Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 619: Thích cảm giác kẻ địch ngang tài ngang sức

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:12:59
Lượt xem: 173

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm hôm , trời còn sáng rõ, ba chiếc xe ngựa rời khỏi Tĩnh phủ gia, thẳng đường về phương Nam.

Trên đường

Cao Triều vẫn ngông cuồng như cũ, Tiền Tam Nhất thì lừa bạc khắp nơi.

Tĩnh Thất gia hiếm khi ngơ giả câm giả điếc.

Cứ như , ba với tốc độ nhanh nhất đến phủ Kim Lăng.

Vừa đến nơi, họ tìm một khách điếm trọ , dạo thuyền sông Tần Hoài, cho đến Cao phủ báo tin.

Cao Chính Nam nhận tin, vội vã chạy đến thì ba họ mới lên bờ.

“A Bảo, báo một tiếng để tỷ phu còn đón?”

Cao Chính Nam gặp trách, đầu chắp tay với hai : “Cao công tử, Tiền công tử, vẫn khỏe chứ? Nhà cửa chuẩn xong, mời theo !”

“Vậy thì quấy rầy !”

Cao Triều hiếm thấy kiêu ngạo.

Năm đó đảo Mỹ Nhân, Cao Chính Nam hành sự điềm tĩnh, là tỷ phu của Tĩnh Thất, trùng hợp cũng mang họ Cao, khiến Cao Triều ít nhiều chút thiện cảm.

“Cao công tử là khách sáo , mời, mời!”

Cao Chính Nam tự đỡ Cao Triều, Tiền Tam Nhất cũng lên xe, cho đến khách điếm lấy hành lý, cuối cùng mới kéo Tĩnh Bảo qua một bên, nghiêm giọng quát: “Gan lớn thật đấy, dám đến Kim Lăng còn dám ở ngoài!”

Tĩnh Bảo hề hề: “Đệ còn chức vị gì, sợ ghét bỏ mà.”

“Đệ …”

Cao Chính Nam giận dữ: “Có chức chức, vẫn gọi một tiếng tỷ phu.”

Lòng Tĩnh Bảo chợt ấm lên: “Tỷ phu, A Bảo sai .”

Cao Chính Nam , trong lòng cũng mềm xuống.

“Dạo tin tức từ kinh đô truyền về liên tiếp, tỷ tỷ đều mất ngủ mấy đêm lập tức. A Bảo, dù thế nào, chúng vẫn là của , vẫn còn chỗ dựa.”

Tĩnh Bảo sững , hồi lâu nên lời.

Mọi Cao phủ, Tĩnh Nhược Khê sớm sốt ruột chờ ở cổng nhỏ.

Thấy đến, nàng mới âm thầm thở phào một , bước lên nắm lấy tay Tĩnh Bảo, quan sát mấy lượt mới hành lễ với Cao Triều và Tiền Tam Nhất.

Sau màn thăm hỏi khách sáo, cả đoàn cùng chính đường.

Điều khiến Tĩnh Bảo và hai kinh ngạc là: trong chính sảnh, nhị lão nhà họ Cao đều chờ sẵn.

Hai vị trưởng bối chuyện chẳng gì khác thường, nét mặt hiền hậu, miệng mỉm , ngươi hỏi một câu, hỏi một câu, tuyệt nhiên nhắc đến chuyện trong kinh, chỉ trò chuyện mấy chuyện gia đình.

Tĩnh Bảo ánh mắt của Cao Chính Nam, bỗng thấy phần khác .

Hôm qua nàng đến nhà họ Ngô từ biệt đại tỷ, chỉ tỷ đón ở cửa thứ hai. Trước mỗi nàng đến nhà họ Ngô, kẻ hầu hạ tấp nập, đến cả tiểu đồng canh cổng cũng nịnh thêm ba phần, thật oai phong mấy.

Mà nay…

Một tên Thám hoa lang triều đình vĩnh viễn dùng nữa, thì gì để nhà họ Ngô nịnh bợ?

Nàng dám đường đột tới Cao phủ cũng là vì nguyên nhân .

Huống hồ bên cạnh còn Cao Triều.

Tên dù mất chức, nhưng sự ngạo mạn trong xương tủy vẫn cho phép bất kỳ ai khinh thường nửa phần.

Lúc , nha đến báo cơm, nhị lão sợ mấy đứa nhỏ thoải mái khi mặt trưởng bối, nên để con trai tiếp đãi.

Tĩnh Nhược Khê nội viện, nàng vẫn yên tâm về viện của A Bảo, định sắp thêm mấy hầu đáng tin, tiện thể hỏi A Man, A Nghiễn một chút về tình hình kinh đô.

Cơm tối dọn ở noãn các, Tĩnh Bảo cửa lập tức ngẩn .

Trước bàn tròn, rõ ràng một quen cũ đang đó.

“Lục biểu ca, ngươi ở đây?”

Sao ở đây?

Hỏi lắm!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-619-thich-cam-giac-ke-dich-ngang-tai-ngang-suc.html.]

Lục Hoài Kỳ khi xử lý xong việc Tĩnh phủ, định về thì nhận tin Hoàng thượng xử phạt những liên quan đến Tô Thái phó.

Lục thị trải qua trận chiến chia nha long trời lở đất, tin con trai vĩnh viễn triều đình trọng dụng, bèn lâm bệnh.

Trong đại gia đình nhà họ Tĩnh, chỉ Tĩnh Nhược Tụ tất bật ngược xuôi, Lục Hoài Kỳ đành ở phủ Lâm An thêm hai ngày.

Trùng hợp , thiệp mừng của Uông phủ gửi tới Tĩnh phủ đúng lúc đó.

Hắn đoán Tĩnh Bảo hiện tại vướng bận chức vụ, chắc chắn sẽ ghé phủ Kim Lăng ăn tiệc cưới Uông Tần Sinh mới về Lâm An.

Thế là vòng đường tới phủ Kim Lăng, ở nhà họ Cao.

Là để chờ cái tên nhóc con thối .

“Tiểu Thất, …”

Lời mới mở miệng, bỗng nghẹn , đầu óc Lục Hoài Kỳ như nổ tung.

Cái “con ch.ó hoang” từng c.ắ.n một phát , lúc đang phe phẩy quạt xếp một cách vô cùng điệu đà, ánh mắt thanh tú chăm chú.

Tốt lắm. Đang thử cây gậy đ.á.n.h ch.ó mới lò của .

Cao Triều cũng ngẩn một chút.

Người chân trời nơi chẳng cỏ thơm, thì , chân trời nơi cũng trò vui. Cứ ngoài dạo núi nghịch cát là niềm vui tự tìm tới.

Ánh mắt hai chạm trong trung, lặng lẽ dời .

Lục Hoài Kỳ ho khan một tiếng: “Ta đoán ngươi chắc sẽ tới Kim Lăng nên mới đợi ở đây. Ăn xong đến viện của ngươi một lát.”

“Vâng!”

Tĩnh Bảo đang định hỏi kỹ tình hình chia nhà trong phủ, lập tức đồng ý, tiếp: “Biểu ca chắc cũng quen Cao công tử và Tiền Công tử , họ hiện đang rảnh rỗi ở kinh, nên cùng …”

“Chẳng liên quan tới .” Lục Hoài Kỳ lạnh lùng ngắt lời, chỉ chỗ bên cạnh: “Ngươi xuống ăn cơm . Tỷ phu, gọi dọn món.”

Không khí trong noãn các chợt trầm xuống.

Cao Chính Nam dù gì cũng là ăn, vội vàng xua tan bầu khí: “Cao công tử, Tiền công tử, mời , lát nữa nếm thử món ăn phía Nam của chúng . Người , dọn món!”

Tiền Tam Nhất mờ mịt, vẫn hiểu chuyện gì xảy . Chỉ thấy Cao Triều “bốp” một tiếng gập quạt , ấn xuống, còn thì bên cạnh Lục Hoài Kỳ.

“Cao lão đại, các ngươi ở phía Nam nấu ăn cay đúng ?” Hắn đột ngột hỏi.

Cao Chính Nam vội trả lời: “Chúng ở phương Nam ăn cay, thường dùng một chút đường để dậy vị, nên món ăn ngọt.”

Cao mỹ nhân thong thả : “Vậy thì , trong lòng đắng thì nên ăn chút ngọt.”

Tiền Tam Nhất lập tức nháy mắt với Tĩnh Bảo: Mỹ nhân đang cho ngươi đó.

Tĩnh Bảo gật đầu: Ừ, .

lúc , Cao mỹ nhân bỗng buông một câu: “Lục công tử, ngươi thấy ?”

Tiền Tam Nhất: “???”

Tĩnh Bảo: “???”

Lục công tử thầm mắng một tiếng “ nó”, tít mắt : “Cao công tử chí . Ta đây dậy còn sớm hơn gà, ngủ muộn hơn chó, việc vất vả hơn cả lừa, một tháng nghỉ ba ngày, quan khổ như , đúng là nên ăn nhiều để bồi bổ.”

Không khí trong noãn các lập tức đông cứng .

Ai mà chẳng ba triều đình vĩnh viễn dùng nữa.

Tiền Tam Nhất đá chân Tĩnh Bảo: Biểu ca ngươi thế? Sao cứ nhắm đúng chỗ đau mà ? Không ăn ?

Đến lượt Tĩnh Bảo ngẩn : Ta cũng ! Chắc là đang giận

Cao Triều trong lòng “ối chà” một tiếng.

Người ba ngày gặp bằng con mắt khác, Lục công tử mồm miệng cũng bén hơn !

Hề, Cao mỹ nhân thích cái cảm giác kẻ địch ngang tài ngang sức.

Yếu quá? Ta còn chẳng buồn tay.

Hiệp đầu tiên, nhường ngươi một bước.

Bên cạnh, Cao Chính Nam , ngó

Cảm giác… như gì đó… đúng lắm thì ?

 

Loading...