Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 640: Mười năm thanh mai trúc mã
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:13:20
Lượt xem: 157
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ký ức xưa ùa về như sóng vỗ mặt...
“Thịnh Nhi, ăn mơ ?”
“Thịnh Nhi, thương chút , mấy nha vụng về đến mức chẳng chải đầu.”
“Thịnh Nhi, nàng cô đơn một ở Sào Gia Bảo thật đáng thương, sẽ che chở cho nàng.”
“Thịnh Nhi...”
“Thịnh Nhi...”
Hoa còn ngày nở , chẳng thể mãi là thiếu niên.
Thịnh Vọng đưa nàng đến Sào Gia Bảo, ban ngày theo Sào Bảo chủ luyện võ, ban đêm trở về sân viện trống rỗng... Cảm giác cô độc từng bao giờ.
Thêm đó là cái c.h.ế.t của Thịnh Đại, nàng thu , như quấn trong một tầng kén dày, dám hé lộ tâm tư với bất kỳ ai.
Một đêm nọ, nàng trằn trọc ngủ , sân luyện kiếm. Bỗng một từ mái nhà lặng lẽ đáp xuống, tay ôm vò rượu, lắp bắp : “Đừng lên tiếng, cho trốn nhờ một chút.”
lúc gõ cửa.
“Thịnh cô nương, nãy thấy tên trộm rượu nào , kỳ lạ thật, mới nháy mắt biến mất .”
Lúc nàng mới , hầm rượu của bảo chủ trộm liên tục ba ngày, mà kẻ việc là tam công tử Sào Diệp Chu.
“Thịnh Nhi, cảm ơn nãy.”
“Lại đây, cho ngươi nếm thử bảo vật của cha .”
“Sao mặt mày ủ rũ thế, đời chỉ là ăn chơi hưởng thụ, nào, nếm thử xem.”
“Ta cho ngươi , rượu ngon khí lực, nhiều một chút thì gắt, ít một chút nhạt. Cũng như việc luyện võ .”
“Rượu uống đến tám phần là vặn, bảy phần thì lạt lẽo, chín phần thì say, tám phần là lúc như lơ lửng giữa trung, những lời dám , những việc dám ... đều dám .”
“Thịnh Nhi, chúng trèo lên mái uống . Uống rượu mái lợi, phát hiện còn dễ chạy!”
“Thịnh Nhi, ngươi gần một chút, coi chừng ngã xuống.”
“Chiêu ngươi luyện sai tư thế , kiếm hất lên, cổ tay dùng lực...”
Nàng lén liếc ...
Đập mắt là đôi đồng tử trong trẻo, xinh , bờ môi nhếch, nơi khóe môi vương nét đắc ý và tự tin khiến thể rời mắt.
Sào Diệp Chu năm mười bốn tuổi, sáng sủa, sạch sẽ, tuấn tú, như một ngọn lửa rực cháy, thiêu rụi tầng kén quanh nàng thành tro bụi.
Sau đó, trong một đêm say tám phần, Sào Diệp Chu kéo nàng lên mái nhà.
“Thịnh Nhi, tửu lượng của và nàng ngang , võ công cũng , cái gì cũng tương đương, nếu nàng vợ thì thật với lòng trời. Thế nào, nàng đồng ý thì với cha.”
“Thịnh Nhi, một ngày nàng đồng ý thì một ngày cạo râu, xem là lòng nàng sắt đá, râu sắc bén hơn!”
Mười năm trôi qua tựa cái chớp mắt.
Tấm lòng ban đầu và mối tình đầu của nàng, đều gắn chặt đàn ông .
Gần ngay mắt;
Lại xa tận chân trời!
Thịnh Nhị mở mắt, giấu hết thảy cảm xúc đáy mắt, ngoài mặt bình tĩnh : “Người nhà đều lo cho ngươi, ngươi vì ngươi mà bệnh nặng một trận, nếu thời gian hãy về thăm bà. Còn nữa!”
Ánh mắt nàng bỗng thu , hàn quang lóe lên dữ dội.
“Ta mặc kệ vì lý do gì ngươi sát thủ, nhưng ba : Tiền Tam Nhất, Cao Triều, Tĩnh Thất, là những nhất định bảo vệ. Nếu ngươi dám động đến một cọng tóc của họ, liều mạng với ngươi.”
Lời dứt.
Hai khuôn mặt, một sáng một tối, đồng loạt biến sắc.
Người nấp trong bóng tối Tiền Tam Nhất: Nữ nhân thật khí phách.
Sào Diệp Chu thì lập tức đưa tay nắm chặt cổ tay Thịnh Nhị: “Thịnh Nhi, thật sự thể một câu ?”
“Nói gì?” Thịnh Nhị đầu : “Nói là nàng bệnh, ngươi chẳng qua chỉ thương hại nàng?”
Sào Diệp Chu: “...”
“Nói vì thương hại nàng, mà cha cũng cần, hôn thê cũng buông bỏ?”
“Ta...”
Chỉ trong một khoảnh khắc do dự, Thịnh Nhị gạt tay , bước ngang qua .
Lúc lướt qua vai , Thịnh Nhị lạnh giọng : “Sào Diệp Chu, gặp !”
Mười năm thanh mai trúc mã, rốt cuộc chẳng bằng một cô nương khác.
Trên đời còn gì tàn nhẫn hơn việc gửi gắm nhầm !
...
Tiếng bước chân ngày càng gần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-640-muoi-nam-thanh-mai-truc-ma.html.]
Tiền Tam Nhất lúc vẫn đang xổm đất, hai chân tê rần, nếu cứ thế dậy, e rằng sẽ nàng thấy.
Nàng sĩ diện.
Trong khoảnh khắc lóe sáng như điện, chủ ý: lăn một vòng đến bụi cỏ bên cạnh, chui trong, thần , quỷ .
“Ra đây!”
Tiền Tam Nhất: “...”
Hắn đành lên, còn kịp vững, cổ họng bốn ngón tay bóp lấy. Điều khiến sợ hãi, mà là đầu ngón tay lạnh đến rùng .
“Ngồi xổm cũng mệt nhỉ, lâu ?”
“Không... lâu, ...”
Bốn ngón tay đột nhiên siết chặt, lời nghẹn nơi cổ họng, Tiền Tam Nhất trợn trắng mắt, đành gật đầu nhẹ.
“Ngồi lâu .”
“Nghe những gì?”
Thịnh Nhị ghé sát , dùng giọng chỉ Tiền Tam Nhất thấy: “Nghĩ kỹ hẵng trả lời, nếu ...”
Hai vốn gần, giờ sát thêm chút nữa, một thấy tiếng tim đập mạnh của đối phương, một thấy sát khí trong mắt đối phương.
Vậy nên...
Nàng định g.i.ế.c diệt khẩu ?
Tiền Tam Nhất sợ đến run rẩy: “Chuyện nên , đều . Ngươi thể chọn g.i.ế.c , hoặc chọn để báo ân một .”
Báo ân?
Thịnh Nhị nheo mắt, đổi giọng hỏi: “Ngươi bao nhiêu tiền riêng?”
Tiền Tam Nhất cảnh giác: “Ngươi gì?”
Thịnh Nhị: “Nói!”
Tiền Tam Nhất nữ nhân vô tình với cả : “Hai ngàn lượng.”
Hà tiện như mà cũng chỉ dành dụm hai ngàn lượng.
Thịnh Nhị nhạt: “Về phòng ngươi, giấy nợ.”
Tiền Tam Nhất hoảng hốt: “Ai nợ ai?”
Khóe môi Thịnh Nhị nhếch: “Ngươi nợ hai vạn lượng!”
Ầm ầm ầm!
Ầm ầm ầm ầm ầm ầm!
Như hai vạn hai trăm tia sét giáng xuống đầu Tiền Tam Nhất.
Nữ nhân điên ?
Chắc chắn là điên !
Khóe môi Thịnh Nhị lạnh lẽo: “Ta giả trai Cẩm Y vệ là để tìm . Giờ tìm , cần thời gian để giả c.h.ế.t rút lui. Nếu , Cẩm Y vệ sẽ tha cho .”
Tiền Tam Nhất: “...” Thế thì liên quan gì đến tiền của ?
“Nếu ngươi chịu giữ kín bí mật , tờ giấy nợ chỉ là giấy bỏ. nếu phận của lộ ...”
Giọng Thịnh Nhị trầm xuống: “Cho dù c.h.ế.t, cũng sẽ đến tìm ngươi đòi bạc.”
Vậy là!
Chỉ vì một cái bí mật, vô tình gánh món nợ hai vạn lượng?
Ta còn mang họ Tiền gì, nên đổi thành họ Xui, Xui Tam Nhất mới đúng!
“Xui Tam Nhất” đau khổ , nghiến răng dậm chân : “Ta ngoại hiệu là Tiền Xâu Chuỗi, phận của ngươi đem so với tiền của chẳng là gì!”
“Thẳng thắn lắm!”
Thịnh Nhị cúi đầu, nở nụ nhẹ: “Ta cũng chẳng sợ ngươi lật lọng, chuyện ngươi nuôi kỹ nữ vẫn còn trong tay .”
Còn là nữ nhân ?
Nói năng hành động đều ép đến đường cùng, hở chút là rút d.a.o g.i.ế.c , là báo ân mà vẫn chẳng tin chút nào. Vậy thì ngươi vị hôn phu...
Hai mắt Tiền Tam Nhất bỗng trợn to.
Hắn thấy gì?
Một giọt nước mắt nhanh chóng lăn khỏi khóe mắt Thịnh Nhị rơi xuống đất, thoáng chốc tan biến dấu vết.
Là ảo giác ?
Nàng... cũng ư?!