Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 622: Ta cũng có thể vượt qua

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:13:02
Lượt xem: 169

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Hoài Kỳ rời , Tĩnh Bảo lập tức lặng bên cửa sổ lâu nhúc nhích.

A Man vén rèm bước , bóng lưng của gia một lúc lâu mới nhẹ giọng : “Gia, nước nóng chuẩn xong , tắm rửa thôi.”

“Biết .”

Tĩnh Bảo đáp một tiếng, nhưng chân vẫn yên nhúc nhích.

Trong lòng A Man thầm thở dài.

Cao công tử và Tiền công tử chỉ sợ , gia mỗi khi ở một sẽ mang dáng vẻ nặng trĩu tâm sự thế , lời cũng ngày càng ít .

Tĩnh Bảo tắm rửa sạch lớp bụi bặm, bước khỏi phòng tắm thì thấy trong phòng thêm một là Tĩnh Nhược Khê, Lục Hoài Kỳ đuổi .

Tĩnh Nhược Khê bao nhiêu lời , thật sự đợi đến ngày mai.

Nàng dậy, đón lấy khăn trong tay A Man, : “Ngồi xuống , nhị tỷ giúp lau tóc.”

Tĩnh Bảo ngoan ngoãn xuống.

Tĩnh Nhược Khê cầm lấy một lọn tóc đen, bọc trong khăn từ tốn lau khô từng chút một.

“Tiểu Bảo, tính thế nào?”

“Chờ hôn sự của Tần Sinh xong xuôi, sẽ về phủ Lâm An ở cùng một thời gian, thu xếp chuyện trong nhà.”

“Ta hỏi chuyện đó.”

Tĩnh Nhược Khê đứa em của với ánh mắt đầy thương xót.

Mười mấy năm đèn sách khổ học, cứ tưởng đỗ Thám hoa, Hàn Lâm Viện sẽ thuận buồm xuôi gió, ai ngờ tính bằng trời tính.

Bị vĩnh viễn bổ nhiệm đồng nghĩa với quan lộ chấm dứt. cuộc đời của Tiểu Bảo mới chỉ bắt đầu, con đường nào đây?

“Nhị tỷ.” Tĩnh Bảo đầu, cong khóe môi, mỉm : “Cuộc đời chỉ con đường sách quan, cũng thể buôn giống tỷ phu, cũng thể mở một lớp học dạy sách, đường nào cũng cả, chỉ cần chọn mà .”

Tĩnh Nhược Khê nàng hồi lâu mới : “Muội như , cũng yên tâm .”

“Nhị tỷ lo mất chức thì từ nay suy sụp gượng dậy nổi ?”

“Người từ cao rơi xuống, mấy ai gượng dậy nổi? Huống hồ còn là vì Cố Trường Bình liên lụy.” Tĩnh Nhược Khê bực bội tiếp: “Ngay cả tỷ phu cũng hiểu nổi, rằng một dạy học đàng hoàng, theo Bắc phủ tạo phản gì.”

Ánh mắt Tĩnh Bảo lệch sang một bên: “Mỗi chí hướng riêng, nhị tỷ đừng nhắc tới nữa.”

Hễ nhắc đến là nỗi nhớ trong lòng nàng trỗi dậy, nén .

Tĩnh Nhược Khê cứ tưởng nàng trách Cố Trường Bình, tiếp: “Tỷ phu bảo, đợi nghỉ ngơi đủ , sẽ đưa ngoài khắp nơi xem cơ hội buôn bán nào , cùng ăn một hồi.”

“Loạn thế sắp đến.” Tĩnh Bảo lắc đầu : “Giờ buôn bán gì cũng khó , nhị tỷ bảo tỷ phu chỉ nên mua điền trang, trồng lúa, trồng thảo dược, hai thứ mới là đáng giá nhất trong thời loạn.”

Tĩnh Nhược Khê xong, ngẫm nghĩ thôi.

“Phải , nhị tỷ, hỏi cái , phu của tỷ giờ ở viện nào? Ngày mai qua thăm một chút.”

Tĩnh Bảo hỏi đến từng hòa ly với nhà họ Uông. Tĩnh Nhược Khê khổ: “Sợ là gặp , giờ mỗi tháng nó ở nửa tháng trong am ni cô, bảo là nơi đó thanh tịnh.”

“Thế thì thôi, đừng quấy rầy thanh tu của nàng .”

“Còn Đỗ Ngọc Mai thế nào ? Muội kinh thành, một nữ nhân như nàng ?”

“Nàng vẫn , cũng theo về, bảo là xem triều đình sắp xếp binh lực .”

Tĩnh Nhược Khê ngẩn mất một lúc mới thở dài: “Giờ khác xưa .”

“Chứ còn gì nữa.”

“Tam tỷ cũng đổi nhiều lắm, Hoài Kỳ bỏ tiền mời một về, chuyên dạy sách chữ.”

“Chuyện quá !” Tĩnh Bảo vỗ tay, cảm động : “Tam tỷ thật sự ngộ , nhất định sẽ sống ngày càng hơn.”

“Tiểu Bảo, lập gia đình , giờ chúng quan, cũng chẳng cần ...”

“Nhị tỷ!” Tĩnh Bảo cắt lời: “Có Lục Hoài Kỳ gì với tỷ ?”

Thấy giấu nữa, Tĩnh Nhược Khê dứt khoát gật đầu: “Hắn trong lòng vẫn luôn , bảo khuyên giúp một tiếng.”

“Không cần khuyên, trong lòng .”

“Hôn nhân đại sự, chỉ cần hợp và xứng, sống cùng , sinh con dưỡng cái, tự nhiên sẽ tình cảm.” Tĩnh Nhược Khê tiếp: “Huống hồ ai hiểu rõ hơn , Thất gia cũng , rể cũng chẳng , hề để ý. Giờ nhà họ Tĩnh đang lúc sa sút, ...”

“Cho dù sa sút, cũng tự vượt qua .” Khóe môi Tĩnh Bảo hiện lên vẻ chế giễu và khinh bỉ: “Nhị tỷ cần chuyện nữa, nếu thì cửa nhà họ Cao, dám bước chân nữa .”

“Muội...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-622-ta-cung-co-the-vuot-qua.html.]

Tĩnh Nhược Khê ngờ Tiểu Bảo trở mặt nhanh như , giận đến ném khăn lên giường, xốc váy bỏ .

Vừa đến cửa, cam lòng, đầu hậm hực : “Muội đó, chẳng lẽ thật sự định cô độc cả đời ?”

“Nếu gặp ý, thà cô độc cả đời!”

Khi nàng câu , đôi mắt đen láy ánh lên tia sáng khác thường.

Tĩnh Nhược Khê tức đến phát điên, chẳng còn tâm trí mà để ý, giậm chân bỏ .

Một lúc , A Man vén rèm bước , cầm chiếc khăn giường lên: “Nô tỳ từng thấy nhị cô nương Thất gia chọc giận đến thế!”

Tĩnh Bảo : “Lục Hoài Kỳ thể thuyết phục tỷ , cũng thể thuyết phục . Nếu tỏ rõ thái độ, lòng vòng mãi thì sẽ chẳng bao giờ yên .”

A Man mấp máy môi: “Nô tỳ Thất gia đang chờ , nhưng nếu Hạo vương thất bại, ngài ...”

“Cho dù Hạo vương thất bại, Cố Trường Bình c.h.ế.t, cũng sẽ kéo Lục Hoài Kỳ về lốp dự phòng. Nha đầu ngươi cũng mau dẹp hi vọng đó cho .”

A Man: “...”

Một lúc lâu , trong đầu nàng chầm chậm nảy một câu hỏi: Lốp dự phòng là gì ?

Đêm đầu tiên ở Kim Lăng, màn công kích luân phiên của Lục Hoài Kỳ và nhị tỷ, cuối cùng Tĩnh Bảo mất ngủ. Đến giờ Sửu hai khắc mới lờ mờ ngủ .

Sáng hôm , nàng đ.á.n.h thức bởi một giọng lâu ngày thấy trong sân.

“Văn Nhược, Văn Nhược, đến , Tần Sinh của ngươi đến , còn dậy... Ta đây!”

“Uông công tử, gia nhà chứng gắt ngủ, ngài vẫn nên qua chỗ Cao công tử và họ Tiền dạo một vòng hãy .”

“Được thôi!”

Uông Tần Sinh lập tức chạy sang viện bên như cơn gió.

Lần rút kinh nghiệm, lặng lẽ bước phòng Tiền Tam Nhất, dang tay lao tới: “Tam Nhất, Tam Nhất, nhớ các ngươi c.h.ế.t!”

Tiền Tam Nhất đang cuộn trong chăn đè đến thở nổi, vùng vẫy : “Biến ngay! gia đây còn ngủ!”

Uông Tần Sinh ôm luôn cả lẫn chăn: “Hai lượng bạc, cho ôm một cái.”

Người trong chăn lập tức im như rùa.

Uông Tần Sinh đắc ý vô cùng, hét phía phòng phía đông: “Mỹ nhân mau dậy ! Hôm nay trời , dẫn các ngươi dạo hồ Huyền Vũ, ăn Vãn Tình Lâu, tối đến du ngoạn sông Tần Hoài, dậy mau nào, mỹ nhân của !”

“CÚT...”

Từ phòng phía đông vọng một tiếng gầm giận dữ.

Uông Tần Sinh ngây ngô.

Tên nhóc vẫn như hồi ở trai xá, tính khí buổi sáng cực kỳ tệ!

“Đừng cút chứ, dẫn các ngươi chèo thuyền ngắm cảnh , tối đến chơi những cô nương nóng bỏng nhất, , dậy thôi!”

Vừa dứt lời, chỉ thấy Cao mỹ nhân quấn chăn chạy : “Ngươi thật chứ?”

“Ngàn thật!”

“Xuất phát ngay!”

Cao mỹ nhân tung tăng chạy về phòng. Uông Tần Sinh bóng mà chợt rùng .

Cao mỹ nhân tích cực thế chắc chắn vì cảnh mỹ thực.

Lẽ nào...

Giờ thật sự thích nữ nhân ?!

----

Tác giả:

Về cặp Cao Lục, nghĩ nghĩ vẫn vài câu.

Lục thiếu gia khi xưa lành gì, ăn chơi trác táng, cũng từng thông phòng. Chỉ là vì một Tĩnh Thất nên mới dần đàng hoàng hơn. Dù là ai chăng nữa, nếu đến với , cũng chẳng thể xóa nốt chu sa trong tim là Tĩnh Thất. Kết cục cùng, chắc chắn sẽ nạp , thông phòng, khổ một khác.

Còn Cao Triều, thì ngạo khí ngút trời, thực sống chân thành. Trước trong mắt chỉ Cố Trường Bình, đối với Tĩnh Thất hẳn là thích, chỉ là yêu ai yêu cả đường lối về, trắng là bênh nhà.

Hai liệu tia lửa tình , đến bên ai mà !

Cứ từ từ "ship" !

 

Loading...