Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 600: Người hướng về chỗ cao
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:11:21
Lượt xem: 142
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tầng mây phía chân trời mờ nhạt đơn côi.
Trước cửa điện Thủy Tích, Thẩm cô cô rướn cổ ngoài.
Hôm nay Tạ Thái y đến bắt mạch muộn mất gần nửa canh giờ, xảy chuyện gì.
Chẳng bao lâu , một cung nữ gầy gò chạy tới mặt bà, : “Thẩm cô cô, bên Thái y viện bảo rằng hôm nay Tạ Thái y phiên trực. Nô tỳ bảo họ phái khác đến, nào ngờ bọn họ , dạo gần đây Thái y viện bận, ai rảnh để bắt mạch cho Quý phi nương nương.”
Sắc mặt Thẩm cô cô đổi mấy , nghiêm giọng: “Ngươi mau hỏi cho rõ, tại Tạ Thái y hôm nay trực.”
“Vâng!”
Đợi nàng khỏi, Thẩm cô cô mới xoay bước điện.
Tô Uyển Nhi uống vài ngụm cháo loãng, mấy lời thì lập tức há miệng nôn sạch sẽ.
Thẩm cô cô hoảng hốt, vội đỡ nàng trong phòng, mấy cung nữ thì dâng , kẻ thì vắt khăn nóng.
Tô Uyển Nhi yếu ớt dựa giường ấm, cảnh tượng bừa bộn mắt, còn kịp đau lòng thì thấy cung nữ phái khi nãy đang ló đầu thập thò ngoài cửa.
“Vào báo .”
Cung nữ vội bước phòng, cúi đầu thưa: “Bẩm nương nương, nô tỳ hỏi kỹ , hôm nay Tạ Thái y đúng là phiên trực.”
“Người ?”
“Nghe … … ông đến cung Hoàng hậu nương nương để bắt mạch bình an ạ.”
“Cái gì?”
Tim Tô Uyển Nhi thắt , nàng sững sờ sang Thẩm cô cô.
Thẩm cô cô thấy sắc mặt nàng tái nhợt đến dọa , đau lòng bước lên nắm tay nàng, khuyên nhủ: “Nương nương, thì cũng nguội, đừng để trong lòng nữa.”
“Hắn với bổn cung chỉ là chút tình cảm qua đường thôi ?”
Tô Uyển Nhi đột ngột rút tay về, chộp lấy chén bên cạnh đập mạnh xuống đất.
“Con gái là bên gối của ca ca , dù chỉ nể mặt ca ca, cũng nên che chở cho ! Đồ ăn cháo đá bát, cẩu tặc!”
Thẩm cô cô cảnh tượng hỗn độn đất, nhất thời chẳng gì cho .
…
Phía bên .
Vương Hoàng hậu nâng chén lên, mỉm : “Tạ Thái y miễn lễ, chuyện ông , bổn cung sẽ cân nhắc.”
“Tạ ơn nương nương, thần xin cáo lui!”
Tạ Thái y dậy, lưng lau nước mắt hành lễ rời .
Hoàng hậu đặt chén xuống, nhận lò sưởi tay từ cung nữ cận đưa tới, mỉm .
“Nương nương gì ?”
“Bổn cung đang nghĩ, nếu Quý phi con ch.ó của nàng chạy đến đây vẫy đuôi, sẽ tâm trạng gì?”
“Còn gì nữa, thôi.”
“Mỹ nhân rơi lệ, vốn là cảnh khiến thương xót, tiếc rằng Hoàng thượng thấy.”
“Nương nương, chuyện của Tạ Thái y định giúp giúp?”
“Bổn cung vẫn nghĩ…”
“Nương nương! Nương nương! Vương công công đến !”
Một tiếng gọi của cung nữ khiến tim Hoàng hậu giật thót.
Vương công công là Hoàng thượng sủng tín nhất, bình thường mời cũng chắc đến, nay chủ động tới…
Nàng vội chỉnh áo quần, dặn: “Mau, mau mời .”
Chốc lát , Vương Trung quỳ xuống.
“Nô tài tham kiến nương nương.”
“Công công mau lên, , dâng , mời .”
“Lão nô mặt nương nương nào dám . Hôm nay tới đây…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-600-nguoi-huong-ve-cho-cao.html.]
Vương Trung đưa mắt liếc một vòng, im bặt nữa.
Hoàng hậu hiểu ý, lập tức phẩy tay: “Các ngươi lui xuống hết, bổn cung cần hầu.”
“Vâng!”
Các cung nữ lục tục lui khỏi đại điện.
Vương Trung tiến lên một bước, hạ giọng: “Nương nương, hôm qua ở Hình bộ xảy chuyện, tội thần Cố Trường Bình đ.á.n.h gãy chân.”
Hoàng hậu “ồ” lên một tiếng, nhíu mày: “Ai ?”
“Là Vương Thị Lang đại nhân.”
Thực đến hai chữ “Hình bộ”, Hoàng hậu đoán tám phần là do Vương Uyên gây , nay chính miệng Vương Trung , nàng vẫn giả vờ kinh hãi: “Lại là tên súc sinh đó!”
Vương Trung chỉ , gì.
Hoàng hậu tạm thời đoán ý đồ của lão , đành thăm dò: “Là quan chức Hình bộ, thời điểm đặc biệt dùng thủ đoạn đặc biệt cũng thể hiểu .”
“Nương nương đúng, chỉ là…”
Đột nhiên giọng chuyển khúc, Hoàng hậu khỏi ngẩn : “Chỉ là thế nào?”
“Chỉ là hôm qua lúc thẩm án, mà là hành vi riêng của Vương Thị Lang. Tuy kín nhưng cuối cùng vẫn lọt đến tai lão nô.
Lão nô còn , Cố Trường Bình khi đ.á.n.h gãy chân thì đến giờ vẫn còn hôn mê bất tỉnh. Thêm những vết thương , e rằng…”
Vương Trung ngẩng đầu sắc mặt Hoàng hậu, càng tỏ khiêm nhường.
“Có chuyện sợ nương nương , mấy hôm nay Hoàng thượng luôn ở ngự thư phòng điều động binh mã lương thảo. Cố Trường Bình c.h.ế.t là điều chắc chắn, nhưng c.h.ế.t thế nào, thứ lão nô thẳng, Hoàng thượng sắp xếp khác.”
Nghe đến đây, nếu Hoàng hậu còn hiểu thì đúng là phí hoài tâm cơ bao năm.
Hồi Cố Trường Bình ngục Hình bộ là nhờ Vương Uyên cưỡng ép giành từ tay Cẩm Y vệ.
Giờ Cố Trường Bình giày vò chỉ còn thoi thóp, nếu c.h.ế.t trong ngục Hình bộ, Hoàng thượng nhất định sẽ nổi giận.
Đến lúc đó truy xét nguyên do, nếu tra Vương Uyên từng ngấm ngầm dùng tư hình thì phiền toái to .
Cố Trường Bình sớm muộn cũng c.h.ế.t, nhưng tương lai của Vương Uyên sáng lạn, là hy vọng của cả nhà họ Vương. Nếu vì chuyện mà gãy đổ thì quá đáng.
Hoàng hậu trầm ngâm giây lát, : “Vương công công thấy nên xử lý ?”
Vương Trung tiến thêm một bước, thì thầm: “Lão nô bên Cẩm Y vệ vẫn đưa Cố Trường Bình về, nếu nương nương tin lão nô, thì cứ để lão nô âm thầm giúp họ một tay.”
Nghe xong, Hoàng hậu đầu Vương Trung, , cũng chẳng .
Vô sự hiến ân cần tất mưu đồ. Lão già rốt cuộc gì?
Vương Trung bất ngờ quỳ xuống, thẳng: “Lão nô là dâng một tấm lòng trung thành cho nương nương, mong nương nương đừng để bụng việc đây lão nô từng cận với Quý phi.”
Thì là vì Quý phi còn giá trị nữa.
Lúc Hoàng hậu mới nhoẻn miệng : “Sao thế , hướng về chỗ cao, nước chảy về chỗ thấp. Sau bổn cung còn nhờ cậy công công nhiều, mau dậy , đất lạnh đấy.”
Vương Trung dậy : “Nương nương thật khiến lão nô cảm kích, lão nô ngay đây.”
Hoàng hậu : “Người , tiễn Vương công công cho .”
…
Ngoài ngõ Hình bộ, một quán nhỏ.
A Nghiễn vén rèm bước , mặt mày đầy vẻ vui mừng.
Cao Triều bất giác bật dậy, căng thẳng hỏi: “Thành công ?”
A Nghiễn bước đến thấp giọng trả lời: “Bẩm công tử, nhận tin từ Thịnh Nhị gia, là sắp tới Hình bộ đón .”
“Thành công !” Cao Triều mừng rỡ kéo Tĩnh Bảo cạnh: “Đi, chúng mau trốn xe, đến một cái!”
Tĩnh Bảo mấp máy môi, thì thào: “Không .”
Cao Triều sững : “Vì ? Hiếm lắm mới cơ hội như .”
Tĩnh Bảo ngẩng lên , ánh mắt mờ mịt: “Ta chỉ thể thấy mạnh mẽ, thể thấy lúc sa cơ, càng chịu nổi khi thấy thương. Ta về phủ .”
“Ngươi…”
“Ta là một kẻ vô dụng như thế đấy.”
Biểu cảm bi thương gương mặt Tĩnh Bảo khiến Cao Triều đáp thế nào, hồi lâu mới : “Thôi , cũng chịu nổi khi thấy thương. Ta về cùng ngươi.”
“Không , ngươi còn chuyện khác .”