Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 62: Xin nghỉ
Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:16:04
Lượt xem: 249
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Trường Bình lộ vẻ vui mừng, : “Bảo về phủ nghỉ , tối chuyện .”
Tề Lâm trả lời: “Vâng!”
Cố Trường Bình gọi : “Khoan .”
Tề Lâm hỏi: “Gia còn dặn gì ạ?”
Cố Trường Bình trầm ngâm một lát, hỏi: “Ta nhớ trong rừng trúc phía núi miếu Khổng Tử suối nước nóng đúng ?”
Tề Lâm trả lời: “ là ạ. Gia đến đó ngâm ?”
Cố Trường Bình đáp mà sang chuyện khác: “Ra lệnh cho tất cả giám sinh, ngoài mồng Một và ngày rằm , ai phép bước chân miếu Khổng Tử tế lễ, tránh kinh động thần tiên.”
Tề Lâm gãi đầu, chẳng hiểu nổi vì gia hạ lệnh như , quả là khó hiểu.
Cố Trường Bình cũng chẳng buồn giải thích, cúi đầu tiếp tục sách.
“Văn Nhược? Văn Nhược?”
Uông Tần Sinh đẩy cửa bước , phịch xuống giường Tĩnh Bảo, mặt mày ủ ê: “Tế tửu đại nhân mới hạ lệnh, đóng cửa miếu Khổng Tử, rằng chỉ mồng Một và ngày rằm mới tế bái.”
Tĩnh Bảo yếu ớt hỏi: “Sao ?”
“Biết !” Uông Tần Sinh tức tối: “ mồng Một, ngày rằm thì Quốc Tử Giám nghỉ, về nhà dì. Một tháng nữa là đến kỳ khảo sát , giờ khấn cầu Khổng phu tử ở đây? Nghĩ thôi cũng thấy rầu!”
Tĩnh Bảo : “Đóng cũng , nếu suốt ngày chỉ nghĩ tới việc cúng bái, chẳng tập trung học hành gì .”
Uông Tần Sinh đập giường thình thịch: “Vận may đôi khi cũng quan trọng chứ. Trước một giám sinh học hành chẳng , chỉ vì miếu khấn nguyện, uống ‘nước tiên’ trong suối núi, thế mà đậu bảng đấy.”
Tĩnh Bảo giật : Suối nước nóng miếu Khổng Tử?
Uông Tần Sinh cứ tiếp tục lầm bầm: “Năm tháng cứ trôi qua, càng lớn tuổi, nếu kỳ thi xuân sang năm mà trượt thì còn mặt mũi nào về gặp phụ lão Giang Đông nữa… Văn Nhược…”
Hử? Người đáp?
Uông Tần Sinh đầu , lập tức cứng họng.
Trên giường, Tĩnh Bảo nửa nửa , lông mi ướt, đôi mắt đỏ hoe, đôi mày cong mảnh như vẽ, vài sợi tóc đen rủ xuống bên má, càng khiến gương mặt nhỏ nhắn thêm trắng trẻo, óng ánh.
Uông Tần Sinh đến choáng váng. Nhà nhiều chị em gái, ai cũng nhan sắc, nhưng giờ , chẳng ai sánh bằng Văn Nhược mắt.
Tĩnh Bảo bực bội: “Nhìn gì mà ?”
Uông Tần Sinh vội vã định dỗ thì ngoài cửa trầm giọng hỏi: “Đồ ẻo lả, áo trắng của ?”
Là Từ Thanh Sơn.
Tĩnh Bảo vén chăn, đẩy nhẹ Uông Tần Sinh: “Tần Sinh, thấy khỏe, ngươi với , bảo áo giặt sạch, đang phơi dây, tự lấy là .”
Uông Tần Sinh nào dám trái lời, bèn ngoài chuyển lời, còn giơ tay chỉ: “Kìa, ngay chỗ đó, tự lấy .”
Từ Thanh Sơn theo tay chỉ, suýt nữa thì tức đến ngất.
Trên dây phơi, áo trắng của đè lên bởi một cái… quần lót. Nhìn kích cỡ là ngay là của tên “ẻo lả” . Cảm giác như… chồng thêm một lớp…
Lửa giận bốc lên, Từ Thanh Sơn hất phăng cái quần lót, cầm lấy áo trắng bỏ .
Đi vài bước, vẫn nhịn , đầu trong mắng: “Đồ ẻo lả, Từ Thanh Sơn xuất tướng môn, hành xử đường hoàng, là nam tử đầu đội trời chân đạp đất, loại như ngươi nghĩ , đừng mơ!”
Không loại nghĩ?
Tĩnh Bảo tức đến mức chống tay bật dậy. Người bệnh ? Sao tự dưng mắng ?
A, đau quá!
Bụng quặn đau một trận, Tĩnh Bảo giận mà còn sức, lời định cũng nghẹn .
Từ Thanh Sơn ngoài đợi một lúc, thấy bên trong động tĩnh gì, bèn cho là chột , khẩy một tiếng bỏ .
Đồ thô lỗ!
Uông Tần Sinh mắng theo bóng lưng , thì thấy mặt Tĩnh Bảo trắng thêm vài phần, vội đưa tay sờ trán: “Ngươi bệnh ?”
Tĩnh Bảo gạt tay , yếu ớt : “Đến giờ ăn trưa , ngươi đến nhà ăn ăn .”
“Còn ngươi thì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-62-xin-nghi.html.]
“Hôm nay ăn, chỉ nghỉ ngơi thôi.”
“Chờ chút, để mang phần về cho ngươi.”
Uông Tần Sinh chạy ngoài. Tĩnh Bảo còn sức ngăn , đành để .
Trong đầu rối bời đủ chuyện.
Từ Thanh Sơn tự nhiên mắng là ?
Đồ bẩn do kỳ kinh nguyệt thì vứt bây giờ?
Với bộ dạng thế , để ai phát hiện?
Hai hàng nước mắt lặng lẽ chảy xuống. Tĩnh Bảo c.ắ.n chặt môi. Bao năm qua sống thuận buồm xuôi gió, nàng cứ tưởng là tài giỏi, thể giả trai trót lọt đến cùng, nào ngờ…
Chỉ một kỳ kinh nguyệt nhỏ cũng khiến nàng lúng túng xoay xở .
“Gia?”
Ngoài cửa là giọng của A Nghiễn.
Tĩnh Bảo vội lau nước mắt, giọng khàn khàn hỏi: “Chuyện gì?”
A Nghiễn trả lời: “Bên ngoài truyền lời, đại tiểu thư đến.”
Tĩnh Bảo sững : “Xảy chuyện gì ?”
A Nghiễn: “Đổi mùa , đại tiểu thư sợ gia khẩu vị, nên đích mang ít món từ phương Nam tới.”
Tĩnh Bảo từ nhỏ một tật: mỗi khi giao mùa là mệt mỏi, chán ăn, cũng xanh xao hẳn .
Ngay cả bản nàng còn chẳng nhớ rõ, mà đại tỷ nhớ kỹ.
Vốn dĩ trong lòng uất, càng khó kìm lòng. Tĩnh Bảo nghẹn ngào : “Ngươi với tỷ giúp , bảo thấy khỏe, nhờ tỷ xin nghỉ với giám thừa đại nhân, để về phủ ở ba ngày.”
Người đến kỳ, quyền yếu đuối một chút, đúng ?
Quan trọng hơn… nàng sợ phát hiện!
Trong Tĩnh phủ.
Chu ma ma vén rèm, phất tay cho đám nha lui xuống.
Triệu thị đang xem sổ sách, thấy bà thì hỏi: “Từ về đấy?”
Chu ma ma tiến tới, hạ giọng : “Thưa phu nhân, đại tiểu thư đưa Thất gia về phủ.”
Triệu thị giật : “Không mồng Một cũng chẳng ngày rằm, tự nhiên về gì?”
Chu ma ma trả lời: “Nô tỳ cũng thấy lạ, vội sai hỏi thì Thất gia bệnh.”
“Bệnh gì?”
“Nghe là cảm lạnh.”
“Có mời lang trung ?”
“Nghe xem ở ngoài ạ.”
Triệu thị cau mày: “Toàn là ‘ ’, chẳng tin nào chắc chắn ?”
Chu ma ma vội trả lời: “Người hầu cạnh Thất gia ai nấy đều miệng kín như bưng, nô tỳ chỉ ngóng bấy nhiêu thôi.”
Triệu thị nghĩ một lúc, : “Thất gia bệnh mà cha ở đây. Theo lý thì nên đến thăm, nhưng là thím, là cháu trai, xét lễ nghi cũng tiện. Ngươi giúp hỏi rõ là bệnh gì, cần dùng t.h.u.ố.c gì, chuyện bề mặt thì vẫn cho dáng.”
“Vâng ạ!”
Ai ngờ Chu ma ma mới một lát , giậm chân : “Phu nhân, hai thị vệ mang đao gác ngoài cửa, cho nô tỳ . Đại tiểu thư còn thẳng trong viện rằng: chuyện liên quan thì đừng dính .”
Triệu thị nhạt: “Ai cũng sợ hại họ đó. Thôi, cũng đừng gì dư thừa nữa. Đi việc .”
Chu ma ma cáo lui, khỏi viện dừng chân.
Không hiểu … bà cứ cảm thấy chuyện đại tiểu thư đưa Thất gia về , gì đó bí mật… chắc chắn chuyện lành gì.
Mắt bà đảo một vòng, trong đầu lập tức nảy một kế.