Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 59: Thi đá bóng

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:16:01
Lượt xem: 237

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai vợ chồng thổi tắt đèn, cùng chui chăn ngủ.

Ngô Thành Cương cảm kích sự độ lượng của vợ, đưa tay to xoa nhẹ bụng của nàng, tỏ ý lấy lòng.

Tĩnh Nhược Tố cứng đờ, nhúc nhích, nét mặt và ánh mắt đều lạnh lẽo.

Trên đời còn con mèo nào ăn vụng ? Chỉ e là... !

Nước mắt từ khóe mắt nàng chậm rãi tràn , im lặng rơi xuống gối. Bên tai vang lên tiếng ngáy khẽ của chồng.

Ngày hôm , buổi chiều.

Ngô Thành Cương dẫn nhà, Tĩnh Nhược Tố thấy cô gái lập tức giật .

Yêu mị quá!

Tĩnh Nhược Tố vẫn giữ dáng vẻ mệnh phụ, để nàng dậy, chỉ ngẩng đầu hỏi Ngô Thành Cương: “Người từ ?”

Ngô Thành Cương vẫn còn chột , đáp lí nhí: “Là mua từ gánh hát Khánh Dư Ban.”

Khánh Dư Ban là gánh hát nổi tiếng ở kinh thành, thường hát ở các phủ quyền quý. E là tòm tem khi ăn nhậu hát ở đó.

Tĩnh Nhược Tố lạnh giọng hỏi: “Tên là gì? Học vai gì?”

“Tên là Lưu Niên, học vai Thanh y, từng lên sân khấu, chỉ mới bưng rót nước ở hậu đài.”

“Bao nhiêu tuổi?”

“Vừa tròn mười lăm.”

Tĩnh Nhược Tố âm thầm hít sâu một .

Ngô Thành Cương năm nay hai mươi sáu, cách đúng mười một tuổi. Mèo ăn vụng cũng chọn đồ tươi mới, đồ cũ thèm đụng tới.

Nàng giữ vẻ điềm tĩnh: “Người , dẫn Lưu Niên cô nương xuống học quy củ. Khi nào học xong , mới cho thư phòng hầu hạ gia.”

Lưu Niên bà quản sự đưa , khi còn nũng nịu gọi một tiếng “Gia~”.

Khóe môi Ngô Thành Cương cong lên, nhưng vì chính thất ở đây, dám để lộ quá nhiều, chỉ khoát tay hiệu nàng cứ yên tâm .

Tĩnh Nhược Tố lạnh lùng quan sát, trong lòng hận đến nghiến răng, lạnh giọng : “Nói cho rõ, chuyện , còn cha đồng ý.”

“Phải, !” Ngô Thành Cương sắc mờ mắt, miệng đồng ý nhưng tâm trí ở đây.

Tĩnh Nhược Tố càng càng chướng mắt, dứt khoát đuổi .

Hắn , nàng lập tức gọi Vân Bích và mấy tín đến, dặn dò bọn họ để mắt nhiều hơn. Đồng thời cũng phái đến Khánh Dư Ban ngầm điều tra.

Nhà lớn nạp , cũng thể tùy tiện. Ít nhất phận trong sạch, đó là quy củ.

Nàng cứ cảm thấy Lưu Niên quá yêu mị, giống đắn.

Ở Quốc Tử Giám, ngoài môn văn còn cả môn võ.

Hôm nay đến lượt các giám sinh ở Chính Nghĩa Đường học.

Tĩnh Bảo sợ cưỡi ngựa. Trước vì kiêu kỳ, sợ da non bên trong đùi trầy, chứ thật nếu cố gắng, nàng vẫn thể phi vài vòng.

b.ắ.n cung với đá bóng thì khó hơn.

Sức lực giữa đàn ông và đàn bà vốn chênh lệch lớn.

Tĩnh Bảo hình nho nhỏ của , thầm nghĩ nếu va chạm thì chắc chắn sẽ hất văng ngoài mất.

Thân thể bằng, thì dùng đầu óc.

Tĩnh Bảo bước đến mặt , cung kính hành lễ, đó khàn giọng : “Thưa , hôm nay con cảm thấy trong khỏe, xin nghỉ một buổi.”

Tiên sinh là Sư Phong Quang, võ quan lục phẩm.

Ông Tĩnh Bảo một cái, lạnh giọng khẩy: “Được thôi, xin Cố Trường Bình ký tên.”

Tĩnh Bảo rùng một cái, vội : “Dạ… thôi ạ.”

“Thế mới ! Vào trường thi là ba ngày ba đêm, chơi. Biết bao c.h.ế.t gục trong trường thi , bằng chân, bằng cáng đấy!”

Tĩnh Bảo: “…”

Lúc , Cao công tử phe phẩy quạt tới, chẳng buồn gọi một tiếng “”, ngay: “Ta xin nghỉ.”

Sư Phong Quang thấy đến, lập tức nở nụ nịnh nọt: “Cao công tử, lý do chứ!”

“Sợ nắng.”

“Hôm nay nắng đúng là gắt thật. Cao công tử cứ nghỉ ngơi trong bóng râm nhé, đừng chạy lung tung!”

Nói xong, ông đầu thì bắt gặp ánh mắt u oán của Tĩnh Bảo đang , mặt tỉnh bơ : “Nhìn gì? Người cần thi, chẳng lẽ ngươi cũng cần?”

“Ta…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-59-thi-da-bong.html.]

Ta cần chứ!

Tĩnh Bảo âm thầm oán thán, rầu rĩ lùi xuống cuối hàng.

Sư Phong Quang hít sâu một , hô to: “Trước tiên chạy quanh sân hai vòng khởi động! Muốn thi trạng nguyên thì rèn thể lực !”

Một hiệu lệnh vang lên, đám văn sinh bắt đầu chạy bộ.

Lúc , võ sinh từ ngoài sân ào ào tiến .

Từ xa, Từ Thanh Sơn lập tức thấy Cao công tử đang lười biếng tán cây. Trông cái điệu bộ mà thấy ngứa mắt.

Tiếp đến là thấy “tên ẻo lả” đang lết thết ở cuối hàng, mặt đỏ bừng, thở hồng hộc.

Huấn luyện viên võ tướng là Vương Bảo Sinh đến mặt Sư Phong Quang: “Sao nào? Thi một trận đá bóng chứ?”

“Gì đây, khiêu khích ?” Sư Phong Quang nhạt.

Vương Bảo Sinh trả lời: “Không khiêu khích, mà là để võ sinh tìm tự tin văn sinh. Các ngươi cho mười hai sân, bọn chỉ sáu, xem ai thắng!”

Sư Phong Quang thầm nghĩ, đá bóng là trò chơi thiên về đông. Người càng đông, càng dễ quấn lấy đối phương khiến họ kịp phản ứng.

“Được thôi!”

Chạy hai vòng xong, Sư Phong Quang bắt đầu chọn đội. Chỉ tay điểm danh mười hai , trong đó cả Tĩnh Bảo.

Sư Phong Quang tính toán kỹ, chọn vài gương mặt tuấn tú, để các võ sinh còn thấy xót xa, sẽ nương tay.

Hiệu lệnh vang lên.

Trận đấu bắt đầu.

Tĩnh Bảo giỏi tranh bóng, bèn chọn hậu vệ, tiện thể tìm cơ hội trốn.

Nàng gần khung thành, bày thế thủ.

Từ Thanh Sơn thấy nàng trong đám đông, thấy nàng lom khom , cong lưng, lắc trái lắc , thì vẻ nghiêm túc…

Sao ưỡn m.ô.n.g cao thế ?

Không mỏi ?

Một tiếng còi vang lên, trận đấu chính thức bắt đầu.

Từ Thanh Sơn giành bóng, dẫn đầu xông lên, đụng ngã vài văn sinh, lao thẳng về phía Tĩnh Bảo.

Tĩnh Bảo thấy khí thế đó, lập tức bỏ chạy.

Dữ quá!

Nàng nghĩ, dù văn sinh cũng thua chắc , chi bằng nhường đường cho thẳng luôn.

Nào ngờ nàng né, Từ Thanh Sơn cũng dẫn bóng né theo.

Chẳng lẽ nhằm nàng?

“Tĩnh Bảo, chặn !”

“Chặn !”

“Còn đó gì, xông lên!”

“Ê ê ê, đừng lùi !”

Bọn văn sinh nóng ruột giậm chân liên tục, Tĩnh Bảo cũng sốt ruột giậm chân: “Xông cái gì? Lấy gì mà xông?”

Võ sinh thấy cảnh tượng đó, bèn ồn ào trêu chọc: “Chỉ ôm chặt lấy mới cản nổi!”

“Không chỉ ôm, còn quấn lấy chân nữa!”

“Hahaha, Từ Thanh Sơn mà mềm lòng là thả qua liền!”

Tĩnh Bảo hận thể xé xác đám võ sinh . Đang lúc nàng luống cuống, Từ Thanh Sơn đột nhiên nhấc chân trái, khéo léo chuyền bóng phía .

Võ sinh phía nhận bóng, tung chân đá thẳng khung thành.

Tĩnh Bảo thở phào nhẹ nhõm, còn hét lên vài tiếng ăn mừng theo võ sinh, lông mày hớn hở chẳng giấu .

Sư Phong Quang tức đến phát điên.

Thằng nhóc ngốc ? Khung thành phá mà còn nổi!

Võ sinh dẫn một bàn, khí thế tăng vọt, thế công như “thảm sát”.

Sư Phong Quang tức đến lồng lộn, gọi đám văn sinh mắng: “Còn sức, môn cho các ngươi điểm kém hết! Mau lấy khí thế cho !”

Nói liếc về phía Tĩnh Bảo...

 

Loading...