Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 613: Trẫm đã có quyết định
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:12:53
Lượt xem: 155
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vương gia, nhà họ Vương cung.”
“Vương gia, Cấm quân mang theo thư tay của Hoàng hậu rời khỏi thành, đang thẳng về phía ngoại ô kinh thành.”
“Vương gia, sắp đến giờ hành hình , mang thư vẫn đến nơi.”
“Đến , đến ! Vương gia, đến ! Hành hình tạm dừng. Bệ hạ và Thống lĩnh Cấm quân Quách Trường Thành, Đại tướng quân Diệp Phong, Binh bộ thượng thư Vương Tử Trừng... đều đại trướng thương nghị.”
“Vương gia, thư của ngài đưa đến tay Hoàng thượng...”
Từng tin từng tin liên tục truyền về, sắc mặt Lý Quân Tiện lưng chiến mã vốn lạnh lẽo như sương giá, lúc rốt cuộc cũng thoáng chút ấm áp.
Lúc , Lăng Nguy lên một bước, : “Vương gia, nên lên đường .”
Lý Quân Tiện lặng lẽ , gật đầu: “Dù trả giá lớn thế nào, cũng bảo đảm bình an đến chỗ .”
“Tuân lệnh!” Lăng Nguy phi lên ngựa, hiệu cho đội Huyền Thiết quân phía , đội kỵ binh tung vó cuốn bụi mù, trong chớp mắt biến mất khỏi tầm mắt Lý Quân Tiện.
“Không ba tên nhóc đó đang sốt ruột nhỉ?” Hắn nở nụ , nụ mang theo chút nghịch ngợm.
Có sốt ruột ?
Sốt ruột đến c.h.ế.t !
Tiền Tam Nhất vật như xác c.h.ế.t, đôi mắt lớn như chuông đồng trợn to, miệng thì đang rủa xả tổ tông nhà ai mười tám đời.
Chửi đúng là giải tỏa căng thẳng thật, chỉ tiếc là khô cả miệng. Dậy uống miếng thôi.
Trà thì uống, nhưng vẻ mặt cứ như đang thử độc bằng , chẳng giải khát gì cả, chi bằng đó c.h.ử.i tiếp còn hơn!
Cao Triều giường sưởi cạnh cửa sổ, tay trái tay chơi cờ với .
Chơi nửa ván thì ngẩn .
C.h.ế.t tiệt, rốt cuộc tay nào cầm quân trắng, tay nào cầm quân đen ?
Tĩnh Bảo thì ôm quyển sách, nửa canh giờ lật nổi một trang, cả cứng đờ như tượng đá.
Diễn biến đến ?
Hoàng đế chịu cúi đầu ?
Nếu cúi đầu mà cứ cứng rắn thì ?
Điện hạ từng đến bước cùng, là bước , là cố tình giấu?
“Bốp!”
Nàng đóng sách .
“Bốp!”
Mỹ nhân ném luôn quân cờ trong tay.
“Bốp!”
Tiền Tam Nhất bật dậy như cá chép vọt lên.
Ba , trong mắt mỗi đều như một biển lửa đang cháy bừng bừng.
Tiền Tam Nhất: “Ta ý .”
Cao Triều: “Ta cũng .”
Tĩnh Bảo: “Thực cũng .”
Tiền Tam Nhất: “Viết xem trùng .”
Cao Triều: “Ta đoán là trùng đấy.”
Tĩnh Bảo: “Ta cũng đoán thế.”
Tiền Tam Nhất: “Nếu đúng là trùng thì ?”
Cao Triều: “Viết .”
Tĩnh Bảo: “Lần hai quyết , theo.”
Cả ba lôi giấy bút , mỗi loẹt xoẹt mấy dòng, cùng lúc đập tờ giấy lên bàn.
Ba cái đầu chụm , ba đôi mắt quét qua từng tờ giấy.
Cao Triều: “Ta là trùng mà.”
Tĩnh Bảo: “Hai quyết !”
Tiền Tam Nhất: “Nếu phát hiện thì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-613-tram-da-co-quyet-dinh.html.]
Tĩnh Bảo: “Ta , là hai mà.”
Cao Triều: “Nếu lên kế hoạch kỹ, chắc sẽ phát hiện .”
Tiền Tam Nhất: “Kể xem kế hoạch gì.”
Cao Triều ghé sát thì thầm một tràng, cuối cùng thêm câu: “Hai thấy ý thế nào?”
Tiền Tam Nhất: “Còn thế nào nữa, cứ nó luôn ! Dù tụi t.h.ả.m thế , tệ hơn nữa chắc!”
Lời còn dứt, hai nối gót lao khỏi noãn các.
Tiền Tam Nhất chớp chớp mắt.
Mẹ nó chứ!
Hai là con riêng sét đ.á.n.h rơi ?
*
Trong đại trướng
Choang!
Lý Tòng Hậu đập mạnh chén xuống đất.
Chén vỡ tung trong sự im lặng tuyệt đối, vang vọng đến mức khiến ai nấy trong trướng đều tim đập thình thịch.
Đệ ruột của Hoàng hậu mất tích.
Thái tử hạ độc.
Hai mạng , đổi lấy một Cố Trường Bình.
Điều khiến tức giận hơn cả là trong thư Lý Quân Tiện gửi tới, chỉ một câu bằng nét chữ rồng bay phượng múa: “Thần cho Hoàng thượng thời gian một nén hương.”
Từ khi Đại Tần lập quốc tới nay, từng ai to gan đến mức dám uy h.i.ế.p một vị quân vương!
Đầu óc Lý Tòng Hậu trống rỗng, chẳng nghĩ gì, chỉ một ý niệm bản năng: G.i.ế.c! G.i.ế.c! G.i.ế.c!
dù ý nghĩ mãnh liệt thế nào, ông cũng thể thốt nên lời.
Vương Uyên thì , nhưng Thái tử…
Đó là quân chủ tương lai, là m.á.u mủ của , là đứa con trai duy nhất !
Lý Quân Tiện ơi Lý Quân Tiện, ngươi là đang dùng cách của trẫm để trả cho trẫm ?
“Hoàng thượng, quân vô hí ngôn.” Diệp Phong điềm tĩnh : “Đại quân sắp xuất chinh, hàng vạn quân sĩ, chúng thả Cố Trường Bình, chẳng là mất sĩ khí, tổn hại uy thế ? Không , tuyệt đối !”
Quách Trường Thành lạnh giọng: “Diệp tướng quân, đang gặp nguy lúc ai khác mà là Thái tử, là căn cơ của quốc gia, là vị thiên tử tương lai của Đại Tần.”
“Cả thiên hạ đều Cố Trường Bình cấu kết với Bắc phủ tạo phản, ai ai cũng đang trông chờ rơi đầu, giờ thả , mấy vạn đôi mắt đang dõi theo, ăn ? Biết giải thích đây?”
Diệp Phong nhướng mày: “Hành quân đ.á.n.h giặc, thể thiếu lương, ít quân, nhưng sĩ khí một khi d.a.o động thì chắc chắn bại trận.”
Giọng Quách Trường Thành bỗng cao vút: “Thả một Cố Trường Bình mà gọi là d.a.o động sĩ khí ? Nếu Thái tử xảy chuyện, đó mới thực sự là lay động lòng quân!”
“Ngươi hiểu gì gọi là sĩ khí ?” Diệp Phong giận dữ: “Sĩ khí là một dấy lên, hai suy yếu, ba cạn kiệt, từng chiến trường thì c.h.é.m g.i.ế.c nơi m.á.u tanh đến thế nào , thắng bại chỉ nhờ khí thế.”
Quách Trường Thành căm tức: “Sĩ khí, sĩ khí, sĩ khí! Các ngươi cầm quân đ.á.n.h trận ai nấy đều m.á.u lạnh! Nếu gặp nạn là con ngươi thì ?”
Diệp Phong: “Chiến trường cha con, là ai thì cũng thế thôi. Không m.á.u lạnh, mà là sĩ khả sát, bất khả nhục.”
Vương Tử Trừng Binh bộ thượng thư đầu như sắp nổ tung: “Được , , đừng cãi nữa! Mỗi bớt một câu! Chuyện nhất định tính lâu dài.”
Diệp Phong nhạt: “Tính lâu? Vương đại nhân tính cho xem lâu đến bao lâu?”
Quách Trường Thành: “Một nén hương trôi qua mà kết quả, Thái tử chắc chắn mất mạng.”
Vương Tử Trừng: “…”
Vương Tử Trừng tức thì nghiêm giọng: “Chuyện còn một cách khác. Lý Quân Tiện hai đứa con trai ở ngay trong kinh, lấy Thái tử uy hiếp, lẽ nào chúng thể dùng con để ép ?”
Diệp Phong khẩy: “Lý Quân Tiện chẳng lẽ trong tay Hoàng thượng điểm yếu ? Hắn liều cả , chứng tỏ hai đứa nhỏ đó, vốn đặt trong lòng.”
Vương Tử Trừng nghẹn lời: “Trên đời gì cha nào cần con ruột của chứ?”
Diệp Phong: “Các ngươi kiến thức nông cạn quá. Ta ,chiến trường cha con. Đừng là con ruột, dù là cha ruột, ruột, đến lúc cần xuống tay thì vẫn xuống tay.”
“Đều câm miệng cho trẫm... khụ khụ khụ...”
Hoàng đế ho dữ dội, một bên, Vương Trung vội bước lên đỡ lưng , sợ nghẹn thở .
“Tránh !”
Lý Tòng Hậu đẩy tay , nghiến răng nghiến lợi: “Trẫm quyết định.”