm với nàng.
Sự đồng cảm nhằm giúp nàng thoát tội, mà là để tránh rơi tay Kỷ Cương, tránh mũi nhọn trực tiếp giáng xuống.
Đây là một ván cờ vô cùng nguy hiểm...
Mà nàng, suýt chút nữa cược thắng.
Tĩnh Bảo t.h.ả.m một tiếng: “Trong phủ ai đến ?”
“Bẩm Thất gia, đại tiểu thư đến, một lúc, mặt mày u sầu nhưng gì rời .”
“Đại tỷ vì mà bận lòng.” Tĩnh Bảo lẩm bẩm: “Về phủ .”
A Man nhanh chóng vén màn xe: “Ca, chạy nhanh lên!”
Đang định buông rèm xuống, chợt Thất gia thấp giọng dặn: “Không về phủ nữa, tới lầu Ngoại Lâu, gặp Tiểu Cửu và Cố Dịch.”
…
Tiểu Cửu lang thang ngoài phủ Cẩm Y vệ suốt buổi, vẫn thấy ai , mà cũng thể , chỉ đành đực một chỗ. Trong lòng lo cho Thất gia, đúng lúc đến giờ cơm trưa, nhớ tới lời căn dặn, bèn đến lầu Ngoại Lâu.
Không ngờ đến nơi A Nghiễn kéo phòng bao lầu hai, đẩy cửa thì thấy Thất gia đang yên đó, suýt nữa bật vì xúc động: “Thất gia, ạ?”
“Tạm thời !” Tĩnh Bảo : “Tiểu Cửu, ngươi tới hoàng lăng, mời Trưởng công chúa trở về, cứ Cao Triều xảy chuyện .”
Tiểu Cửu giật .
“Ta ý Hoàng thượng, chỉ sợ họ còn tiếp tục thẩm tra. Trưởng công chúa mà mặt, Hoàng thượng dẫu thế nào cũng nể chút tình.”
“Dạ, tiểu nhân ngay.”
“Ăn cơm , ăn xong , tranh thủ nhanh chút.”
“Dạ!” Tiểu Cửu ăn liền ba bát cơm, lau miệng xong lập tức dậy.
Vừa mở cửa thì thấy A Nghiễn dẫn một trung niên vẻ ngoài bình thường , kỹ mới phát hiện ánh mắt ông giống hệt Cố Dịch.
“Ngươi…” Cố Dịch gật đầu với , lách phòng: “Thất gia?”
Tĩnh Bảo giọng quen thuộc, kỹ dung mạo cải trang, bèn thẳng vấn đề: “Tiên sinh sắp chuyển sang đại lao Hình bộ.”
“Hình bộ?” Sắc mặt Cố Dịch lập tức đổi: “Đó chẳng là địa bàn của Vương gia ?!”