Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 615: Giao lại cho nàng giúp ta
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:12:55
Lượt xem: 165
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lý Quân Tiện chằm chằm cái chân gãy , mười ngón tay nhổ sạch móng của y, trong hốc mắt lập tức dâng lên ấm.
“Vì ngươi, còn gì là nỡ nữa .”
“Ngươi là đồ điên!”
Cố Trường Bình cúi thấp đầu, giấu hàng lệ sắp trào , : “Ngươi thật sự là một tên điên mà.”
“Ta, tên điên , còn một chuyện điên cuồng nữa.”
“Này, ngươi !”
Lý Quân Tiện vén rèm xe lên, Cố Trường Bình cố gắng ngẩng đầu, nước mắt lập tức rơi xuống.
Là Tề Lâm!
Y mặc một bộ áo quần sạch sẽ, A Nghiễn và Cố Dịch dìu hai bên, cả gầy gò như chỉ còn da bọc xương.
Bên lớp áo sạch , cần đoán cũng chắc chắn là đầy thương tích.
Ngay lúc đầu Cố Trường Bình rơi xuống đất, Cẩm Y vệ danh tiếng vang dội khắp thiên hạ của cũng san bằng tận sào huyệt.
Mà là giữa ban ngày ban mặt.
Một nhóm bịt mặt xông đại lao, g.i.ế.c c.h.ế.t vài tên Cẩm Y vệ, ép ngục giao chìa khóa tử lao, vác Tề Lâm đang hấp hối chỉ còn một thở ngoài.
Trước khi rút , bọn họ còn cố tình châm lửa thiêu trụi, khí thế ngang ngược đến mức Phùng Chương, phủ doãn phủ Thuận Thiên chạy tới thì tức đến nỗi suýt ngất tại chỗ.
Đó là chuyện điên cuồng mà Lý Quân Tiện nhắc đến.
Lý Quân Tiện nhảy xuống xe: “Đỡ lên xe !”
A Nghiễn và Cố Dịch đưa Tề Lâm trong xe, xuống bên cạnh Cố Trường Bình.
Mắt Tề Lâm tưới nước ớt, sưng tấy đến mức chỉ còn hở một khe hẹp, y thều thào : “Gia, tưởng đời còn gặp nữa , gia ơi…”
“Tên ngốc!” Cố Trường Bình đưa tay vuốt nhẹ lên mặt y: “Thẩm Trường Canh ? Hắn ở ?”
Lý Quân Tiện trả lời: “Thẩm Trường Canh phán lưu đày, tiếp ứng lên đường , ngươi cứ yên tâm. Cả nhà họ Tô cũng Thất gia cứu .”
Thất gia?
Tim Cố Trường Bình bỗng đập mạnh, như ai túm lấy ngũ tạng lục phủ mà kéo rách, đau đớn đến chịu nổi, ánh mắt từ từ rơi xuống A Nghiễn.
A Nghiễn vội bước tới: “Tiên sinh?”
Cố Trường Bình cố gắng giơ tay , trong lòng bàn tay là một cây trâm gỗ dính máu: “Giao cho nàng giúp .”
“Có lời nào cần nhắn với Thất gia ạ?”
Có nhiều lời.
Là lời cho cả một đời.
Biết bao nhiêu mà cho hết?
Chỉ là, lúc …
Chỉ là, giờ phút …
“Không gì cả.”
Y trông vô cùng nhếch nhác, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, nhưng ánh mắt dịu dàng đến lay động lòng .
Không gì cả…
Là để dành .
Cũng là giữ một nỗi niềm, một hy vọng, một ngày tái ngộ, và cả quãng thời gian dài dằng dặc, cô đơn, quặn thắt đợi chờ .
A Nghiễn nhận lấy cây trâm gỗ, nghiêm túc từng chữ: “Tiên sinh, xin bảo trọng.”
Cố Trường Bình vẫn ngẩng đầu theo, mãi đến khi tiếng vó ngựa và bóng lưng A Nghiễn khuất dần trong gió tuyết, lúc y mới rũ xuống.
Lý Quân Tiện vung roi ngựa, huýt một tiếng còi vang vọng đất trời, ngoảnh đầu nhe răng với Cố Trường Bình: “Tử Hoài, chúng về nhà thôi!”
Trời tối dần, gió mỗi lúc một lớn, tuyết rơi cũng càng lúc càng dày.
“Sao còn đến nữa?”
“Có khi nào ngươi nhớ nhầm đường , Tiền Tam Nhất?”
“Không thể nào! Lúc điện hạ dẫn , đúng đường mà!”
Trên triền núi cách kinh thành ba trăm dặm, ba lạnh đến co quắp, nấp một tảng đá to.
Là Tĩnh Bảo và hai .
Tờ giấy họ trong noãn các chỉ một chữ: Tiễn!
Phải tiễn một đoạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-615-giao-lai-cho-nang-giup-ta.html.]
Bởi vì, gặp là bao giờ.
Thế là cả ba giả hầu, dẫn theo hầu, thuê một chiếc xe ngựa bí mật rời khỏi thành.
Ra khỏi thành , ba cứ thế lao như bay, nghỉ lấy một , chạy liền ba trăm dặm. Nào ngờ chờ mãi vẫn thấy Huyền Thiết quân .
Tiền Tam Nhất: “Lẽ nào cứu thành?”
Cao Triều: “Không thể như thế !”
Tiền Tam Nhất: “Thế vẫn đến?”
Cao Triều: “Hay là lạc đường ?”
Tiền Tam Nhất: “Thế thì tiêu , đến gặp mặt cuối cũng gặp .”
Hai đồng loạt về phía Tĩnh Bảo. Nàng đang xoa xoa tay, đầu cũng chẳng thèm ngẩng: “Không gặp cũng yên tâm. Đợi thêm nửa canh giờ, đến thì chúng rút!”
Nửa canh giờ trôi qua, con đường quan đạo vẫn trống hoác, chẳng thấy cả bóng ma, chỉ gió lớn tuyết dày.
Ba men theo sườn núi xuống, xuống tới nơi thì c.h.ế.t sững.
Xe ngựa biến mất .
Chiếc xe đó là do họ thuê, trả tiền cả hai lượt, tám phần là phu xe chờ , bèn ôm bạc chạy trốn .
Ba mang theo bao nhiêu tâm huyết, mơ cũng ngờ rơi tình cảnh , đành run rẩy đầu trở về.
Mới vài dặm thì thấy ánh lửa lập lòe, thì là một ngôi làng nhỏ.
Ba bỏ ít bạc , mướn tạm một căn nhà dân ngủ một đêm. Hôm thuê xe bò, men theo đường nhỏ về kinh.
Bò là bò già, xe là xe nát, khổ nhất là tuyết cả đêm ngừng rơi, mà còn càng lúc càng dày.
Khắp trời đất, trắng xóa một màu.
Không ai lên tiếng than vãn.
Đến cả Tiền Tam Nhất buông lời mắng c.h.ử.i nhất cũng chỉ ngoan ngoãn co ro trong chăn.
Không bao lâu, đột nhiên con bò ré lên một tiếng, tỏ vô cùng kích động. ông lão đ.á.n.h xe vội nhảy xuống trấn an, nhưng mới hai bước vấp thứ gì đó.
Ông vạch lớp tuyết , lập tức hét lớn một tiếng.
Ba trong xe hoảng hốt lao xuống, Tĩnh Bảo vì quá lâu nên tê cả chân, còn trượt ngã bệt xuống đất.
“Có c.h.ế.t! Mau xem! Nhiều xác c.h.ế.t lắm!”
“Là Huyền Thiết quân!”
Tiền Tam Nhất hét lên kinh hãi, cào tuyết lôi một xác, một xác nữa, đến khi lôi đến cái thứ mười thì phịch xuống đất, cả đều lạnh ngắt.
“Đều là Huyền Thiết quân cả, cấm quân cận của điện hạ, thành thế …”
“Điện hạ… thua ?” Cao Triều gần như thể tin nổi.
Toàn Tĩnh Bảo run rẩy dữ dội.
Những xác c.h.ế.t tuyết lớn phủ lên, m.á.u từ họ thấm đất, qua một ngày một đêm gió tuyết, nơi đây che lấp sạch sẽ, còn dấu vết nào, lặng lẽ mà thê lương.
Không ai họ tên là Trương Tam Lý Tứ, ở nhà còn cha , lấy vợ sinh con …
“Gia!”
“Thất gia!”
Hai tiếng gọi vang vọng từ xa tới gần.
Tĩnh Bảo bừng tỉnh, A Nghiễn và Tiểu Cửu ngã nhào xuống ngựa.
“Tiên sinh còn sống c.h.ế.t?” Giọng Tĩnh Bảo run lên.
Tiểu Cửu giơ tay đập cổ lão phu xe, đảo mắt một cái ngất xỉu. Tiểu Cửu vác lên, ném xe bò: “Mấy lời mấy vị gia định , một chữ cũng lộ ngoài.”
Lúc , A Nghiễn móc từ trong n.g.ự.c một cây trâm gỗ: “Tiên sinh khi bảo giao cho gia.”
Tĩnh Bảo thấy vết m.á.u trâm, kịp đưa tay đỡ, hai chân mềm nhũn ngã phịch xuống đất.
“Hắn… thương nữa ?”
A Nghiễn xuống cạnh nàng, đưa tay đỡ lấy: “Vết thương khác thì , chỉ là…”
“Chỉ là ?”
“Chỉ là cái chân nối xong, Hoàng đế giẫm gãy một nữa.”
Sắc mặt Tĩnh Bảo trắng bệch như giấy, hồi lâu mới : “Một cái chân thôi mà… Ta chỉ cần còn sống…”
Còn sống là !