Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 63: Bày bẫy độc
Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:16:05
Lượt xem: 245
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chính phòng.
Tĩnh Bảo bịt mũi, ừng ực uống xong thuốc.
A Man bưng nước súc miệng lên, Nguyên Cát dâng mứt ngọt. Nàng thở phào một nhẹ nhõm: “Vẫn là ở nhà thích hơn!”
Tĩnh Nhược Tố ở đầu giường, chau mày : “Lần đầu con gái kinh nguyệt quan trọng, điều dưỡng mới đau; nếu điều dưỡng khéo, sẽ thành đau bụng kinh. Ba ngày tới cứ nghỉ ngơi ở nhà, uống t.h.u.ố.c đúng giờ, đừng cả. Sức khỏe quan trọng hơn việc sách.”
Tĩnh Bảo bỗng dưng đỏ hoe mắt, nhào lòng đại tỷ.
Lòng đại tỷ quả thật ấm áp bao.
Tĩnh Bảo từ nhỏ ba chị nuôi lớn, chuyện gì cũng do ba chị tự tay , tình cảm sâu đậm.
Tĩnh Nhược Tố bật bất lực: “Sao vẫn như hồi nhỏ, cứ động một chút đòi ôm thế hả?”
Tĩnh Bảo nịnh nọt: “Tại từ nhỏ với đại tỷ nhất mà!”
Tĩnh Nhược Tố đầu, bảo với A Man: “Muội , nếu nhị tỷ và tam tỷ cũng mặt, nó chẳng , sẽ bảo ba chị ai cũng như .”
A Man chỉ mỉm .
Tĩnh Nhược Tố dặn: “Đi hâm mấy món trong hộp cơm mang lên, nấu thêm một bát nước gừng đường đỏ cho gia của . Mỗi ngày ba bữa, trông chừng cho uống.”
A Man: “Vâng ạ!”
Bốn đĩa đồ ăn nhỏ tinh xảo, một bát canh cá chép nấu măng tươi, mùi thơm lan tỏa khiến Tĩnh Bảo cảm thấy đói bụng.
Uống hai bát canh nóng, cơn đau âm ỉ nơi bụng cũng dịu ít.
Tĩnh Nhược Tố đợi nàng ăn xong nghỉ ngơi, dặn dò A Man kỹ lưỡng từng chi tiết, mới lo lắng rời .
Tĩnh Bảo ngủ một giấc tỉnh dậy, tiếng tí tách giọt nước bên ngoài, hỏi mới trời đổ mưa.
Nàng bảo A Man thắp đèn, sai Nguyên Cát lấy sách từ rương để bắt đầu học.
A Man thấy mặt gia vẫn còn tái nhợt, trong lòng xót xa, tự bếp nhỏ hâm nóng một bát nước gừng đường đỏ đặc sệt.
Ánh trăng hắt xuống, bóng cây lay động.
Một bóng lén lút rời khỏi gốc cây, men theo đường đến dãy nhà phía bắc dành cho hầu, gõ cửa phòng của Chu ma ma.
“Ma ma, lấy bã thuốc. Con nha đầu A Man sai hong khô đốt sạch bã t.h.u.ố.c .”
“Đốt ?”
Chu ma ma giật . Bà sống từng năm, chỉ từng đổ bỏ bã thuốc, từng thấy ai hong khô đem đốt.
“Còn gì nữa ?”
“A Man còn nấu cho Thất gia một bát nước đường gừng đỏ.”
Chu ma ma siết c.h.ặ.t t.a.y mép bàn.
Loại nước , đa phần chỉ dùng để trị cảm thông thường. nếu chỉ là cảm, tại đốt bã thuốc?
Đốt , chẳng là sợ khác thấy ?
Tại sợ thấy?
Chẳng lẽ... điều gì mờ ám trong đó?
Đêm khuya, mưa dần tạnh.
Tại Cố phủ.
Cố Trường Bình cởi đại y, bước thư phòng. Người đàn ông giá sách , quỳ gối hành lễ, là Cố Dịch.
Cố Trường Bình đỡ y dậy, đ.á.n.h giá từ xuống : “Gầy .”
Kẻ đang bày rượu thức ăn bên cạnh là Tề Lâm thì bĩu môi ghen tị.
Cứ mỗi Cố Dịch nhiệm vụ trở về, gia đều nhận y gầy , đen , béo lên trắng . Còn ngày ngày kề cận bên gia thì chẳng bao giờ gia để mắt.
Thiên vị rõ ràng!
Cố Dịch hề hề: “Lần nhiều nơi quá.”
Cố Trường Bình : “Ngồi , ăn kể.”
Cố Dịch khách sáo, vén áo xuống, ăn vài miếng mới : “Gia, chuyến tiểu nhân đến phủ Thái Nguyên điều tra chuyện của Lục gia, thu nhiều manh mối.”
Cố Lục gia là kẻ nổi tiếng khắp kinh thành vì sở thích long dương, một tên phóng đãng khét tiếng.
Năm xưa đại họa của nhà họ Cố bắt nguồn từ , nên Cố Trường Bình mới sai Cố Dịch âm thầm đến Thái Nguyên điều tra sự thật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-63-bay-bay-doc.html.]
Cố Trường Bình ung dung nhấp rượu, mặt lộ chút nôn nóng nào.
“Gia?” Cố Dịch ngạc nhiên.
Hôm giao nhiệm vụ, gia sốt ruột đến thế, giờ y vất vả trở về, mang theo tin tức, gia bình thản ?
Cố Dịch rằng, vị gia bây giờ... là nữa.
Chuyện của Lục gia, Cố Trường Bình rõ như lòng bàn tay.
Lục gia thích đàn ông là thật, sống buông thả cũng sai, nhưng với thư sinh , y thật lòng yêu thương.
Chính vì yêu nên ép buộc. Y nhẫn nhịn từng chút, cẩn thận từng việc, chỉ thiếu điều nâng trong lòng bàn tay. Lục gia thậm chí quyết tâm sống cùng cả đời.
Nào ngờ, tất cả chỉ là một cái bẫy sắp đặt từ .
Có dùng mạng sống của cả gia đình thư sinh để uy hiếp, bắt ép quyến rũ Lục gia, nhưng cho gần gũi, khiến Lục gia ngày càng say mê.
Cái c.h.ế.t của thư sinh cũng là kế hoạch định sẵn.
Bọn họ lén bỏ t.h.u.ố.c cho Lục gia, mà t.h.u.ố.c ngấm thì nặng nhẹ. Sau cuộc hoan lạc, lúc Lục gia còn đang ngủ say, bọn họ cho thư sinh mê man treo cổ lên cây cong .
Mảnh thư tuyệt mệnh trong lòng thư sinh cũng là ép .
Lục gia tỉnh dậy, chẳng thể ngờ điều chờ đợi y là tin c.h.ế.t. Trong cơn tuyệt vọng, y nhận hết tội về .
Đó là khởi đầu cho bi kịch khiến nhà họ Cố sụp đổ.
Cố Dịch thuật bộ, uống một hớp rượu, phẫn nộ : “Gia, là kẻ nào ác độc đến mức bày bẫy rập như để Lục gia rơi .”
Cố Trường Bình buông chén rượu, bước sân, ngẩng đầu tầng mây mù xám xịt, nhạt.
Người bày mưu hai: một là Thủ phụ đương triều Tào Minh Khang, là kẻ đang ngai vàng.
Một trong sáng, một trong tối; một ở phía , một ở phía ; một tung, một hứng cùng giăng thiên la địa võng chỉ để nhổ tận gốc nhà họ Cố.
Tào Minh Khang cũng vì thành đại sự Hoàng đế mà từ một lang trung nho nhỏ của Hình bộ leo lên Thủ phụ đương triều.
Điều khiến Cố Trường Bình đau như d.a.o cắt là kiếp , vẫn cứ bịt mắt, suốt đời coi Tào Minh Khang là thầy, là ân nhân.
Ngay cả khi Thái tử đăng cơ, ý biến Tào Minh Khang thành một “nhà họ Cố thứ hai”, vẫn một mực dốc sức bảo vệ ông .
Thật đáng thương, nửa đời nhận giặc cha, đến khi rơi cảnh tù đày mới hiểu sự thật. Bi ai, nực bao!
Cố Trường Bình , vẻ đau thương mặt biến mất. Hắn dịu giọng : “Chuyện , ngươi cứ lui xuống nghỉ ngơi .”
Biết ?
Cố Dịch đang định hỏi thêm, thì một bàn tay ấn mạnh lên vai, những lời sắp tuôn cũng chặn .
Tề Lâm nháy mắt: “Nghe lời gia, nghỉ ngơi !”
Cố Dịch hất tay , hành lễ lui xuống.
Vừa bước qua ngưỡng cửa, y ngoái đầu bóng lưng của gia, trong lòng chợt thấy chua xót. Ba tháng gặp, gia cũng gầy ...
Ra đến sân, từ xa y trông thấy Xuân Họa xách hộp cơm tới, bèn nhíu mày. Xuân Họa đến gần, hành lễ bước viện.
Dưới mái hiên, Cố Trường Bình cũng trông thấy, bèn thu thần sắc, lạnh nhạt hỏi: “Nửa đêm , đến gì?”
Xuân Họa duyên: “Nô tỳ mang ít đồ ăn khuya cho gia, đều là món thanh đạm, thể giải ngấy.”
Cố Trường Bình rũ mắt, thản nhiên bảo: “Đưa cho Tề Lâm, ngươi lui xuống nghỉ .”
Xuân Họa dịu dàng như nước: “Tề Lâm tay chân vụng về, để nô tỳ hầu hạ gia dùng mấy miếng?”
“Ra ngoài!”
Giọng Cố Trường Bình nghiêm khắc, Xuân Họa hoảng hốt, tay buông lỏng rơi hộp thức ăn, lóc chạy .
Tề Lâm bên sững sờ cả .
Xuân Họa tâm tư gì đối với gia, trong phủ ai cũng rõ. Tuy gia từng đáp , nhưng ai nấy đều cho rằng chỉ cần Cát phu nhân còn đó, Xuân Họa sớm muộn gì cũng sẽ thành của gia.
Vậy mà giờ, gia thậm chí chẳng nể mặt Cát thị nữa...
Nếu tai vấn đề gì, thì chỉ thể là... gia đổi.
Mà nguyên nhân của sự đổi ...
Chẳng lẽ... liên quan đến Thất gia Tĩnh phủ?
Nghĩ đến đây, lưng Tề Lâm lạnh toát, rợn cả tóc gáy.
Mẹ ơi... lẽ nào gia thật sự... thích phụ nữ?