Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 611: Đêm ấy không phải mơ
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:12:51
Lượt xem: 178
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày mồng sáu tháng mười một, năm Kiến Hưng thứ ba.
Trời u ám đến cực điểm, mây đen nặng nề bao trùm lên thành Tứ Cửu.
Canh ba hai khắc.
Trong ngục giam của Cẩm Y vệ vang lên tiếng bước chân, tên cai ngục đến tận cùng, lượt mở cửa hai phòng giam.
Tô Bỉnh Văn sững một lúc lâu, khó khăn thốt lên một câu: “Vậy là thể rời ?”
“Nếu , định ở ăn cơm tất niên chắc?”
Tên cai ngục đá cửa bên : “Thẩm Trường Canh, ngươi đày ba ngày , sẽ của Hình bộ đến tìm ngươi, về chuẩn sẵn sàng !”
Vẻ mặt Thẩm Trường Canh hề biến sắc, phủi bụi , vung tay áo, lững thững rời .
Tên cai ngục bóng lưng , thầm nghĩ: Đầu óc bọn sách đúng là rộng rãi, đến nước mà vẫn thản nhiên như , đày còn gì.
“Vợ của ?” Tô Bỉnh Văn hỏi.
“Nàng đang chờ ngoài , mau !” Tên cai ngục nhạt: “Lần ngươi thể rút lui, đều là nhờ cha vợ ngươi đấy. Nếu thì cũng đày như ông .”
Tô Bỉnh Văn sải bước khỏi phòng giam, quả nhiên thấy Tạ Lan đang chờ bên ngoài.
Phu thê mấy ngày gặp, rõ ràng trong lòng chất chứa đầy lời , nhưng cuối cùng thốt nổi một chữ.
Tạ Lan về phía Thẩm Trường Canh đang xa, bỗng cao giọng : “Hôm nay Cố Trường Bình sẽ áp giải đến quân doanh hành hình, e là cuối cùng trong đời gặp, chúng tiễn một đoạn !”
Trước mắt Thẩm Trường Canh tối sầm, loạng choạng vài bước, suýt nữa ngã nhào xuống đất.
Một bàn tay rắn rỏi đỡ lấy .
Ngẩng đầu lên, là Thịnh Nhị.
Thịnh Nhị nhạt, mặt lạnh như băng: “Tiễn cái gì mà tiễn, gì đáng tiễn, ba các ngươi lập tức rời khỏi Cẩm Y vệ, nấn ná.”
Nói xong, nàng bóp mạnh tay Thẩm Trường Canh một cái, lực mạnh đến mức tưởng như thể bóp nát cả xương cốt , nhưng chỉ trong thoáng chốc, nàng buông tay, lướt qua vai mà .
Nếu đến mức còn hiểu thì Thẩm Trường Canh sống uổng mấy chục năm .
Không gì để tiễn, là vì Cố Trường Bình chắc sẽ c.h.ế.t.
Bóp mạnh đến thế, là để mau rời , chỉ chốc nữa sẽ tin truyền đến.
Hắn đầu Tô Bỉnh Văn và Tạ Lan, một lời, lật đật chạy .
Tạ Lan tuy hiểu rõ ý của Thịnh Nhị, nhưng nghĩ đến việc âm thầm giúp Cố Trường Bình, lời nhất định ẩn ý, lập tức kéo tay Tô Bỉnh Văn: “Chúng cũng !”
Lời dứt, thấy tiếng bước chân nặng nề mà chỉnh tề vang lên.
Trong lòng Tô Bỉnh Văn chấn động, lập tức kéo ngược Tạ Lan: “Mau !”
Phu thê hai rời , thì Cố Trường Bình kẹp hai bên dìu .
Đầu cúi gục, chân kéo lê đất, quần áo đẫm m.á.u bằng áo tù sạch sẽ từ khi nào.
Hai đẩy xe ngục, lập tức khóa chặt cửa xe.
Kỷ Cương đến, chắp tay lưng quanh một vòng, cao giọng quát: “Toàn bộ của Cẩm Y vệ lệnh, rời khỏi phạm vi phạm nhân một bước, nếu gần xe ngục, g.i.ế.c tha!”
“Rõ!”
“Thịnh Phủ Trấn?”
“Ngươi sát bên xe ngục.”
“Rõ!”
Thịnh Nhị miệng trả lời, trong lòng nhạt.
Sắp xếp nàng bên xe ngục, nếu thực sự cướp ngục, vị trí là nguy hiểm nhất.
Vừa dùng chức tả Phủ Trấn để níu nàng, trừ khử nàng lúc nào cũng , Kỷ Cương thật tính toán.
Thịnh Nhị đến cạnh xe ngục, túm tóc Cố Trường Bình nghiến răng nghiến lợi : “Cố Trường Bình, ngày c.h.ế.t của ngươi cuối cùng cũng đến , đợi ngày lâu lắm đấy!”
Mọi trong Cẩm Y vệ đều mối thù giữa Thịnh Nhị và Cố Trường Bình, thấy câu cũng chẳng lấy lạ.
“Không c.h.ế.t trong tay , xem như ngươi gặp may!”
Thịnh Nhị xô một cái, đồng thời tay nhẹ nhàng rút, cây trâm gỗ đầu rơi xuống mắt Cố Trường Bình.
Cố Trường Bình nâng mí mắt, trong đôi mắt vốn khô héo như gỗ mục bỗng như thắp lên ánh sáng.
Không ai cảm nhận tim nảy lên thật mạnh trong lồng ngực.
Cây trâm là tặng cho A Bảo, giờ cài đầu …
Thì …
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-611-dem-ay-khong-phai-mo.html.]
Đêm …
Bàn tay dịu dàng lướt qua khắp thể mơ.
Nàng từng đến .
Cố Trường Bình từ từ đưa tay nắm lấy cây trâm trong lòng bàn tay.
Lúc , xe tù bắt đầu lăn bánh, Thịnh Nhị nhân cơ hội cúi đầu trong xe, kinh ngạc phát hiện đôi mắt Cố Trường Bình sáng như trời, từ bao giờ rực rỡ đến .
Sáng lấp lánh, trong ánh đều là sự dịu dàng mềm mại.
Khóe môi Thịnh Nhị nhếch lên, để lộ một nụ quái dị mà trong mắt ngoài thật khó hiểu.
…
Nội điện Trung cung.
Lý Tòng Hậu thức dậy, hai cung nữ đến hầu hạ áo quần.
Hoàng hậu sai dọn điểm tâm Nhuận các, đợi Hoàng đế chỉnh tề áo quần xong bèn tiến lên, : “Hoàng thượng, ăn chút điểm tâm hãy xuất phát cũng muộn.”
“Trẫm thấy đói, Hoàng hậu cứ ăn .”
“Hoàng thượng…” Hoàng hậu bước tới, chỉnh vạt áo cho Lý Tòng Hậu, dặn dò: “Bên ngoài trời lạnh, đường xa, Hoàng thượng tuy ăn nhưng vì long thể, vẫn nên cố ăn đôi ba miếng, đừng để thần lo lắng.”
“…”
Lý Tòng Hậu Hoàng hậu một lúc, cuối cùng cũng gật đầu.
Hoàng hậu đỡ xuống, đích múc cháo, bày dưa món.
Nửa bát cháo nóng trôi xuống bụng, quả nhiên Lý Tòng Hậu cảm thấy trong thư thái hơn: “Trẫm đây, Hoàng hậu cũng nên ăn thêm chút.”
“Dạ!”
Vương Trung chờ sẵn bên ngoài, thấy Hoàng đế bước lập tức thấp giọng : “Khởi bẩm Hoàng thượng, tập hợp đầy đủ, chỉ chờ Hoàng thượng hạ lệnh là thể xuất phát.”
“Xuất phát!”
“Tuân chỉ!”
Trong nội điện.
Tỳ nữ cận dâng đũa đến tay Hoàng hậu, mỉm : “Nương nương, Cố Trường Bình c.h.ế.t, từ tiền triều đến hậu cung ai dám đối đầu với nữa. Ngay cả Hoàng thượng cũng thiết với nương nương hơn nhiều.”
Hoàng hậu vốn điềm đạm, cũng nhịn mà lộ vẻ đắc ý nơi đầu mày cuối mắt.
Tối qua nàng ngủ, ngờ Hoàng đế đột nhiên đến.
Đế hậu như vợ chồng bình thường, cùng tựa đầu trò chuyện.
Đến cuối cùng, Hoàng đế còn nắm lấy tay nàng.
Đó là cảm giác mật mà nay từng .
Hoàng hậu hiểu rõ, Hoàng đế đối xử với nàng như , là vì mấy lời nàng giúp Đại gia nhà họ Tô.
Phụ nữ là khi nào cứng rắn, khi nào mềm mỏng chỉ như mới thể giữ chặt trái tim nam nhân.
“Nương nương!” Một cung nữ vội vàng chạy , Hoàng hậu kỹ, thì là Xuân Nhi, cung nữ cận của Thái tử, lập tức giật : “Thái tử ?”
Xuân Nhi gấp gáp: “Bẩm nương nương, Thái tử sáng thì lên cơn sốt.”
“Đã sai mời Thái y ?”
“Đã phái . Thái tử cứ đòi nương nương, nô tỳ vốn định bế điện hạ tới, nhưng sợ đường nhiễm thêm phong hàn…”
“Bổn cung ngay!”
“Nương nương!” Tỳ nữ cận gọi với theo: “Ngài còn dùng điểm tâm mà!”
“Để !”
Hoàng hậu thương con như mạng, giờ phút nào còn tâm trí ăn uống. Vừa vài bước, đầu dặn: “Bảo ngự thiện phòng nấu cháo loãng cho Thái tử, thêm vài món dưa món cho dễ ăn.”
Dặn xong, Hoàng hậu phát hiện Xuân Nhi bỏ xa bà đến năm sáu trượng, vội gọi: “Ngươi chạy nhanh gì?”
“Nô tỳ thì Thái tử nôn , nương nương chậm thôi, nô tỳ yên lòng, đường tắt về hầu Thái tử.”
Quả là một tỳ nữ trung thành!
Hoàng hậu trong lòng ấm áp, phất tay : “Bổn cung cùng ngươi đường tắt!”
“Dạ!”
Xuân Nhi cúi đầu đáp, che ánh sáng lạnh lẽo lướt qua trong mắt!