Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 637: Nhị gia và Tiền Tam Nhất
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:13:17
Lượt xem: 163
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiền Tam Nhất trở về sân, chỉ cảm thấy chân bỏng rát đau đớn.
Vừa cởi giày xem, mới vết thương ở chân vốn lành, thậm chí còn sưng to hơn.
Đồng Bản sớm xin A Man ít dầu hoa hồng, đợi gia tắm rửa xong lập tức từ từ xoa lên cổ chân.
Xoa bóp một hồi, thấy gia gật gù buồn ngủ, bèn lặng lẽ thổi tắt nến, khép cửa lui .
Trong phòng trở nên yên tĩnh.
Ánh trăng mờ mờ xuyên qua cửa sổ chiếu xuống nền nhà.
Tiền Tam Nhất trở , đang định chìm giấc ngủ thì chợt bên ngoài vang lên một tiếng ho khẽ.
Là Thịnh Nhị.
Lúc mới nhớ ban ngày Thịnh Nhị từng tối nay sẽ đến tìm .
Tiền Tam Nhất rúc trong chăn chờ một lúc, thế nhưng bên ngoài chẳng thêm động tĩnh gì, khiến âm thầm nghiến răng.
Tên ngủ ở ?
Chẳng lẽ định ngoài canh suốt đêm?
Giữa mùa đông, lạnh thế nàng rét ?
Càng nghĩ càng cảm thấy ngoài cửa sổ thứ gì đó như đang dụ dỗ , khiến tim ngứa ngáy.
Tiền Tam Nhất bèn hất chăn, nhảy lò cò tới bên cửa sổ, “rầm” một tiếng đẩy toang .
Chẳng ai cả.
Vậy tiếng ho lúc nãy là...
“Nhìn lên .”
Tiền Tam Nhất vội ngẩng đầu, bèn thấy cây long não mơ hồ đang co thành một khối nhỏ.
“Ngươi... ngươi lạnh ?”
“Ngủ , đừng lo chuyện bao đồng.”
Cứ như lo cho ngươi ?
Ngươi c.h.ế.t cóng thì liên quan gì đến gia ?
Tiền Tam Nhất đang định đóng cửa sổ , chợt nghĩ !
Nếu nữ nhân mà c.h.ế.t cóng thật thì ai đảm bảo sự an cho tính mạng đây?
“Hứ!”
Tiền Tam Nhất trừng mắt : “Nhị gia bảo vệ như đấy ? Nếu tên sát thủ đó lợi hại thật, phá cửa xông , vung búa đập chân ngươi mới nhảy từ cây xuống thì lúc đó rau dưa nguội lạnh mất !”
Thịnh Nhị: “...”
“Mau lăn đây cho , chui xuống gầm giường mà núp!”
Tiền Tam Nhất giận dữ mắng: “Gia mà xảy chuyện gì, quỷ cũng tha cho ngươi... ưm!”
Một bàn tay bất ngờ bịt chặt miệng .
Ngẩng đầu lên, là Thịnh Nhị.
Tên mặc áo quần hành màu đen, tóc búi cao, để lộ gương mặt trắng trẻo.
Tiền Tam Nhất lập tức nhớ tới nốt ruồi đỏ vành tai của nàng.
“Tiền Trạng nguyên, tốc độ của , muộn ?”
Tiền Tam Nhất dám động đậy.
Tốc độ thì , nhưng cái tay ...
Khớp xương rõ ràng, lòng bàn tay mềm mại, c.h.ế.t hơn nữa là một mùi hương khó tả... thể rút về ?
Bàn tay bỗng rời .
Thịnh Nhị nhanh nhẹn xoay lộn phòng, mượn ánh trăng xuống bên Tiền Tam Nhất.
Tiền Tam Nhất cũng theo ánh mắt nàng xuống.
Bỗng mặt đỏ bừng, cả da đầu như nổ tung chỉ mặc mỗi một lớp áo lót mỏng, nữ nhân chắc chắn thấy hết !
“Ngươi cái gì mà !”
“...”
Thịnh Nhị nhướn mày, chẳng gì, bỗng dang tay đẩy lên giường.
Tiền Tam Nhất thất kinh: “Này, ... ngươi, ngươi gì ... mà, ngươi chẳng ý gì với gia , chắc chắn ngươi động lòng với , ngươi... tránh ...”
Thịnh Nhị chẳng buồn , thuận thế nhấc chân lên.
“Họ Thịnh , ngươi thử động đến một cọng lông của xem, sẽ...”
Tiếng bỗng nghẹn , Tiền Tam Nhất chống dậy .
Sững sờ.
Thịnh Nhị nắm lấy chân thương của , “bốp” một cái đ.á.n.h xuống.
“Á... đau quá!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-637-nhi-gia-va-tien-tam-nhat.html.]
Tiền Tam Nhất rên rỉ, toát hết mồ hôi lạnh.
“Thuốc gia truyền trị bong gân, hiệu nghiệm lắm.”
Dứt lời, Thịnh Nhị bỗng sấp xuống, đạp nhẹ một cái chui tọt xuống gầm giường.
Tiền Tam Nhất đờ .
Hắn từng nghĩ Thịnh Nhị đột ngột vẫy, đây là trải nghiệm mới mẻ trong suốt cuộc đời lừa đảo của .
Cảm giác hẳn là dễ chịu, nhưng tuyệt đối tệ.
Bàn chân nàng nắm trong lòng bàn tay, hình như... hình như...
Tiền Tam Nhất diễn tả cảm giác , gãi lông mày, cau đóng cửa sổ, liếc xuống gầm giường mấy cái, đó mới khập khiễng leo lên giường .
Trong phòng tĩnh mịch.
Thuốc chân mát lạnh, đầu mũi thoang thoảng một mùi hương nhè nhẹ, Tiền Tam Nhất hít một mới phân biệt đó là... mùi rượu.
Ra là nữ nhân khi tới còn uống rượu!
Con gái mà uống rượu ?
Hắn trở , bĩu môi nghĩ: Con gái mà ở chung phòng với con trai, chẳng là mượn rượu để lấy can đảm ?
Lại nghĩ...
Không đúng!
Người cần mượn rượu lấy can đảm... là mới đúng!
Nếu nữ nhân thật sự động tâm với thì sức mà kháng cự, chẳng sẽ ngoan ngoãn chịu trận ?
“Nhị gia, ngủ ?”
“...”
“Ngủ nhanh ?”
“...”
Thôi , cùng c.h.ế.t nghẹn trong phòng cũng !
Cơn buồn ngủ ập đến, Tiền Tam Nhất ngáp một cái, chìm giấc ngủ say.
Trong bóng tối vang lên tiếng thở nhẹ, Thịnh Nhị từ từ mở mắt, trong đáy mắt lóe lên hai tia sáng u tối.
Sào Diệp Chu, đang chờ ngươi tới!
...
Sáng hôm , trời tờ mờ sáng.
Một chiếc xe ngựa rộng rãi từ Tĩnh phủ gia chạy thẳng về cổng thành.
Từ xa tiếng vó ngựa rầm rập, A Nghiễn đ.á.n.h xe ngẩng đầu .
Là của Cẩm Y vệ.
Đi đầu là Kỷ Cương, mặc trang phục võ sĩ, thắt đao bên hông, đầu đội mũ che mặt màu đen, nửa khuôn mặt lộ căng cứng.
Từ xa, Kỷ Cương thấy xe ngựa mang dấu hiệu của Tĩnh phủ lướt qua, lúc sánh vai thì nghiêng đầu , cảm thấy đ.á.n.h xe quen quen.
Nhớ , là tiểu đồng bên cạnh Tĩnh Thất gia.
Sáng sớm thế , Tĩnh Thất gia khỏi thành gì?
...
Xe ngựa của Tĩnh phủ thuận lợi rời khỏi phủ Lâm An, chừng gần một canh giờ, đến một khu rừng nhỏ thì dừng .
Tiểu Thất huýt một tiếng còi.
Chẳng bao lâu , Tiểu Cửu đ.á.n.h xe từ trong rừng .
Tiểu Thất nhảy xuống ngựa, vén rèm xe trong, thành tiếng.
Nửa xe là áo chống rét, nửa còn là lương thực, cầm cự tới Biên Sa chắc đủ dùng !
“Người đủ cả !” Giọng Cao Triều vang lên trong xe.
“Bẩm gia, đủ ạ.”
“Xuất phát.”
“Vâng!”
Trong xe.
Tĩnh Bảo và Cao Triều quanh chiếc bàn nhỏ, mắt chăm chú tấm bản đồ bé xíu đặt bàn, bản đồ là Ôn Lư Dụ cho đưa đến trong đêm.
Ôn Lư Dụ từng đến Biên Sa lúc mười mấy tuổi, tuy hơn mười năm,
nhưng vẫn còn chút ký ức, bèn dựa đó mà vẽ sơ lược.
“Các ngươi rời trong giận dỗi, khi khỏi Sơn Hải Quan, thể quá nhanh. Vì hành tung chắc chắn sẽ lộ, sẽ truyền đến tai Hoàng thượng, nên giả vờ thong thả bình tĩnh.”
“Ra khỏi Sơn Hải Quan, nơi đó là vùng hoang vắng, ít qua , cứ mỗi năm trăm dặm mới một trạm dịch, lúc đó mới thể tăng tốc.”
“Đến Cam Túc, mặt là sa mạc mênh mông, càng lúc càng gần Biên Sa. Lúc đó vô cùng cẩn thận, vì tộc nhân các bộ lạc ở Biên Sa thường xuyên xuất quỷ nhập thần.”
Tĩnh Bảo nhớ từng câu dặn dò của Ôn Lư Dụ, trong lòng thấy ấm áp vô cùng.