Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 606: Sự tinh tế của Cao Triều
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:12:45
Lượt xem: 173
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mẹ cũng giống như ngươi, suốt ngày bám theo lưng hỏi đông hỏi tây. Không vì thế mà ép tới Tĩnh phủ đây .” Cao Triều gượng một tiếng: “Đại cô nương , cho chúng chút thời gian , chuyện ai cũng khổ, ai khổ bằng bọn . Nếu các ngươi còn tiếp tục ép nữa, thì bọn tu hết, xuống tóc hòa thượng luôn cho .”
Tĩnh Nhược Tố bực bội: “Ngươi…”
“Tĩnh Thất gia cũng là trưởng thành , rõ đang gì. Ngay cả chỗ như Mật Thư đài còn xoay sở , chẳng lẽ còn bằng một nữ nhân trong khuê phòng như ngươi?” Cao Triều lộ vẻ khinh thường: “Ăn no rỗi việc lo chuyện bao đồng. Về , đừng gây thêm rắc rối nữa.”
…
Trong cơn mê man, Tĩnh Bảo lờ mờ A Man hỏi: “Đại cô nương ?”
“Nói nhảm. Trên đời ai mà mỹ nhân như đuổi chắc? Thất gia nhà ngươi ngủ hả?”
“Ngủ .”
“Họ Cố còn thở ?”
“Còn.”
“Còn là . A Nghiễn, ngươi tới chỗ Cẩm Y vệ trông chừng. Còn ngươi, sắc t.h.u.ố.c cho Thất gia nhà ngươi, nơi để canh.”
“Cao công tử, thể để ngài trông chừng , nô tỳ sẽ bảo Nguyên Cát hầu hạ trong phòng.”
“Yên tâm, tà niệm gì với nàng .”
Tĩnh Bảo mở mắt, đuổi , nhưng chỉ nhúc nhích môi, chẳng thốt lời nào, rơi hôn mê sâu.
Cao Triều trông chừng Tĩnh Bảo, thấy nàng co im lìm trong chăn, bèn kéo một góc chăn lên, nhẹ nhàng lấy tay nàng xem kỹ.
A Man mang , liếc Cao Triều một cái, vị công tử Cẩm Y vệ nay trời sợ, đất sợ, lúc đang yên bên giường, vẻ mặt dịu dàng.
Cao Triều ngẩng đầu thấy là A Man, tìm chuyện hỏi: “Thất gia nhà ngươi bảo ngươi gieo quẻ, lành dữ?”
A Man đặt chén xuống, vẻ mặt như táo bón.
“Nói chứ!”
“Bẩm Cao công tử, đại cát.”
“Hay lắm! Ta đoán ngay là đại cát mà.”
A Man mặt mũi rầu rĩ: “Cao công tử, quẻ gieo xem trái mới linh.”
Cao Triều ngẩn hồi lâu, mới nghẹn một câu: “Ngươi đúng là nhân tài bói toán trăm năm một đấy.”
…
Tĩnh Bảo tỉnh dậy bất ngờ, mở mắt thì trời tối sẫm. Hồi tưởng chuyện tối qua, nàng lập tức bật dậy.
“A Nghiễn, mau hỏi xem thế nào ?”
“Vừa hỏi , là đỡ hơn tối qua một chút, ban ngày mở mắt một , còn rên lên một tiếng ‘đau’.”
Mắt Tĩnh Bảo bỗng cay xè, tựa như bao ngày mệt nhọc đều tan biến. “Mỹ nhân, ngươi còn ?”
“Không nỡ xa ngươi mà.”
Cao Triều đổi chân bắt chéo, một bên tê rần: “Đói ? Có ăn gì ?”
Tĩnh Bảo xoa bụng: “Không đói.”
Khóe mắt Cao Triều ánh lên nét : “Khuyên ngươi nên ăn chút gì đó , ăn no còn việc .”
“Việc gì?”
“Ăn xong sẽ !”
…
Nhà bếp nhỏ tám món một canh, là món Tĩnh Bảo thích.
“Thế thì lãng phí quá.” Tĩnh Bảo cau mày: “Hai ăn hết?”
Cao Triều cầm đũa: “Ai chỉ hai ?”
Vừa dứt lời, Cố Dịch, Tiểu Cửu, A Nghiễn cùng bước .
“Ngồi xuống ăn cơm.” Cao Triều gật đầu với ba họ.
Tĩnh Bảo ngẩn .
Cao Triều xưa nay câu nệ lễ nghi, đừng là ăn với hạ nhân, đến đám quan viên Cẩm Y vệ còn chê dơ.
Nghĩ đến lời “ việc ”, mắt Tĩnh Bảo sáng lên: “Có tin tức của Tiền Tam Nhất ? Có Hạo Vương tới kinh thành ?”
“Im lặng, ăn cơm !”
Cao Triều phiền não nghĩ: Sao tên nhóc thông minh như thế chứ?
Tĩnh Bảo ngây giây lát, đó đặt đũa xuống, vỗ nhẹ hai cái lên vai Cao Triều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-606-su-tinh-te-cua-cao-trieu.html.]
“Ngươi gì ?” Cao Triều vẻ khó chịu.
Tĩnh Bảo thẳng , giọng nóng từ lò than trong phòng hun cho cao lên, khàn:
Hắn trông nàng, dỗ nàng ăn cơm…
Đều vì sợ nàng gắng gượng nổi!
“Cảm ơn ngươi, Cao Triều.”
“Đàn ông con trai, ăn cơm cũng bịt nổi miệng ngươi ?”
Cao Triều hất tay nàng với vẻ chán ghét, sang nhóm A Nghiễn đang ngẩn , lớn: “Nhìn gì, ăn cơm!”
A Nghiễn ba lập tức cầm bát, vội vã và cơm miệng.
“Ăn đồ ăn nữa!” Cao Triều đập tay lên bàn, bát đũa rung lên vài cái: “Ai ăn đồ ăn là đ.á.n.h c.h.ế.t, ăn!”
Ba đôi đũa cùng lúc gắp về một món, trong nháy mắt sạch trơn.
Cao Triều: “…”
Mẹ kiếp, một đám châu chấu!
…
Ăn xong, A Man mang lên.
Cao Triều nhấp một ngụm nghiêm mặt : “Thất gia, ngươi đoán trúng , đúng là Hạo vương đến .”
Tĩnh Bảo ăn no, ánh mắt cũng bừng sáng: “Giờ đang ở ?”
Cao Triều trả lời: “Trang viên nước nóng mà ngày xưa Lý nương nương từng ở.”
Tĩnh Bảo: “Gần trang phủ của lắm! Hạo vương gặp ?”
Cao Triều: “Lại đoán trúng. Hắn đích danh gặp ngươi.”
Tĩnh Bảo lập tức lên: “Đi thôi, tranh thủ lúc còn khỏi thành , chúng …”
“Ngồi xuống , vội gì chứ?” Cao Triều trừng mắt nàng: “Ngươi ngủ một giấc mà trong kinh xảy một chuyện lớn.”
Tĩnh Bảo ngoan ngoãn xuống: “Mau !”
“Chiều nay trong cung rò rỉ tin tức, năm ngày nữa, đại quân triều đình sẽ khởi hành tới Bắc phủ.”
Sắc mặt Cao Triều trầm xuống: “Trước khi xuất binh, phản tặc Cố Trường Bình sẽ c.h.é.m ba quân, để nâng cao sĩ khí.”
Giờ khắc , Tĩnh Bảo cuối cùng hiểu vì Cao Triều gọi cả Cố Dịch bọn họ đến cùng ăn cơm, vì từ giờ trở , mỗi bữa cơm đều thể nuốt nổi nữa.
Năm ngày?
Thật quá ngắn ngủi.
Muốn cứu mắt bao nhiêu ?
Khó càng thêm khó!
Tĩnh Bảo im lặng một lúc, dậy : “Đã còn năm ngày, thì một khắc cũng thể chậm trễ, xuất phát thôi!”
Cố Dịch cũng dậy: “Thất gia, hành tung của Hạo vương tuyệt đối giữ bí mật. Phủ của ngài và phủ của Cao công tử đều đang của Cẩm Y vệ theo dõi. Khi ngài đang ngủ, Cao công tử bàn bạc với . Tiểu Cửu sẽ cải trang thành Cao công tử, còn hạ nhân của ngài là Nguyên Cát sẽ giả ngài.”
A Nghiễn tiếp lời: “Nguyên Cát dặn kỹ, A Man ở bên giúp đỡ, chắc sẽ xảy sơ suất gì.”
Tiểu Cửu cũng : “Gia còn bảo chúng gọi mấy tiểu quan tới phủ, tạo dáng cảnh sống sa đọa mê mẩn tửu sắc.”
Chưa đợi Tĩnh Bảo đáp, Cao Triều bước tới, thẳng mắt nàng, từng chữ một: “Chúng đường ngầm khỏi thành.”
Tĩnh Bảo: “…”
Nàng chỉ ngủ một giấc, mà trong thời gian , mỹ nhân sắp xếp xong tất cả?
Cao Triều như con giun trong bụng nàng, lạnh lùng : “Thế nào, cho phép ngươi thông minh, còn thì tài giỏi chắc?”
…
Đường ngầm trong thành Tứ Cửu ẩn chín cổng thành lớn.
Cổng thành chỉ binh lính trấn thủ, còn Kim Ngô vệ và Ngũ thành binh mã tuần sứ phụ trách trị an.
Đổi ca giờ Tý, nên họ chỉ thể khỏi thành lúc đổi ca.
Bên đường ngầm là nước, thông tới thẳng kênh vận, cách khác, tất cả bộ làn nước lạnh buốt chừng vài dặm, mới lên mặt đất để xe ngựa đến trang suối nước nóng.
Dù chuẩn ủng da chống nước từ , nhưng khi Tĩnh Bảo bước xuống, cái lạnh tê buốt vẫn khiến nàng rùng .
“A gia, lên đây, cõng ngài.” A Nghiễn đầu .