Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 585: Mơ một giấc mơ

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:11:06
Lượt xem: 163

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Là địa bàn của nhà họ Vương.”

Tĩnh Bảo dùng tay trái siết chặt lòng bàn tay : “Người nhà họ Vương hận đến mức g.i.ế.c, rơi tay họ, chỉ e chín c.h.ế.t một sống.”

“Vậy bây giờ?”

“Tối nay, bằng giá gặp Thịnh Nhị gia, gặp một .”

“Người ở Hình bộ, Nhị gia chỉ e thò tay .”

“Ta cần thò tay, tìm cách chuyển sang đại lao của Cẩm Y vệ.”

Chuyện liệu thể thành ?

Cố Dịch vẫn nhíu mày giãn, Tĩnh Bảo mệt đến mức giải thích gì thêm, khàn giọng : “Coi như liều một .”

“Dạ!”

“Tạ Thái y động tĩnh gì ?”

“Vẫn đang việc trong Thái y viện, đang thất thần.”

“Tiếp tục theo dõi !”

Tĩnh Bảo vịn mép bàn dậy: “Bàn cơm chuẩn cho ngươi và Tiểu Cửu, Tiểu Cửu ăn , phần còn ngươi ăn hết . Người là sắt, cơm là thép, để đói. Ta về phủ , tối nay chờ ngươi báo...”

Nàng càng lúc càng nhỏ, chữ cuối cùng mắc nghẹn nơi cổ họng, lảo đảo, A Nghiễn và A Man vội bước lên đỡ lấy.

“Ta chỉ mệt quá thôi, ngủ một giấc sẽ khỏe .”

Tĩnh Bảo gắng gượng xong câu , đầu gục xuống, ngất trong lòng A Man.

Giấc ngủ , thực chỉ kéo dài ba canh giờ, nhưng Tĩnh Bảo cảm thấy như ngủ cả đời.

Tỉnh dậy, bên ngoài cửa sổ mịt mờ, vang lên tiếng mưa rơi.

Nàng lặng lẽ lắng , chợt nhớ một giấc mơ .

Trong mơ, Cố Trường Bình đầu độc đến câm, đầy m.á.u nền đất lạnh băng, mấy con chuột nháo nhào bò qua thể .

Đôi mắt sâu thẳm, dịu dàng ẩn trong mái tóc rối bời, như tro tàn còn sức sống.

Giấc mơ quá dài, khiến phân biệt nổi thật giả.

nơi khóe mắt còn đọng nước mắt nóng hổi là thật.

Cảnh trong mơ khiến đến đau lòng, huống chi là hiện thực.

Trong lòng Tĩnh Bảo dâng lên nỗi sợ hãi.

Những điềm tĩnh gắng gượng mặt khác giờ tan biến, chỉ còn từng cơn đau quặn xoắn lấy tứ chi bát mạch, tiêu hóa nổi, cũng chẳng thể phát tiết.

Tĩnh Bảo lật chăn bước xuống, đến bên cửa sổ phía tây, đẩy cửa .

Không từ lúc nào, mưa chuyển thành tuyết, nhẹ nhàng bay xuống, đây là trận tuyết đầu tiên của mùa đông, đáng tiếc, thấy .

“Gia!” A Man vén rèm bước : “Nước phòng tắm chuẩn xong, gia tắm một chút .”

“A Man!” Tĩnh Bảo im: “Giúp bói một quẻ, xem cát hung .”

A Man ngẩn .

“Thôi, còn đến lúc.” Tĩnh Bảo chợt đổi ý: “Bảo lầu Ngoại Lâu mang ít cơm nóng canh nóng đến Cẩm Y vệ, Cao Mỹ nhân và Tiền Tam Nhất vẫn luôn kén ăn, sợ bọn họ ăn quen.”

“Gia, Cẩm Y vệ nhận ?”

“Có Thịnh Nhị ở đó, nhất định sẽ nhận.”

“Chỉ đưa hai phần thôi , còn chỗ Thẩm Tế tửu …”

“Không cần.”

“Vâng.”

Dù trong lòng nghi ngờ, A Man cũng dám hỏi nhiều: “Gia cũng nên ăn chút gì , đoạn đường còn dài, nếu thể hỏng mất thì nô tỳ đành lòng.” Mới hai ngày mà gia gầy đến mức .

“Ta tắm xong ăn.” Ngâm trong thùng gỗ, Tĩnh Bảo như mê: “Chỉ mong bọn họ hiểu lòng khi đưa cơm.”

Phủ Cẩm Y vệ.

Thịnh Nhị chắp tay gốc cây, từng tiếng hét t.h.ả.m thiết vang lên từ phía xa nhưng sắc mặt nàng hề đổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-585-mo-mot-giac-mo.html.]

Vừa mới nhận tin, Cố Trường Bình áp giải đến đại lao Hình bộ.

Hình bộ?

Nàng với tới.

chạy đến, Thịnh Nhị thu vẻ mặt, hỏi: “Chuyện gì?”

Người đến là thuộc hạ của nàng, mặt mày nhăn nhó: “Nhị gia, ngài giúp với lão đại một câu , nghỉ ngơi một đêm, mai xét tiếp.”

Một vòng thẩm vấn xong thêm một vòng nữa, roi da ngâm nước, thiết côn nung đỏ bày hết , mà vẫn ai khai.

Cả đám trong Cẩm Y vệ đau đầu c.h.ế.t, vòng suốt hai mươi canh giờ, bản họ cũng chịu nổi.

Thịnh Nhị vốn đang định tìm Kỷ Cương hỏi chuyện, để một câu “Ta thử xem”, vội vã đến sân viện của Kỷ Cương.

Kỷ Cương đang xoa huyệt thái dương đau nhức, thấy nàng đến thì theo bản năng thẳng dậy.

“Có ai khai ?”

“Không một ai, cũng mệt , nhờ tới với lão đại một tiếng.”

“Vậy thì cứ nhốt , nghỉ một đêm thẩm tiếp.”

“Rõ.”

“Đi .”

Thịnh Nhị vẫn yên, Kỷ Cương nghi ngờ nàng.

“Còn một chuyện nghĩ mãi , Cố Trường Bình là chúng bắt, vụ án cũng do chúng thẩm, cuối cùng nhốt ở đại lao Hình bộ?”

Thịnh Nhị nhạt: “Vậy công lao của Cẩm Y vệ chúng chẳng đều Hình bộ cướp hết ? Huynh chúng cam tâm nổi?”

Hồi nãy Kỷ Cương xoa huyệt thái dương cũng vì chuyện .

Trong lòng cũng bực bội c.h.ế.t.

“Hình bộ chen ngang , Hoàng thượng chỉ, cũng hết cách.”

“Vậy của Cẩm Y vệ dễ bắt nạt ?”

“Đừng mấy lời oán trách, bảo các điều tra đồng phạm của Cố Trường Bình, cũng là công lớn đấy.”

“Sao mà giống ?” Thịnh Nhị đột nhiên vỗ bàn một cái, giận dữ : “Cố Trường Bình mới là chủ mưu, moi lời từ miệng , chúng mới thể thăng quan phát tài!”

Vừa dứt lời, chạy : “Lão đại, lão đại, Tiền Tam Nhất la đau ngực, lóc đòi mời lang trung…”

Sắc mặt Thịnh Nhị trầm xuống: “Hắn sống c.h.ế.t mặc , đừng để ý.”

Kỷ Cương thấy nàng mặt đầy tức giận, nguyên do vẫn là chuyện của Cố Trường Bình, bèn vội xoa dịu: “Cũng trách ngươi tay…”

“Ta tay nặng mà hạng như chịu yên chịu thẩm vấn ? Theo thì dùng cực hình, mười tám loại hình cụ đem hết, còn , bái gia gia!”

Kỷ Cương từ lúc về từ Giang Nam đến nay, nghỉ ngơi tử tế, vốn mệt mỏi rã rời, thấy tên hôm nay như ăn t.h.u.ố.c pháo, thái dương đau nhức, vội xua tay đuổi : “Ngươi xem , nếu thực sự thương nặng thì bảo Tạ Lan trị, lúc còn định tội, nếu xảy án mạng thì cả ngươi lẫn đều gánh nổi!”

Thịnh Nhị mặt mũi tình nguyện, nhưng vẫn đáp một tiếng: “Rõ.”

Vừa khỏi viện, chợt thấy lấp ló gốc cây, nàng lập tức quát: “Ai đó? Ra đây!”

Người nọ chạy đến, nịnh nọt: “Nhị gia, là !”

Thì là tiểu thị vệ giữ cổng phủ.

Thịnh Nhị lạnh giọng: “Làm cái trò gì mà lén lén lút lút?”

Người thấy giấu , bèn móc năm lượng bạc từ trong ngực.

“Có tự xưng từ lầu Ngoại Lâu đến, mang ít đồ ăn cho Cao Triều và Tiền Tam Nhất. Tiểu nhân nghĩ dù gì Cao Triều cũng là con trai trưởng công chúa, nhỡ đói chuyện thì…”

Lầu Ngoại Lâu?

Tĩnh Thất gia?

Lòng Thịnh Nhị khẽ động, nhưng mặt vẫn đầy giận dữ: “Sau tự tiện như . Đưa đồ đây, lão đại đang sai thăm bọn họ.”

“Vâng, , thế còn bạc …”

“Nhị gia thiếu ngươi năm lượng bạc vụn đó chắc? Cút!”

Thị vệ mừng rỡ khôn xiết, nịnh vài câu mới đưa hộp cơm .

Thịnh Nhị xách hộp cơm, bước từng bậc xuống, xuyên qua hành lang tối mờ của đại lao Cẩm Y vệ.

 

Loading...