Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 609: Vừa sinh ra đã mang tội
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:12:48
Lượt xem: 176
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sắc mặt ba lập tức đổi.
Nếu thêm cả Hoàng hậu , thì quả là quá đủ sức nặng.
Hoàng hậu và Hoàng đế là kết tóc phu thê, còn sinh hạ Thái tử, Hoàng đế đối với bà tôn trọng thừa; hơn nữa, nếu quốc mẫu gặp chuyện, cả thiên hạ sẽ để tang lớn.
Một bên là xuất binh, một bên là quốc tang, cái nào nặng cái nào nhẹ, Hoàng đế ắt tính toán mà nhượng bộ.
Cao Triều phản ứng cực nhanh: “ một vấn đề, trong cung cảnh vệ canh giữ nghiêm ngặt, cấm quân và ám vệ đều loại ăn chay. Làm bắt Hoàng hậu?”
Hạo Vương trả lời: “Từ ngoài đ.á.n.h tất nhiên là khó; nhưng nếu từ trong tay thì e là khó đến thế.”
“Vương gia trong cung ?” Tiền Tam Nhất buột miệng hỏi.
Hạo Vương nhạt: “Hắn thể cài ở Bắc phủ mật báo, chẳng lẽ thể thả vài tín trong cung ư?”
Tiền Tam Nhất bỗng cảm thấy miệng lưỡi khô khốc, lén nuốt một ngụm nước bọt, mãi mới cất lời: “Vương gia định dùng hai đổi lấy , là cả hai đứa nhỏ cũng tính ?”
Hạo Vương nghiêng dựa , động tác khiến cằm ông nhướng lên, ánh mắt thẳng Tĩnh Bảo.
“Chuyến , vốn định tính đến hai đứa nhỏ.”
Không tính đến?
Tĩnh Bảo hết sức kinh ngạc.
Đó là con ruột của ông , m.á.u mủ ruột rà mà.
“Dù mang theo Huyền Thiết quân, nhưng thành Tứ Cửu địa bàn của . Muốn mang đủ ba rời , khó.”
Ngón tay Hạo Vương gõ nhẹ lên chiếc bàn con: “Dụng binh thần tốc, chỉ chọn thứ quan trọng nhất. Ta tính , bọn trẻ sẽ c.h.ế.t , hai đứa thì ít nhất giữ một.”
Tiền Tam Nhất: “Tại ?”
“Hiện giờ giữa và , chút vỏ bọc cuối cùng cũng xé toạc, phía là gươm giáo giáp mặt. Đánh trận chỉ dựa lương thảo binh mã, còn là mưu lược tính toán, cũng là xem ai quân cờ cuối cùng trong tay.”
Hạo Vương : “Từ nhỏ Hoàng thượng theo bên Tiên đế, mà Tiên đế thì thích nắm chặt con bài trong tay, chờ đến thời khắc quan trọng mới lật .”
Tiền Tam Nhất xong lập tức hiểu : “Mai hai bên giao chiến, hai đứa nhỏ là quân cờ nhất để kiềm chế vương gia!”
“Làm con , sống sót là phúc, sống nổi là mệnh.”
Hạo Vương liếc mắt Tĩnh Bảo: “Thất gia thấy tuyệt tình vô nghĩa ?”
Tĩnh Bảo bình tĩnh trả lời: “Kẻ mềm lòng đa tình sẽ vững ngôi cao.”
“Nói lắm!”
Hạo Vương đột ngột dậy, đầu ba đang giường đất: “Đi thôi, đến hoa sảnh, chỗ đó rộng hơn, gọi tất cả của các ngươi cùng thương lượng. Mọi chi tiết đều tính thật chuẩn, sai sót một ly.”
“Khoan .” Tĩnh Bảo ngăn : “Ta còn một nỗi băn khoăn.”
Hạo Vương: “Nói .”
Tĩnh Bảo: “Hoàng đế vì sự an của Hoàng hậu và Quốc cữu mà buộc thả , nhưng nỗi nhục lớn thế , ngài ắt sẽ tức giận đến phát binh, lập tức kéo quân bắc tiến.”
Nàng Hạo Vương: “Vương gia chuẩn sẵn sàng ứng chiến ?”
Sắc mặt Hạo Vương dần trở nên nghiêm trọng, một lúc lâu mới : “Các ngươi khi còn học, môn nào của các ngươi giỏi nhất ?”
Cả ba đồng loạt lắc đầu.
“Là binh pháp.” Khóe môi Hạo Vương cong lên: “Tất cả binh thư, chỉ cần xem qua một là nhớ, còn vận dụng linh hoạt. Năm đó Tô thái phó thấy thật sự thiên phú trong môn , sợ đến mức giấu hết binh thư .”
Cao Triều cảm khái: “Trong ngươi chảy huyết mạch của Cố gia.”
“Cho nên!”
Hạo Vương hạ mí mắt xuống, trầm giọng : “Giờ các ngươi hiểu vì bỏ cả con ruột mà chỉ vì một ?”
Hiểu !
Chỉ cần trấn giữ chỉ huy, cho dù đối mặt với binh lực hùng hậu của Hoàng đế, thì Bắc phủ trong cảnh thiếu quân thiếu lương vẫn thể cầm cự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-609-vua-sinh-ra-da-mang-toi.html.]
Trong đầu Tĩnh Bảo bỗng hiện lên bóng nơi Biên Sa xa xôi.
Tâm can nặng trĩu, nàng vô thức đầu Cao Triều, phát hiện ánh mắt của cũng đang về phía .
Trong mắt , nỗi lo lắng lộ rõ ràng, giống hệt nàng.
…
Ánh đèn nơi hoa sảnh sáng suốt một đêm cho đến tận trưa hôm mới tắt.
Thị vệ đưa cơm đến, chỉ ăn qua loa vài miếng.
Tiền Tam Nhất và Cao Triều mấy đêm liền ngủ, ăn xong cũng chẳng cần giữ thể diện, lăn giường đất bên cửa sổ ngủ khì.
Cố Dịch, Tiểu Thất và A Nghiễn Hạo Vương phái việc, Tĩnh Bảo gì , bèn dạo bước trong sân.
Gió núi rít bên tai, trong đầu nàng vẫn đang cân nhắc xem việc chỗ nào bỏ sót .
Hạo Vương dặn dò xong với mấy tướng lĩnh của Huyền Thiết quân, khỏi sân thì thấy bóng gầy nhỏ .
“Thất gia?” Hắn gọi.
Tĩnh Bảo xoay , ánh mắt thẳng thắn mà ấm áp: “Vương gia còn gì căn dặn?”
“Cùng dạo một chút .”
“Được!”
Hai bước khỏi sân, suốt dọc đường im lặng.
Lăng Nguy phía cách đó xa.
Khóe mắt Lý Quân Tiện liếc tiểu thư sinh chỉ cao đến vai , cuối cùng cất lời: “Nếu chuyện suôn sẻ, thì giờ bốn ngày , hẳn đang đường đến Bắc phủ .”
Tĩnh Bảo yên lặng một lúc: “Vương gia gì?”
“Cách xa chân trời, ngươi nỡ ?”
Tĩnh Bảo quan hệ giữa và thể giấu , dứt khoát trả lời: “So với việc nỡ , càng để tâm đến việc còn sống .”
“Lần kinh, là trong lòng .”
Lý Quân Tiện : “Ta hỏi là ai, . Lúc đó còn thấy kỳ lạ, đời nữ tử nào xứng đôi với chứ. Nào ngờ mơ cũng nghĩ tới, là một nam nhân.”
“Làm vương gia thất vọng .”
Tĩnh Bảo xong, chợt nhớ tới Lý nương nương.
Đó là gối đầu bên Hạo Vương, rõ ràng phận thật sự của nàng, mà vẫn luôn giữ kín miệng thật dễ gì.
“Cũng chẳng gọi là thất vọng.” Lý Quân Tiện mỉm lấp lửng: “Sau nếu ngươi và Tử Hoài ưng ý, thể nhận một đứa nhỏ trong phủ con thừa tự, phụng dưỡng cuối đời.”
“Vương gia lo xa quá, chuyện mai ai mà .” Tĩnh Bảo dám tiếp lời, chỉ : “Trước cứ giải quyết chuyện mắt .”
Lý Quân Tiện liếc : “Thất gia hỏi vì tạo phản ư?”
Câu , Tĩnh Bảo càng dám nhận, chỉ , đầu .
“Ta và Tiên Thái tử là cùng cha khác là con trưởng, là con thứ, là vua, là thần. Tiên đế yêu như mạng, gì đều dành cho một .”
Lý Quân Tiện thu ánh mắt , xa xăm về phía chân trời, nhưng ánh lạc lõng.
“Tiên Thái tử nhân hậu, học thức và phẩm hạnh đều xuất chúng, đối xử với cũng công bằng như . Từ nhỏ kính trọng, âm thầm tự hứa sẽ lấy gương, xuất sắc nhất, giúp bảo vệ giang sơn.”
Tĩnh Bảo bất giác , kinh ngạc phát hiện nơi khóe môi đàn ông thoáng hiện vẻ dịu dàng.
“Tiếc là sai.”
Nụ thoáng qua trong chớp mắt, nhanh đến mức khiến Tĩnh Bảo tưởng hoa mắt.
“Ta học càng giỏi, kiếm luyện càng sắc, Tiên đế càng lạnh nhạt, càng thêm phòng .”
Lý Quân Tiện bật nhạt: “Lúc đầu hiểu vì , lớn lên mới sinh mang tội. Càng xuất chúng, tội càng nặng.”