Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 590: Ngươi còn có danh tiếng sao
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:11:11
Lượt xem: 164
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuyết đầu mùa rơi lác đác ngừng, đợi đến khi trời quang trở , mùa đông thực sự mới ập đến, gió rít từng cơn, khắp thành Tứ Cửu nước nhỏ xuống là đóng băng ngay.
So với thời tiết, cục diện lúc còn lạnh lẽo hơn nhiều.
Định Bắc hầu cung .
Trưởng công chúa cũng cung .
Tiền thị lang vì phẩm vị đủ, diện thánh, nhưng cũng dâng sớ, kêu oan con trai độc nhất.
Hoàng đế triệu Kỷ Cương đến, mắng cho một trận tơi bời, lệnh đưa chứng cứ xác thực.
Áp lực vai Kỷ Cương lập tức tăng gấp bội, hai họ Cao và Tiền thể đánh, hù dọa cũng ăn thua, mà chẳng chứng cứ thực tế chứng minh họ là đồng mưu của Cố Trường Bình.
Thư phòng lục soát ;
Thư từ qua kiểm tra ;
Quan hệ xã giao tra rõ ;
Hành tung thường ngày cũng điều tra .
Kết quả kiểm tra diện cho thấy, hai quả thật đồng mưu.
Nhất là tên Tiền Tam Nhất , ngoài việc lên nha môn xuống nha môn, thì chỉ chuyên lừa bạc thiên hạ, hành sự lông bông cẩu thả, như thế mà bảo tạo phản, chẳng khác nào bôi nhọ hai chữ “tạo phản”.
Kỷ Cương là thông minh.
Hắn hiểu rõ sự điều tra gắt gao của Cẩm Y vệ mà vẫn tìm chứng cứ, nghĩa là gì. Thế nên dứt khoát bẩm báo thật với Hoàng đế.
Lý Tòng Hậu trong ngự thư phòng một lúc lâu, cuối cùng hạ chỉ sai Vương Trung đích đến Cẩm Y vệ tuyên thánh chỉ.
Cao Triều và Tiền Tam Nhất đang quỳ trong lao khi chỉ.
Thánh chỉ hai việc:
Thứ nhất, vô tội thả;
Thứ hai, khuyết điểm bãi chức.
Cao Triều đến hai chữ “bãi chức”, trong lòng như rót một gáo nước lạnh.
Tả Phủ Trấn của Cẩm Y vệ là chức vụ tiện lợi, thể tiếp xúc nhiều tin tức cơ mật khắp nơi. Nay mất chức, lấy gì giúp Cố Trường Bình đây?
Còn Tiền Tam Nhất chỉ là cách chức, vui mừng đến mức suýt nhảy dựng lên.
Chức quan ở Hàn Lâm viện vốn chẳng thứ thích, cách thì cách, đợi vài năm gió yên sóng lặng nhờ ông già nhà bỏ tiền đưa Hộ bộ đếm bạc là .
Vương Trung liếc mắt Cao Triều, giọng the thé : “Hoàng thượng ban đại ân, các ngươi nên tự giữ , theo !”
“Còn ai ở nơi quỷ quái nữa?” Tiền Tam Nhất lẩm bẩm: “Vương công công, oan mà mấy ngày tù, triều đình đền bạc đấy?”
Vương Trung suýt nữa trượt chân ngã, đầu lườm Tiền Tam Nhất một cái đầy chán ghét, giả vờ thấy, tiếp tục thẳng.
Đi một đoạn, thấy phía tiếng bước chân, thì thấy hai yên tại chỗ.
Cao Triều đang phòng giam của vợ chồng Tô Bỉnh Văn, hai vì lạnh nên co ro trong góc, tựa sát để sưởi ấm.
Tuy trong lòng chán ghét Tô Uyển Nhi, nhưng ghét nổi Tô Bỉnh Văn.
Cố Trường Bình từng , thi văn đầy bụng, chỉ là chán ghét đấu đá quan trường nên sống cuộc đời nhàn vân dã hạc. Trong chuyện , oan uổng nhất lẽ chính là .
Cao Triều cởi áo khoác, nhét trong phòng giam, : “Các ngươi chờ đấy, đợi ngoài sẽ nghĩ cách cứu hai . Trong lạnh, khoác áo của lên mà chống rét.”
Vợ chồng Tô Bỉnh Văn bước tới, Tô Bỉnh Văn nhận lấy áo khoác choàng lên Tạ Lan, : “Làm phiền công tử ngoài thì đến nhà một tiếng, chỉ cần bảo…”
“Chỉ cần bảo thanh giả tự thanh, đừng để nhà lo nghĩ.” Tạ Lan điềm tĩnh hơn cả phu quân .
Cao Triều thầm khâm phục phụ nữ , tù, nàng im lặng kêu than.
Tô Bỉnh Văn gọi thẩm vấn, nàng yên bên ngưỡng cửa chờ trở về;
Nàng thẩm vấn, dặn Tô Bỉnh Văn sốt ruột.
Cao Triều gật đầu: “Yên tâm.”
Tiền Tam Nhất thì phòng giam của Thẩm Trường Canh, trong vài cái, bất chợt chạy về phòng giam của , ôm lấy chiếc chăn đem .
“Vương công công, Tiền gia tù oan, cần đền bù gì cả, cái chăn xem như đền !”
Dứt lời, trải chăn , nhét từng chút từng chút qua song sắt: “Tế tửu đại nhân, nhanh, nhanh, kéo lấy , ngài lớn tuổi , đừng để c.h.ế.t rét trong đó…”
Thẩm Trường Canh bất động, ngay cả mí mắt cũng nhấc lên.
“Đừng nản chí, bọn , ngài cũng sẽ thả thôi. Nhịn thêm hai ngày nữa, kiên trì lên, hy vọng đang ở…”
Một bàn tay to bỗng đặt lên vai , Tiền Tam Nhất đầu, là Cao Triều.
Cao Triều trong ngục một hồi, cuối cùng gì, chỉ bảo: “Đi thôi!”
“Đi cái gì, chăn còn nhét hết !” Tiền Tam Nhất xong, tay càng đẩy nhanh hơn.
Có lính canh quát tháo, Thịnh Nhị dùng ánh mắt ngăn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-590-nguoi-con-co-danh-tieng-sao.html.]
Thịnh Nhị thấy chăn nhét hơn nửa, lúc mới lớn tiếng quát: “Còn mau !”
Hừ!
Tên khốn nhà ngươi còn dám giục, cú đá hôm còn tính sổ đấy!
Tiền Tam Nhất giận dữ đuổi theo .
“Tấn công quan , tù nửa năm.”
Thịnh Nhị như mọc mắt gáy, thản nhiên : “Tiền Tam Nhất, thử ?”
Tiền Tam Nhất giơ chân lên, đành gượng ép hạ xuống, nhạt: “Ta là dân tuân thủ pháp luật, thể chuyện thất đức .”
Để tỏ rõ chính khí, còn ưỡn ngực, tiếp: “Đừng bậy bạ, bôi nhọ thanh danh của .”
Khóe miệng Thịnh Nhị nhếch lên, lạnh lùng hỏi : “Ngươi danh tiếng ?”
Tiền Tam Nhất: “…”
Mẹ kiếp, vốn !
Giờ thì xong , cách chức, mất !
…
Vương Trung dẫn khỏi phủ Cẩm Y vệ, đầu hai mà nên lời, chỉ đành lắc đầu lên ngựa trở về cung.
Xe ngựa của hai phủ Cao, Tiền đang chờ sẵn cửa.
Tiền Tam Nhất định lên xe, chợt Cao Triều hỏi: “Nhóc con Tĩnh Thất , đến đón bọn ?”
“Phải , ?” Tiền Tam Nhất cũng thấy lạ, ngục, lý đến chứ.
“Gia, Thất gia việc .”
Tiểu Cửu rũ mắt đáp. Cao Triều lập tức hiểu, lớn tiếng : “Tam Nhất, về phủ thôi, hôm khác tìm nhóc con tính sổ.”
“Về phủ! Ta tắm rửa đồ, đó ăn một bữa đàng hoàng. Người mùi hôi .”
Cao Triều xe ngựa, bèn cúi đầu với Tiểu Cửu theo : “Hai ngày nay bên ngoài xảy chuyện gì, ngươi rõ ràng từng chữ một, sót chữ nào.”
“Dạ!”
…
Trong chiếc xe ngựa khác.
Tiền Tam Nhất thoải mái xe ngựa xa hoa của , bỗng bật dậy...
Không đúng!
Thị vệ của Cao mỹ nhân nhóc con Tĩnh Thất việc?
Chuyện gì thế ?
…
Trước cửa phủ Cẩm Y vệ, Kỷ Cương và Thịnh Nhị một một đó.
Kỷ Cương theo xe ngựa rời , trầm giọng : “Phái theo sát hai tên đó, gặp ai, gì, báo cáo bộ.”
“Rõ!”
Thịnh Nhị im lặng một lúc, : “Bãi tha ma bên , của nên rút về ? Đã mấy hôm , chẳng thấy ai đến nhận xác cả.”
“Cứ canh !” Kỷ Cương nhạt: “Ta tin Cố Trường Bình đồng bọn!”
…
Lúc , Tĩnh Bảo đang trong phòng riêng của lầu Ngoại Lâu, nhấp từng ngụm .
Nàng đang chờ một .
A Nghiễn bước , : “Thất gia, đến .”
Đôi mắt Tĩnh Bảo sáng lên: “Ngươi ở ngoài canh chừng.”
“Dạ!”
A Nghiễn xoay , chợt nhớ điều gì, vội : “Vừa tin, hai vị gia rời phủ Cẩm Y vệ, mỗi về phủ .”
“Ừ.”
Trên mặt Tĩnh Bảo vẻ gì là vui mừng.
Hai đó thả trong dự tính của nàng. Mà điều nàng định tính tiếp theo… là vợ chồng Tô Bỉnh Văn.
lúc đó, cửa mở, gió lạnh tràn , bước .
Tĩnh Bảo đặt chén xuống, xoay , mỉm với : “Ngài đến ?”