Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 621: Hắn luôn chờ ta

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:13:01
Lượt xem: 162

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Biểu ca!” Sắc mặt Tĩnh Bảo trầm xuống: “Sao ngươi chuyện khó như ?”

“Đây khó , mà là vì cho ngươi!”

Lục Hoài Kỳ mặt mày căng thẳng: “Mẹ ngươi ngươi cách chức, đến giờ vẫn còn đang bệnh. Nửa tháng qua lo lắng cho ngươi đến mức nổi một giấc ngủ yên. Tiểu Thất, chúng mới là nhất của ngươi.”

Tĩnh Bảo cầm ngón tay gãy mất một nửa móng của , sắc mặt dần trở nên tái nhợt.

“Ta nên cảm thấy may mắn vì chỉ mất chức, lôi vụ án. Nếu thì…”

Lục Hoài Kỳ cả đời từng nghiêm túc như lúc : “Chuyện , cũng nghĩ cho ngươi .”

Tĩnh Bảo giật : “Sau gì cơ?”

“Ta định chuyến về sẽ với phụ mẫu rằng vẫn thể quên ngươi.” Lục Hoài Kỳ ngừng một chút: “Hầu phủ con cháu đầy nhà, thiếu cũng chẳng , thêm cũng đáng kể. Nếu ngươi chịu đổi phận, sẽ ở rể Tĩnh gia. Có che chở, ai dám nhòm ngó sản nghiệp nhà Tĩnh phủ.

Nếu ngươi đồng ý, cứ tiếp tục Thất gia của ngươi, ngoài mặt là , trong tối là phu thê. Sau con, cứ là nhặt nuôi bên ngoài.”

Tĩnh Bảo kinh ngạc đến mức ngây .

“Tiểu Thất, lòng ngươi đặt nơi , , tim ngươi cũng c.h.ế.t theo. vẫn sống tiếp, ngươi bộ dạng bây giờ xem, chẳng giống cũng chẳng giống ma, khiến xót xa đến nhường nào.”

Lục Hoài Kỳ thể ép quá: “Ngươi cũng đừng vội trả lời, cứ nghĩ kỹ , nghĩ bao lâu cũng . Ta luôn chờ ngươi.”

Nói xong, đợi Tĩnh Bảo mở miệng, đầu bỏ .

Khoảnh khắc xoay , bàn tay luôn giấu lưng bỗng buông thõng.

Cuối cùng cũng , thật dễ dàng chút nào!

Ngẩng đầu lên, sững sờ.

Trước cửa viện một bóng một chân bước trong, một chân còn ngoài cửa.

Sắc mặt Lục Hoài Kỳ biến đổi: “Ngươi lén?”

“Ta mới đến.” Cao Triều nhún vai, trái hỏi: “Sao ? Lẽ nào ngươi mấy lời tiện để khác ?”

Mẹ kiếp!

Lúc nãy đáng lẽ đập mạnh hơn nữa.

Lục Hoài Kỳ hừ một tiếng, ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c bước ngang qua Cao Triều, đến cả liếc mắt cũng thèm liếc.

“Trên đời , chuyện gì là khó, chỉ cần buông bỏ là xong. Làm tự hiểu lấy . Cho dù cỏ mộ Cố Trường Bình cao quá đầu , Tĩnh Thất cũng sẽ thích ngươi vẫn là thích.”

“Xin nhé, một câu.” Cao Triều nhại giọng của Lục Hoài Kỳ: “Ta luôn chờ ngươi…”

Lục Hoài Kỳ ngoắt đầu , Cao Triều với ánh mắt phức tạp khó tả, thở dài: “Thôi, chấp với góa phụ.”

Góa phụ?

Khoé miệng Cao Triều co giật, cả mặt cũng giật theo.

Hắn hít sâu một , nhướng mày nhạt: “Ngươi góa phụ? Nhỡ … vẫn chứ?”

Sắc mặt Lục Hoài Kỳ tối sầm, lật đật bước tới, từng bước tiến sát: “Chưa cái gì?”

Cao Triều vẻ mặt vô tội: “Sao thế, cõi âm hiểu lời dương ?”

Lục Hoài Kỳ cuối cùng cũng bùng nổ, túm lấy cổ áo Cao Triều, tức đến run .

“Cao! Triều! Đừng tưởng nể mặt ngươi! Chưa cái gì? Ngươi rõ ràng cho gia xem nào!”

Cao Triều tay đang túm n.g.ự.c , khẩy: “Bao nhiêu bà mới dạy ngươi lễ phép ?”

“Cao! Triều!”

“Ơ, đây!” Cao Triều vẫn giữ vẻ mặt cà lơ phất phơ: “Gọi gia ngươi việc gì?”

Bốp!

Quả đ.ấ.m dừng sát bên má của Cao Triều, đập thẳng vách tường, khiến tim khựng một nhịp.

Lục Hoài Kỳ thong thả thu tay , giơ mặt Cao Triều lật qua lật , mặt đầy kiêu ngạo như thể đang :

Xin nhé cháu, gia nóng tính, thích nhiều lời. Thường thì đ.á.n.h luôn, nhưng … nể mặt Tiểu Thất.

Nói xong, buông tay, bỏ .

Đến chỗ rẽ, khỏi tầm mắt Cao Triều, nét kiêu căng mặt vỡ vụn, lập tức vung tay như điên.

Mẹ nó!

Đau c.h.ế.t !

Đau c.h.ế.t gia !

, cái “” mà … là ý gì?

Trong phòng phía tây.

Tiền Tam Nhất đang ngắm cái bình mỹ nhân tinh xảo, lẩm bẩm: “Đáng tiếc là chính nhân quân tử, chỉ lừa trộm. Nếu … bình ơi, tiêu .”

Rầm!

Cửa đá tung, Cao mỹ nhân như một con quái vật bốc hoả, hùng hổ xông .

Tiền Tam Nhất vội đặt cái bình xuống, nịnh: “Sao thế? Mới ngoài một lát mà tức đến thế ?”

Cao Triều thẳng lên giường : “Bị ch.ó hoang cắn.”

Tiền Tam Nhất: “…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-621-han-luon-cho-ta.html.]

Cao Triều: “Sớm muộn gì cũng bẻ gãy chân chó, nhổ sạch răng ch.ó của , băm nhỏ bánh bao thịt chó.”

Ra là

Tiền Tam Nhất ghé sát đầu : “Ai thế? Không Tĩnh Thất chứ? Tên đó mất Cố Trường Bình thì giống như cá mất nước, héo rũ cả . Chẳng lẽ là… Lục công tử?”

Cao Triều hừ một tiếng, đáp.

Quả nhiên là .

“Lục công tử gì ngươi?”

Tiền Tam Nhất đầy tò mò, mới ăn một bữa cơm mà một kẻ thù mới thế ?

“Tiền Tam Nhất, chúng đúng ?”

!”

“Là bạn nối khố từ nhỏ đúng ?”

!”

“Giờ bắt nạt, ngươi giúp ?”

“Tất nhiên là giúp! khi giúp, ngươi thử xem bắt nạt ngươi kiểu gì?”

“Chỉ là mắt thôi.”

Tiền Tam Nhất: “…”

Cao Triều nheo mắt : “Còn nữa, chuyện chúng tham gia tạo phản. Hôm đó phái Tiểu Cửu gọi Tĩnh Thất về, cũng mặt ở đó.”

Tiền Tam Nhất sững sờ.

Thảo nào tên đó đột nhiên buông câu ngay bàn ăn, suýt nữa hù c.h.ế.t .

“Hắn tố cáo ?”

“Không.”

“Tại ?”

“Vì Tĩnh Thất… thích Tĩnh Thất?”

“Ta thấy?”

Tĩnh Thất mang thể chất gì chứ?

Thể chất hấp dẫn đàn ông ?

Sao ai cũng đều tà niệm với thế?

Tiền Tam Nhất thật sự thấy khó tin.

“Mắt ngươi mọc ở hai cái lỗ để gì? Mấy tháng vì Tĩnh Thất, còn cha đ.á.n.h một trận, bẹp giường gần nửa tháng đấy.”

Tiền Tam Nhất ngẩn hồi lâu, mới thở dài: “Mẹ nó, còn chuyện gì mà mấy Cẩm Y vệ các ngươi ?”

Cao Triều nghiến răng.

Có!

Ban đầu còn tưởng tên cũng giống , thích đàn ông, hoá phận thật của Tĩnh Thất!

Tưởng Cố Trường Bình c.h.ế.t thì thể thừa cơ chen chân ?

Không cửa !

Ngay cả Từ Thanh Sơn còn đến lượt, ?

Tĩnh Thất sống là của Cố Trường Bình, c.h.ế.t cũng là ma của Cố Trường Bình.

“Nói , bảo vệ sư nương của chúng thế nào?”

Tiền Tam Nhất đang uống ngụm thì kinh hãi, đến hai chữ “sư nương” lập tức phụt một phát.

Trà b.ắ.n lên cả tay Cao Triều, tức đến giơ chân đá một cú: “Sao nào? Chẳng lẽ đời chúng còn sư nương thứ hai ?”

“Thăng bậc đột ngột quá, sốc.”

Tiền Tam Nhất né qua bên tránh : “Ngươi thử, bảo vệ thế nào? Bịt mắt đ.á.n.h một trận dằn mặt?”

“Chỉ nhiêu đó thôi ?”

“Chứ ngươi định ?”

“Chưa nghĩ .”

Cao Triều lật , đưa lưng về phía Tiền Tam Nhất.

Lục công tử, giữ gìn sức khoẻ nhé.

Nhìn mỹ nhân thế , tám phần là đang nghĩ kế độc.

Ngươi xem, thích ai thích, thích Tĩnh Thất?

Xin , trong mắt , Tĩnh Thất ngoài thông minh chút, chút tiền, trông cũng tàm tạm , còn chẳng gì.

Tiền Tam Nhất thầm rót một chén đồng cảm cho Lục công tử trong lòng.

Số kiếp qua đường .

 

Loading...