Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 634: Nàng ắt sẽ để tâm

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:13:14
Lượt xem: 169

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm ở Bắc phủ, ngoài tiếng gió tuyết rít bên tai, còn âm thanh nào khác.

Cố Trường Bình nửa tựa giường, ánh sáng lờ mờ đến cực điểm, nửa như hòa màn đêm đặc quánh.

Bọn họ rời khỏi kinh thành, xuôi về phương Nam, ghé qua phủ Kim Lăng, hẳn sẽ lưu vài ngày. Ở Kim Lăng ba khiến lòng A Bảo yên: vợ chồng Cao Chính Nam và Uông Tần Sinh.

Chắc họ sẽ với Uông Tần Sinh việc vẫn còn sống, chỉ vì tên nhóc yên tâm mà sống cho .

Vài ngày , họ sẽ tiếp tục lên đường đến Phủ Lâm An.

Đến Lâm An, với tính tình của A Bảo, nàng nhất định sẽ gặp Ôn Lư Dụ, cùng bàn cách ứng phó với Kỷ Cương.

Rồi đó thì ?

Cố Trường Bình vô thức sờ tay lên chiếc ngọc bội nơi cổ tay, chỉ chạm , lúc mới sực nhớ: ngọc bội Cẩm Y vệ thu mất từ khi ngục.

Tay , lòng cũng trống.

Rồi đó nữa, với tính tình và cách việc của nàng, nàng ắt sẽ tìm cách đến Biên Sa.

Từ Thanh Sơn dù là đối với nàng đối với hai kẻ , đều là một nét bút đậm trong đời.

Không thể tránh khỏi.

“Tề Lâm?”

“Gia?” Kẻ lên tiếng là Cố Dịch, Tề Lâm hiện đang trọng thương, vẫn liệt giường thể dậy nổi.

“Gọi quen miệng , khó sửa lắm.”

Cố Trường Bình khó nhọc trở , : “Đi lấy giấy bút đến cho .”

“Để đỡ gia dậy .”

“Không cần!”

Cố Trường Bình chuyển động chân thương, tự chống dậy. Lúc , giấy và bút đặt sẵn bàn nhỏ.

“Gia ?”

Cố Dịch đưa cây nến gần, cúi đầu , phát hiện chỉ là mấy cái địa danh.

“Bắc phủ ở đây, Biên Sa ở đây, giữa hai nơi cách chừng năm, sáu ngàn dặm. Nếu xe ngựa với tốc độ bình thường thì mất một tháng.”

“Gia định ?”

Cố Trường Bình bình tĩnh vẽ thêm mấy nét, mới thấp giọng : “Không định gì cả, chỉ nghĩ đến chuyện... nàng cũng là một nữ tử yếu đuối mà thôi.”

“Thưa , Lý nương nương cầu kiến.”

Cố Trường Bình kéo chăn che chân thương, : “Mời nàng .”

Lý Mẫn Trí cởi áo choàng ở gian ngoài mới trong.

Hành lễ xong, nàng : “Vương gia bảo chọn vài tỳ nữ xuất sắc đến hầu hạ , xem qua ?”

“Không cần.”

Giọng Cố Trường Bình lạnh nhạt: “Ta Cố Dịch là đủ.”

Lý Mẫn Trí mỉm : “Tiên sinh, Vương gia đất Bắc lạnh giá, trong phòng nên sưởi ấm, đêm đến trò chuyện cũng đỡ buồn. Sau nếu đoàn tụ với Thất gia, Thất gia để tâm thì đuổi .”

Sắc mặt Cố Trường Bình tối sầm.

Lý Mẫn Trí vội giải thích: “Đàn ông tay chân vụng về, so với nữ nhân chu đáo. Vương gia vẫn luôn để tâm đến thương tích của , đến cả trong mơ cũng lo lắng khôn nguôi.”

“Lý Mẫn Trí!”

Cố Trường Bình gọi thẳng tên nàng: “Nếu giường của Thập Nhị phụ nữ khác, ngươi để tâm ?”

“Ta...”

Lý Mẫn Trí , đoán tâm tư của Cố Trường Bình, chỉ sợ lỡ lời mà khiến vui, mãi mới trả lời: “Ta để tâm.”

“Là để tâm, dám để tâm?”

“... Không dám để tâm.”

“Ngươi dám, vì sợ mang tiếng ghen tuông, sợ mất sủng mặt Thập Nhị.”

Từng lời Cố Trường Bình buông xuống đều rõ ràng rành rọt: “Thất gia ở bên , sẽ bao giờ mất sủng. Thế nên, cho phép nàng để tâm và nàng nhất định sẽ để tâm.”

Sắc mặt Lý Mẫn Trí dần dần tái .

“Dẫn ngoài . Nói với Thập Nhị, hiểu lòng . chuyện , đến đây là dừng.”

“Vậy... dưỡng thương cho .”

Lý Mẫn Trí lui khỏi phòng trong ánh mắt khó hiểu của mấy cô gái trẻ .

Bên ngoài vẫn là gió tuyết mịt mù, nhưng nàng nhanh.

Cả đời , điều nàng sợ nhất là sự thất sủng trong lòng đàn ông. Dù ngoài mặt vẻ thản nhiên, trong lòng vẫn là chua xót, ghen tuông, lo lắng yên.

Người đàn ông của nàng là vương gia đất Bắc, một vị vương gia thể chỉ một phụ nữ?

Nàng tự nhủ: đừng để tâm, rộng lượng, đại cục... Thế gian , nam tử bản lĩnh, ai chẳng tam thê tứ ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-634-nang-at-se-de-tam.html.]

Chỉ cần giữ vững một trái tim của .

Một đời một kiếp một đôi , chỉ là lời đồn trong sách truyện, cần tin, cũng thể tin.

tại ... chỉ cần thấy Cố Trường Bình, nàng tin?

Sao nàng thể tin thêm một nữa chứ?

Đang hoang mang, từ xa giữa màn tuyết mịt mù mấy đang đến. Đến gần mới thấy đầu hình như là...

“Thẩm ?” Lý Mẫn Trí vội gọi.

Bước chân Thẩm Trường Canh khựng , chần chừ, mới chợt nhớ từng gặp một ở Cố phủ.

“Lý nương nương an khang.”

“Thẩm đường vất vả...”

“Xin thứ , nương nương, gấp lắm, gặp Tử Hoài ngay.”

Thẩm Trường Canh gần như chạy vội trong viện.

Rèm bông vén lên.

Một cúi đầu, một ngẩng đầu.

Ánh mắt chạm , trong mắt đều mang theo ấm.

Thẩm Trường Canh lao đến, ôm cả chăn cả gối lòng, ôm mắng: “Cố Trường Bình, đồ c.h.ế.t tiệt nhà ngươi, mạng nhỏ của suýt thì ngươi hù c.h.ế.t .”

“Giờ thì , sống ?”

Cố Trường Bình nhẹ vỗ lên lưng .

...

Vào đến Phủ Lâm An, sương mù dày đặc hơn, gió lạnh quét qua như đóng băng đến tận xương cốt.

Cao Triều và Tiền Tam Nhất sưởi tay bên lò sưởi suốt nửa chén , lúc mới hồn.

Cao Triều : “Tĩnh Thất, vẫn đến?”

Tĩnh Bảo đưa tay chỉ chỉ: “Kiên nhẫn chút .”

Vào thành, nàng bảo A Man và A Nghiễn về Tĩnh phủ báo tin, Tiểu Thất thì đến ngân trang tìm Ôn Lư Dụ, còn bản dẫn theo Cao Triều và mấy đến lầu Ngoại Lâu.

Kỷ Cương bám sát phía , bọn họ đành che giấu hành tung.

Tĩnh Bảo mở cửa phòng bao, gọi với ngoài: “Người , mang thêm ít nóng và điểm tâm!”

“Dạ, Thất gia.”

Tĩnh Bảo đầu, thấy đang cửa sổ, bèn : “Nhị gia cũng đây sưởi ấm , trời lạnh quá.”

“Không lạnh.” Thịnh Nhị chẳng buồn đầu.

Tên đúng là trầm mặc!

Tiền Tam Nhất liếc mắt Thịnh Nhị, nghĩ bụng: cô nương nào gả cho , tám chín phần là sẽ nghẹn c.h.ế.t vì buồn.

(Vãi sạn , họ Tiền mẻ là com cái )

Cửa “két” một tiếng đẩy .

Tĩnh Bảo tưởng là tiểu nhị: “Mau mang ấm nguội .”

Sau lưng vang lên một thoáng im lặng.

“Đây là cách Thất gia tiếp khách ?”

“Ôn đại ca!”

Tĩnh Bảo mắt sáng rực, vội xoay rạng rỡ: “Ngươi tới !”

Ôn Lư Dụ mỉm với nàng, ánh mắt nhanh chóng lướt qua mấy trong phòng, đóng cửa : “Ồ, đầy đủ ghê ha. Sao nhóc con Uông Tần Sinh mặt?”

Tĩnh Bảo : “Hắn mới thành , Ôn đại ca, tha cho !”

Ôn Lư Dụ nhớ chuyện với Cố Dịch từng tính kế Uông Tần Sinh, nhịn bật hai tiếng, đến mặt Thịnh Nhị, gật đầu chào: “Nhị gia, lâu ngày gặp.”

Thịnh Nhị gật đầu , một lời.

Tiền Tam Nhất âm thầm bĩu môi: chỉ trầm, mà còn chẳng lễ độ gì.

“Ôn đại ca, mau !”

Hắn ngọt ngào chào hỏi: “Ngươi uống gì? Dùng điểm tâm gì ?”

“Trạng nguyên lang đừng bận, xuống . Đến đây , là chủ, ngươi là khách, đáng để chiêu đãi mới .”

Nói , Ôn Lư Dụ chắp tay với Cao Triều: “Trưởng công chúa vẫn khỏe chứ? Phủ Lâm An mùa đông ẩm lạnh, Cao công tử chú ý giữ gìn sức khỏe.”

Cao Triều vẫn luôn thắc mắc vì chuyện quan trọng như vận lương ở Giang Nam giao cho Ôn Lư Dụ. Nghe mấy lời , cuối cùng cũng hiểu .

Người quả là khéo léo đủ đường!

 

Loading...