Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 629: Đêm tân hôn say xỉn
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:13:09
Lượt xem: 179
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Dọn tiệc , phía bắt đầu dọn tiệc !”
Tĩnh Bảo vội vàng theo dòng rời khỏi phòng tân hôn, ngẩng đầu lập tức thấy Tĩnh Nhược Mi ngay ngắn bên cổng vòm.
Hẳn là đang đợi nàng.
Tĩnh Bảo thì thầm vài câu với Cao Triều và Tiền Tam Nhất mới bước tới: “Lâu gặp, Nhị phu nhân.”
Tĩnh Nhược Mi mỉm : “Thất gia đến phòng một lát ?”
Sợ Tĩnh Bảo từ chối, nàng vội vàng bổ sung: “Không xa , chỉ vài bước thôi.”
Tĩnh Bảo thấy ánh mắt nàng đầy mong chờ, bèn gật đầu.
Vào trong phòng, nha dâng . Tĩnh Bảo yên lặng nhấp một ngụm, rõ nàng đợi bên đường như thế, tất nhiên là điều .
Quả nhiên.
Tĩnh Nhược Mi c.ắ.n răng : “Thất gia, một đứa con, cầu xin Thất gia thành .”
Tĩnh Bảo chẳng hiểu bật : “Chuyện ngươi thấy cầu xin là hợp lẽ ?”
Lời tuy sắc bén, nhưng Tĩnh Nhược Mi ý giễu nhẹ.
“Thất gia, cũng chẳng sợ ngài chê , Nhị gia ít khi chung phòng với , cho dù thì đó cũng luôn đưa cho một bát t.h.u.ố.c tránh thai.”
Giọng Tĩnh Nhược Mi nghẹn ngào: “Phụ nữ lấy một đứa con bên , nương tựa ai chứ?”
“Biết vì ?”
“Biết, là để bảo cho hai phía chứ gì.”
“Biết là .”
Tĩnh Bảo dậy: “Căn nguyên ở . Chuyện qua là do chính ngươi tạo , gieo nhân nào gặt quả nấy, gì cũng tự gánh chịu.”
“Thất gia... A Bảo... !” Tĩnh Nhược Mi thành tiếng: “Chỉ cần ngươi một câu thôi, còn hơn mười câu. Ta giờ đổi mà...”
“Nhị phu nhân, cần gì gấp gáp như thế.” Tĩnh Bảo nàng: “Không chỗ nương tựa... chẳng lẽ Tĩnh gia chỗ dựa của ngươi ? Làm tròn bổn phận của . Phu quân của ngươi mắt, cha chồng cũng mắt.”
Tĩnh Nhược Mi ngẩn , Tĩnh Bảo sải bước rời khỏi phòng.
Một lúc lâu , hai hàng nước mắt nóng hổi mới lặng lẽ rơi khỏi mắt nàng.
Tĩnh gia là chỗ dựa của ...
Ta... chỗ dựa ư?!
...
Trong hoa sảnh, tiệc rượu đang rôm rả.
Khi Tĩnh Bảo đến nơi, chỉ thấy Tiền Tam Nhất và Cao Triều lẻ loi một bàn, Uông phủ hề sắp xếp cùng bọn họ.
Cao Triều thấy Tĩnh Bảo tới: “Không là do lúc đón dâu bọn dọa sợ đấy chứ?”
Tĩnh Bảo: “Tất nhiên , chủ yếu là vì sợ thất lễ với đích tử của phủ Trưởng công chúa.”
Tiền Tam Nhất: “Bọn là phù rể mà, chẳng chúc rượu ?”
Tĩnh Bảo chỉ Cao Triều: “Hắn mà chúc rượu, ai dám uống?”
Đang thì Uông Tần Sinh dẫn hai trưởng đến chúc rượu.
Ánh mắt Tĩnh Bảo chạm ánh của Uông Nhị gia, y mỉm bình thản, kiêu nịnh.
Uông Nhị gia cụng ly với y một cái, thêm câu nào, ánh mắt lạnh như băng vụn.
Tĩnh Bảo vẫn hờ hững, cuối cùng sang với Uông Tần Sinh: “Ngày mai bọn định lên đường đến phủ Lâm An, thấy ngươi hôn nhân viên mãn, cũng yên lòng .”
Cao Triều vỗ vai Uông Tần Sinh: “Huynh , sống cho .”
Tiền Tam Nhất: “Đừng nhớ bọn quá, sẽ gặp thôi.”
Uông Tần Sinh họ, lâu lên tiếng.
Sẽ gặp , nhưng chẳng là năm nào tháng nào, từ đây xa cách nghìn trùng, chẳng giữ điều gì.
Thế nhưng những , những chuyện , những ký ức ... đều là thật.
“Người !” Uông Tần Sinh : “Đi với Tam phu nhân một tiếng, bảo đêm nay mấy của chuẩn lên đường, uống rượu với họ tới sáng, sẽ bồi tội với nàng .”
Cao Triều và Tiền Tam Nhất gì, cùng sang phía Tĩnh Bảo.
Tĩnh Bảo mỉm nhẹ: “Được, say về!”
Bên cạnh, ánh mắt Uông Nhị gia lướt qua Tĩnh Bảo, lặng lẽ dời .
...
Tiệc rượu bày ở thủy tạ, ánh trăng lặng lẽ vắt lên cành cây.
Rượu hoa quế nặng.
Uông Tần Sinh miệng lẩm bẩm say sưa, cuối cùng say mềm trong tay ba kết nghĩa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-629-dem-tan-hon-say-xin.html.]
Ánh mắt Cao Triều sáng lên: “Tên ngốc!”
Tiền Tam Nhất mỉm : “Say đến thế cơ mà!”
Tĩnh Bảo rũ mắt, ghé sát tai Uông Tần Sinh thì thầm: “Đêm động phòng còn bỏ mặc tân nương chạy uống rượu với mấy ... Gặp cô gái như thế, trân trọng.”
Ngẩng đầu lên, Tĩnh Bảo mỉm bình thản: “Hay là chúng bắt chước Lục công tử?”
Tiền Tam Nhất: “Tên nhóc mà bọn bỏ từ biệt, chắc sẽ cho xem.”
Cao mỹ nhân: “Cứ , dù cũng dỗ .”
...
Nhiều năm .
Tam phu nhân nhà họ Uông trò chuyện chuyện riêng với bạn khuê phòng từng gả xa. Người bạn hỏi nàng đêm tân hôn với Tam gia thế nào?
Tam phu nhân dịu dàng đoan trang ngẫm nghĩ một lúc, đáp hờ hững: “Cùng một kẻ say xỉn thì còn thế nào ?”
“Tam gia chắc là vui quá mức thôi.”
“Còn gì nữa, vui đến mức sáng hôm tỉnh dậy, ôm mặt hu hu, suýt nữa lụt Kim Sơn.”
“Là vui quá mà đấy mà!”
“Không .”
“Thế là gì?”
“Là mấy của lặng lẽ rời , khiến đau lòng.”
“Vậy lúc đó nàng cảm thấy thế nào?”
“Muốn hủy hôn.”
“Sau đó hủy nữa?”
“Nghĩ , một đối với còn chân thành như , với chắc cũng tệ.”
“Vậy... hôm mới động phòng ?”
“Không .”
“Ồ? Sao ?”
“Chàng căng thẳng, sợ đau, thế nào cũng tay nổi.”
...
Từ phủ Kim Lăng đến Lâm An, dù thúc ngựa nghỉ cũng mất bốn năm ngày.
Tĩnh Bảo cùng suốt ngơi nghỉ, một chạy tới phủ Hải Ninh, mệt đến rã rời xương cốt.
Còn một ngày nữa là tới Lâm An, Cao mỹ nhân kiên quyết đề nghị nghỉ một đêm tiếp. Tĩnh Bảo bèn bảo A Nghiễn tìm một khách điếm sạch sẽ, thuê bốn phòng thượng hạng.
Tĩnh Bảo ở cùng A Man một phòng, Tiền Tam Nhất với Đồng Bản một phòng, Cao mỹ nhân ở một , còn Tiểu Thất, Tiểu Cửu và A Nghiễn chen một phòng.
Nhà họ Tĩnh mấy cửa tiệm ở huyện Hải Ninh, đến thì tranh thủ trời tối, Tĩnh Bảo dẫn A Nghiễn tuần tiệm.
Trên xe ngựa lắc lư từng bước, mấy hôm nay Cao Triều đều ngủ ngon, khi tắm rửa đồ ở khách điếm thì lập tức ngủ như c.h.ế.t.
Tiểu Thất bảo Tiểu Cửu ở trông nom gia, còn thì theo A Man mua bánh trái, lương khô chuẩn cho ngày mai lên đường.
Tiền Tam Nhất rảnh rỗi, dắt theo Đồng Bản dạo một vòng phố Hải Ninh.
giữa mùa đông, phố thưa, cửa tiệm mở cửa cũng ít, Tiền Tam Nhất một vòng thấy chẳng gì thú vị, bèn về.
Mấy con hẻm ở phía nam giống hệt , rẽ vài , hai chủ tớ thế mà lạc giữa những con phố nhỏ.
Lúc trời tối mịt, sương lạnh dày đặc rơi xuống như phủ một lớp tro lên nhân gian.
“Gia, chúng hỏi !”
“Ngươi !”
Vừa dứt lời thì thấy đầu ngõ hiện một bóng cao gầy, chầm chậm bước về phía họ.
“Gia, kìa, ngài chờ chút, hỏi thử.”
Đồng Bản chạy nhanh như bay, mười mấy bước đến mặt, vài câu lạch bạch về.
“Gia, đó chỗ khách điếm Duyệt Lai, thể dẫn chúng tới đó.”
Vậy thì còn gì bằng!
Tiền Tam Nhất từ xa gọi lên: “Huynh , cảm ơn nhé!”
Người gật đầu: “Không cần khách sáo, mau theo , còn việc.”
Tiền Tam Nhất khựng .
Kỳ lạ.
Người giọng Ngô Nông mềm mại, mà là giọng Quan Trung chuẩn xác?