Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 64: Đỗ Ngọc Mai

Cập nhật lúc: 2025-11-10 01:16:06
Lượt xem: 212

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thất gia Tĩnh phủ tỉnh dậy, chỉ cảm thấy dính nhớp khó chịu. Giá mà thể tắm một cái thì mấy.

Nàng nhớ đến suối nước nóng mà Uông Tần Sinh từng nhắc tới.

Tắm ở Quốc Tử Giám từ lâu là chuyện khiến nàng canh cánh trong lòng. Kể từ nửa đêm chạm mặt Từ Thanh Sơn, nàng dám lén lút một nữa.

Giờ miếu Khổng Tử đóng cửa, suối nước nóng . Sau giờ học buổi tối nàng thể lẻn đến đó, để A Nghiễn và Nguyên Cát canh chừng bên ngoài. Tắm xong, bảo A Nghiễn trèo tường đưa nàng về là xong!

Tuyệt diệu!

Tĩnh Bảo bật dậy. A Man đang trực đêm bên ngoài thấy động tĩnh thì cầm đèn bước .

Tĩnh Bảo với nàng chuyện nghĩ , A Man vốn chu đáo, bèn : “Gia đừng vội. Để nô tỳ thám thính , chờ khi thứ chắc chắn lúc gia cũng muộn."

Tĩnh Bảo khẽ gật đầu.

“Gia còn thấy đau bụng ?"

“Đau!"

“Nô tỳ đỡ gia vườn dạo một chút. Vận động nhiều thì kinh huyết cũng sẽ dễ hơn."

“Canh mấy ?"

“Canh năm qua, lát nữa là trời sáng ."

Đêm xuân ngắn ngủi, vầng trăng trắng bạc treo nghiêng.

Tĩnh Bảo hít một khí ẩm ướt, tán gẫu với A Man, chậm rãi dạo bước.

Vườn lớn, nhưng chăm sóc gọn gàng.

Bỗng phía xa vang lên tiếng "kẹt" một cái.

Chủ tớ hai đồng loạt biến sắc, tim thắt . Giữa đêm khuya khoắt thế , âm thanh như ?

Ngay đó là tiếng bước chân vang tới, cả hai vội nấp cây.

Người đến là một đàn ông, áo xộc xệch để lộ nửa ngực, quần cũng lỏng lẻo buông thõng ngang eo, miệng nhóp nhép, dáng vẻ vô cùng hưởng thụ.

Lại là nhị lão gia!

Hắn tới đây gì?

Tĩnh Bảo trong lòng đang ngờ vực thì lưng tiếng bước chân nữa, nhẹ, hẳn là của một phụ nữ.

Nhị thúc đang tư thông với ai đó?

Là ai?

Tĩnh Bảo nghĩ, ánh trăng mờ, một bước .

Áo mỏng tóc rối, mắt còn ngân ngấn lệ, là Đỗ Ngọc Mai.

Bất ngờ kịp đề phòng.

Tĩnh Bảo đến thở cũng quên mất, sững sờ đầu A Man, nào ngờ A Man cũng đang nàng.

Hai chủ tớ , trong mắt đều hiện lên hai chữ: bắt gian.

Đỗ Ngọc Mai ngẩng đầu, thấy đàn ông phía bất động thì cũng dừng , cúi xuống, để lộ phần cổ trắng ngần như ngọc.

Nhị lão gia bước tới mặt con dâu, cúi đầu hôn lên môi nàng. Đỗ Ngọc Mai cố tránh nhưng thoát, ông hôn mấy cái.

“Ngọc nhi ngoan, cái gì. Vừa cha thương con như , chẳng lẽ thấy sướng ?"

Đỗ Ngọc Mai run vai, nấc khẽ.

Nhị lão gia đồi bại: “Hôm nay chồng con trang viên ngoài thành . Mai con với phu nhân là con cũng đó xem một chút. Ta sẽ ghé qua tối mai."

Đỗ Ngọc Mai đột ngột ngẩng đầu, t.h.ả.m thiết : “Ông… ông …"

“Ta với cùng “chiều” con, chẳng càng thêm thú vị ?"

Vừa dứt lời, hai gốc cây cứng đờ như tượng gỗ.

Hai “tượng gỗ” trở về phòng, , đều thể tiêu hóa nổi cảnh tượng chứng kiến.

Tĩnh Bảo lúc thực sự g.i.ế.c .

Cũng khó trách Đỗ Ngọc Mai luôn mang vẻ u uất. Nàng từng cho rằng đó là vì chuyện con cái, giờ , căn bản như .

Nếu là Đỗ Ngọc Mai tự nguyện thì thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-64-do-ngoc-mai.html.]

nếu là ép buộc, thì cha con nhị phòng đúng là cầm thú, đáng c.h.ế.t!

A Man dần định thần , thấp giọng : “Lúc gia ở phủ, nô tỳ từng vài lời đồn đại. Lúc đó để tâm, giờ nghĩ …”

“Ngươi thấy gì?"

“Nghe mấy a bên viện đại thiếu phu nhân , đại thiếu phu nhân từng mang thai, rõ vì sảy thai."

A Man ngừng một chút tiếp: “Còn bảo đại thiếu phu nhân cũng buồn lắm, còn ‘c.h.ế.t cũng sạch sẽ’."

Sắc m.á.u mặt Tĩnh Bảo dồn hết lên vành mắt, hồi lâu thốt nên lời.

Xem , hành vi cầm thú của cha con nhị phòng chuyện một sớm một chiều. Đứa con Đỗ Ngọc Mai từng mang, thể của chồng nàng, mà là của cha chồng.

Hoặc là Đỗ Ngọc Mai sinh đứa con , nên cố tình uống t.h.u.ố.c phá thai.

Hoặc là kẻ để nàng sinh!

“Miệng thì đạo đức nhân luân, lưng chuyện chẳng bằng cầm thú, còn dám chỉ trích đại lão gia chúng nọ. Theo nô tỳ thấy, nhị phòng mới là cái ổ dơ bẩn thực sự của Tĩnh gia, quá hổ!"

Tĩnh Bảo lườm A Man một cái.

A Man đỏ mặt, giậm chân: “Gia, bọn họ chỉ vì một chữ dâm mà vứt sạch luân thường đạo lý. Tư thông với con dâu còn đủ, còn…"

Nói đến đây, A Man cũng chẳng dám tiếp tục.

Tĩnh Bảo dần bình tĩnh : “Ta nhớ đại thiếu phu nhân là Nghi Hưng, nhà đẻ cũng giàu , mấy em, chỗ dựa."

A Man đáp: “Đó là chuyện khi đại thiếu phu nhân mới cửa thôi. Đỗ gia giờ sa sút , cha nàng mất sớm, mấy em tranh giành gia sản, còn đ.á.n.h toác đầu, nào còn lo cho con gái gả ?"

“Anh em ruột cũng liên lạc gì ?"

“Khi cưới, đại thiếu phu nhân tổ chức tiệc cưới ở phủ Lâm An. Chưa tới nửa tháng, theo nhị lão gia kinh. Mấy năm qua hiếm khi về, núi cao đường xa, qua e cũng khó."

Tĩnh Bảo bừng tỉnh.

Cha con nhị phòng dám như thế, một là vì cha Đỗ gia mất, em bất hòa; hai là vì Đỗ thị một một ở kinh, ai nương tựa.

Chỉ cần nhà đẻ chút chỗ dựa, thể để nàng nhục đến mức .

Nghĩ đến đây, lòng Tĩnh Bảo chùng xuống. Là phụ nữ ở đời, thật khó khăn.

Trước tiên đầu thai , nếu sinh nhà nghèo, còn kịp lớn thể c.h.ế.t đói.

Nếu sinh nhà quyền quý, cũng cầu mong là con của chính thất, nếu là con thứ thì cũng khổ chẳng kém.

con chính thất, sống trong nhung lụa, còn gả nhà tử tế.

Hôn nhân là đầu thai thứ hai của phụ nữ. Vợ chồng hòa hợp là hiếm hoi lắm , đến việc cha chồng thông tình đạt lý, chị em dâu hòa thuận, tiểu trong phòng gây chuyện…

Cho dù sự đều suôn sẻ, còn cửa ải con cái nữa…

Tĩnh Bảo dám nghĩ tiếp: “A Man, lấy sách của đến đây."

A Man khuyên: “Gia đang khó chịu, là đừng nữa."

Tĩnh Bảo nàng một lúc thật lâu, đáy mắt thẫm : “A Man , ba chị mất chỗ dựa.”

A Man lập tức á khẩu.

Sách đưa đến, Tĩnh Bảo lật mấy trang, nhưng thấy lòng bồn chồn yên, bèn ném sách sang một bên.

“Gia dùng ?”

Tĩnh Bảo lắc đầu.

Nàng nhớ đến Tứ tiểu thư Lục gia. Cô gái tính tình cứng cỏi, thà đập đầu c.h.ế.t chứ chịu sống nhục.

Còn đại thiếu phu nhân, cha chồng và chồng phiên nhục, sống từng ngày thế , chẳng còn t.h.ả.m hơn ?

Đáy mắt Tĩnh Bảo tràn ngập hàn ý: “A Man, giúp nàng một tay."

“Ai cơ?" A Man kinh ngạc: "Đại thiếu phu nhân ư?"

“Bằng , nàng chỉ một con đường c.h.ế.t."

Trên đời bức tường nào kẽ hở. Hôm nay hai họ bắt gặp, ngày mai cũng thể khác bắt gặp.

Chuyện còn giấu thì dễ , nếu khác phát hiện, với tính cách của đại thiếu phu nhân, chỉ e sẽ tìm đến cái c.h.ế.t.

“Gia giúp thế nào?"

“Chưa nghĩ !"

Trong đầu Tĩnh Bảo rối bời.

 

Loading...