Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 638: Đừng dọa cá chạy mất

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:13:18
Lượt xem: 149

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cẩm Y vệ lao thẳng đến nha môn phủ Lâm An.

Thịnh Nhị đang ở cửa, thấy Kỷ Cương lập tức ôm quyền chào: “Lão đại, tri phủ Lâm An chờ sẵn bên trong, mời .”

Kỷ Cương liếc Thịnh Nhị một cái, hỏi: “Thịnh Phủ Trấn phủ Lâm An khi nào thế?”

“Hôm ghé nghỉ một đêm ở phủ Hải Ninh, cũng mới đến hôm qua thôi.”

“Có tra ?”

“Trời lạnh đến thấu xương, nên chỉ rúc trong khách điếm ngoài, chuyện đợi lão đại đến hẵng .”

Bên cạnh một Cẩm Y vệ chen lời: “Thịnh Phủ Trấn bằng cùng bọn , đường cũng tiện chăm sóc .”

Thịnh Nhị đáp gọn: “Ta quen một .”

Kỷ Cương : “Nhị gia tính tình thế , xem hợp với lắm?”

“Bản tính trời sinh vốn lãnh đạm!”

Thịnh Nhị thản nhiên : “Vả , nghề của chúng , nhất vẫn nên ít qua , khỏi nghi ngờ.”

Kỷ Cương trong lời oán thầm, nhưng mặt mày vẫn chẳng chút hổ.

Lẽ nên mang Thịnh Nhị theo, nhưng vụ Cố Trường Bình, sinh lòng đề phòng y.

Tên nhóc tay tàn độc, kiệm lời.

Muốn ngăn y giẫm lên đầu leo lên thì chỉ còn cách đem y theo sát bên mà trông chừng.

Kỷ Cương hạ giọng, dỗ dành: “Nhị gia chẳng khó , vị trí Tả Phủ Trấn , sớm để dành cho ngươi. Lần để ngươi theo là để hai đồng lòng hợp sức.”

Ai nó là với ngươi chứ!

Thịnh Nhị nhạt trong lòng, nhưng mặt hiện chút cảm động: “Đa tạ lão đại.”

Kỷ Cương hài lòng gật đầu: “Chuyện Giang Nam, còn nhờ Nhị gia bỏ thêm chút sức.”

Thịnh Nhị trầm mặc một lúc, : “Thật hôm qua cũng thu hoạch gì, Tĩnh phủ hôm đó náo nhiệt.”

“Kể thử xem!”

“Cao Triều và Tiền Tam Nhất rõ vì đ.á.n.h một trận lớn. Cao Triều ép Tĩnh Thất theo Biên Sa, là để tránh xa Tiền Tam Nhất.”

“Ra Biên Sa?”

“Vâng. Lục phu nhân mặt giảng hòa cả nửa ngày cũng xong, đành để Tĩnh Thất gia theo Cao Triều Biên Sa một chuyến.”

Kỷ Cương cau mày: “Vậy Tiền Tam Nhất thì ?”

Thịnh Nhị: “Ở Tĩnh phủ, ăn chực chờ.”

Vậy thấy chiếc xe ngựa Tĩnh phủ qua, bên trong là Tĩnh Thất và Cao Triều?

Từ Lâm An đến Biên Sa, ngàn dặm, hai chỉ mang một chiếc xe ngựa, cùng vài ba thị vệ, chẳng tìm c.h.ế.t ?

Cao Triều vốn là công tử hoàng tộc sống trong nhung lụa, nào Biên Sa khổ sở cỡ nào.

Tĩnh Thất gia cũng thật hồ đồ, ...

Ánh mắt Kỷ Cương nheo , chợt nhớ đến hôm Tĩnh Thất xông hoàng cung chịu tội, Mật Thư Đài.

Hắn nhớ rõ nhận xét dành cho : “Kẻ nếu chí hiếu chí thì là lão hồ ly thâm hiểm.”

Chí hiếu chí , tin.

Còn thâm hiểm giảo hoạt... thì gương mặt quá non nớt.

“Người !”

“Lão đại!”

Kỷ Cương thu biểu cảm: “Chuyện Cao Triều và Tĩnh Thất Biên Sa, mau mật báo về kinh.”

Mục đích thật sự hai đến Biên Sa, lúc thể rảnh tay điều tra. Cứ để Hoàng thượng tự quyết định !

Tĩnh Thất và Cao Triều , Tiền Tam Nhất lập tức thấy trống trải, chán chường.

Ban ngày dạo khắp trong ngoài Tĩnh phủ một vòng.

Phải , t.h.u.ố.c mỡ Thịnh Nhị đưa quả thực hiệu nghiệm, qua một đêm giảm sưng, cũng nhẹ nhàng hơn hẳn.

Chiều tối, Tiền Tam Nhất dùng bữa với Lục phu nhân.

Hắn ở Tĩnh phủ, ngoài mồi nhử , còn nhiệm vụ là dỗ dành Lục thị, để bà bớt nhớ Tĩnh Thất.

Vốn giỏi nịnh nọt, khéo dỗ dành , Tiền Tam Nhất khiến Lục thị đến ngậm miệng, sắc mặt cũng hơn mấy phần.

Lục thị gọi Tĩnh Nhược Tụ đến, căn dặn đủ điều, bắt nàng tiếp đãi Tiền công tử chu đáo, tuyệt đối chậm trễ.

Thật Lục thị căn dặn, Tĩnh Nhược Tụ cũng chẳng dám thất lễ với bạn của A Bảo.

Một bên cho may mấy bộ áo quần mới cho Tiền Tam Nhất, một bên sai lên trang trại lấy chút đồ ăn tươi ngon về.

Thấy Lục thị mệt mỏi, Tiền Tam Nhất mới trở về viện , ngâm tắm nước nóng thật thư thái, lên giường, nhưng chợt bật dậy, rạp xuống mép giường ngó gầm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-638-dung-doa-ca-chay-mat.html.]

Không ai!

Tiền Tam Nhất thở phào.

Sáng nay mở mắt, chổng m.ô.n.g xì mấy tiếng "phụt", xong mới chợt nhớ gầm giường còn , hơn nữa là một nữ nhân dọa xanh cả mặt.

Đường đường là Trạng nguyên, ví như tiên trời, thể xì chứ?

Chẳng để Thịnh Nhị chê ?

Ngay lúc đó, Thịnh Nhị chui từ gầm giường, lời nào, đẩy cửa sổ, tung nhảy lên tường.

Vậy nên... nàng tiếng xì của đ.á.n.h thức?

Tiền Tam Nhất che mặt than dài, mất mặt quá mất!

“Không đúng! Tại thấy mất mặt chứ?” Tiền Tam Nhất lẩm bẩm.

Một nam nhân tráng kiện, ăn ngũ cốc tạp lương, sáng dậy xì chẳng chuyện thường ? Chớ là xì , đây mỗi sáng còn dương trượng mà dậy nữa là!

Hắn đưa tay thọc quần, gãi mạnh vài cái.

lúc , cửa sổ “két” một tiếng mở .

Tiền Tam Nhất: “...”

Thịnh Nhị: “...”

Không khí, ngưng trệ trong chớp mắt.

Tiền Tam Nhất đảo mắt, mặt đổi sắc kéo chăn phủ qua nửa .

“Ngại quá, gãi ngứa thôi.”

Mặt Thịnh Nhị lạnh tanh, nhảy phòng, xoay đóng cửa sổ, một lời lập tức chui xuống gầm giường.

Tiền Tam Nhất lập tức cứng đờ.

Không lời nào là ý gì chứ?

Ánh mắt khinh bỉ là ý gì?

Khinh nhỏ ư?

Tiền Tam Nhất bĩu môi nghĩ: Nếu vì ngươi là ân nhân cứu mạng , chỉ riêng cái kiểu coi trời bằng vung của ngươi, đừng mơ cho ngươi ngủ gầm giường!

“Tắt đèn!”

Hai chữ lạnh tanh, khiến Tiền Tam Nhất cảm giác xem nhẹ ghê gớm.

“Này Thịnh Nhị, ngươi...”

“Câm miệng, đừng dọa cá chạy mất.”

“...”

Tiền Tam Nhất hít sâu hai , nghĩ đến chuyện nàng từng giúp bôi t.h.u.ố.c mỡ, thôi thì... nhịn!

Nến tắt, trong phòng tĩnh lặng.

Tiền Tam Nhất co một chân , trong lòng hiểu bức bối, lý trí bảo nên ngủ, nhưng trong đầu cứ lặp lặp hình ảnh nốt ruồi son vành tai trắng nõn .

Cái nốt ruồi đó... mọc đúng chỗ chứ?

“Đêm hôm khuya khoắt thế , cá khi nào mới c.ắ.n câu nhỉ?” Tiền Tam Nhất buột miệng.

Gầm giường im lặng chốc lát.

“Rất nhanh thôi!”

“Ngươi chắc chứ?”

“Chắc!”

Tiền Tam Nhất lập tức phấn khởi, trở hỏi: “Nhị gia, phần thưởng bao nhiêu ? Ta phối hợp thế cũng nên chia một ít chứ?”

Gầm giường lặng thinh một lúc.

“Cả đêm, ngươi nghiến răng hai mươi hai , mớ năm câu, trở hơn bốn mươi , sáng còn xì hai cái.”

Mặt Tiền Tam Nhất tái mét.

Hắn nhạt: “Để Nhị gia chịu thiệt , bên ngoài mát mẻ trong lành, đó ngủ .”

“Ta sợ ma tìm .”

“...”

Một lúc lâu.

Tiền Tam Nhất mới nhớ , đêm qua sợ nàng lạnh, còn hùng hồn một câu: “Nếu tiền gia mệnh hệ gì, ma cũng tha cho ngươi!”

“Đa tạ ngươi nhé!” Hắn nghiến răng.

“Không dám nhận!”

 

Loading...