Tường Tĩnh phủ cao, cổng phủ cũng vô cùng bề thế, chỉ thôi nơi đáng giá bao.
Chỉ là lúc cửa phủ đóng chặt, cả phủ yên ắng đến lạ thường…
Lục thị tức đến bật : “Cố ý! Nhất định là họ cố ý!”
Tất nhiên là cố ý .
Nhị lão gia Tĩnh Bình Viễn trong thư phòng, sắc mặt u ám như sắt.
Cả ngày hôm nay đúng là hỗn loạn như ong vỡ tổ.
Ông vốn định sáng sớm đến Hầu phủ mừng thọ, ai ngờ nửa đường thì tin Hầu phủ niêm phong, sợ tới mức vội vàng về nhà trốn.
Chức quan của ông vốn là nhờ cửa Hầu gia mà .
Liệu vạ lây ?
Cái mũ ô sa còn giữ nổi ?
Có nên tìm một cửa khác ?
Đang lúc bối rối lo sợ, ngờ Lục thị tìm tới cửa.
Lục thị là con gái ruột của Hầu gia, tuy rằng tội liên lụy đến con gái xuất giá, nhưng lòng của lão Hoàng đế thì ai mà đoán nổi?
Cắt đứt quan hệ còn chẳng kịp, thể để Lục thị phủ?
Ông ngu!
“Lão gia, lão gia, , mấy Thất gia đang đập cửa!”
“Cái gì?”
Tĩnh nhị lão gia chỉ cảm thấy hoa mắt chóng mặt, vội vã bước ngoài, ba đứa con trai theo sát phía .
…
Tiếng đập cửa ầm ầm khiến hàng xóm láng giềng túa xem náo nhiệt.
“Đập cửa nhà gì, coi chừng bắt ngục đấy!”
“E là trong phủ ai đang ở .”
“Dám đập cửa nhà quan, chẳng điên !”
Tĩnh Bảo thấy tình hình đủ ồn ào, lúc mới chắp tay, ôn hòa với : “Thưa các vị hương phụ lão, tại hạ họ Tĩnh, tên một chữ Bảo. Từ phủ Lâm An đến đây, kinh là nhờ phủ học Lâm An tiến cử, nhập học Quốc Tử Giám.”
Từng chữ phát rõ ràng, thanh thoát, mang theo âm điệu êm tai của Giang Nam.
Nhìn .
Người chẳng khác gì một khối ngọc chạm khắc tinh xảo, chỗ nào cũng vặn, nụ quá đậm cũng chẳng quá nhạt, khóe mắt cong cong, ánh mắt trong veo như nước.
“Thì là một thư sinh!”
“Bảo cả toát mùi sách vở.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-6-ke-doc-sach.html.]
“Tiểu sinh , đập cửa nhà gì thế?”
Tĩnh Bảo khựng : “Đại tẩu, đang đập cửa nhà .”
Đại tẩu trừng mắt: “Nói bừa, ở đây là phủ của Tĩnh đại nhân bên Hồng Lô Tự, quan ngũ phẩm đấy!”
Ơ, đúng!
Tiểu sinh họ Tĩnh, Tĩnh đại nhân cũng họ Tĩnh!
Chẳng lẽ là một nhà?
Nếu là một nhà, xa xôi vạn dặm đến tìm thích, thể đến cả cửa cũng cho ?
Tĩnh Bảo thở dài một : “Không giấu gì các vị, trong phủ là nhị thúc của tiểu sinh, nhị thúc …”
Cánh cổng lớn nặng nề bỗng “két” một tiếng mở , Tĩnh Bình Viễn hấp tấp bước ngoài.
“Nhị thúc hẳn là mới chợp mắt dậy, nên thấy tiếng gõ cửa!”
Tĩnh Bảo vén áo, nhanh nhẹn quỳ xuống hành lễ: “Nhị thúc, cháu nhớ thúc c.h.ế.t!”
Gương mặt của Tĩnh nhị lão gia cứng đờ như gỗ.
Cho , nhỡ liên lụy thì ?
Không cho , bà con lối xóm đều đang , ăn thế nào?
Trong khoảnh khắc, ông bước lên đỡ Tĩnh Bảo dậy, mặt mày đầy vẻ từ ái.
“Nhị thúc cũng nhớ cháu! Cháu , báo một tiếng? Trong phủ ít , bình thường cổng lớn mở, đều cổng hông.”
“Ơ, đúng mà, Tĩnh đại nhân vẫn từ cửa lớn , thấy mấy đấy!”
Tim Tĩnh nhị lão gia chợt thót lên, vội lảng: “Cháu , mau phủ , đường xa thế, mệt lắm !”
“Khoan !”
Tĩnh Bảo dậy, chỉ tay phía : “Mẹ cháu còn đang trong xe, nhị thúc, xin mời thỉnh an ạ!”
Chị dâu cả như !
Dẫu quan to đến , lễ nghĩa cũng thể thiếu, huống hồ đang ở mặt bao .
Tĩnh nhị lão gia nghiến răng nghiến lợi, cuối cùng cũng đành bước tới, cung kính hành lễ: “Đại tẩu, lâu nay vẫn khỏe chứ?”
“Nhờ phúc nhị , cửa phủ vài canh giờ .” Giọng Lục thị khàn đặc, là xong.
Ánh mắt của bà con lối xóm Tĩnh đại nhân lập tức trở nên đầy ẩn ý.
Đến chị dâu cũng dám để ngoài cổng, chẳng là bắt nạt ?
Gương mặt già nua của Tĩnh nhị lão gia giữ nổi, phắt tát thẳng một cái mặt quản sự.
“Đồ súc sinh, gọi dậy sớm hơn? Phạt ngươi một tháng tiền công, đ.á.n.h mười trượng!”
Quản sự ôm mặt, dám nửa lời.