Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 641: Nữ nhân này mạnh mẽ đến thế sao?

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:13:21
Lượt xem: 157

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giấy ghi nợ xong.

Tiền Tam Nhất đưa tay thì rụt về.

Tim đập thình thịch, luôn cảm thấy gì đó , nhưng cụ thể là chỗ nào thì .

Bỗng nhiên, tay nắm lấy.

Thịnh Nhị bẻ ngón cái của Tiền Tam Nhất , chấm một chút ấn đỏ, mạnh mẽ ấn xuống.

Mặt Tiền Tam Nhất đỏ như màu ấn đỏ .

Nàng còn chút tự giác nào của nữ nhân ?

Tay đàn ông là thể tùy tiện kéo qua ?

Không đợi ấn đỏ khô, Thịnh Nhị gấp tờ giấy mấy lượt, nhét n.g.ự.c áo: “Ngươi ngủ , sẽ nữa .”

“Sao ngươi sẽ ? Nhỡ thì ? Ta xem ngươi định giải thích với Thất gia thế nào?”

“Ta thì nhất định là...”

“Đừng nghĩ ai cũng bụng như . Bây giờ ngươi chẳng qua chỉ là vị hôn thê từ hôn thôi, so với tiền thưởng, chẳng đáng là gì.”

“Tiền! Tam! Nhất!”

Nắm tay Thịnh Nhị phát tiếng răng rắc đáng sợ.

Tiền Tam Nhất híp mắt: “Vậy thế , ngươi tiếp tục bảo vệ , cùng lắm nhường giường cho ngươi ngủ.”

“Không cần!”

“Này, ngươi ?”

“Ra ngoài phòng.”

Ngoài phòng một chiếc ghế dài mềm, vốn là chỗ Đồng Bản ngủ. Thịnh Nhị kéo dậy ném xuống đất.

“Cút ngoài!”

Thật Đồng Bản tỉnh từ lâu, đang dựng tai lên trốn trong chăn lén.

Gia nhà gì với Nhị gia mà nợ nhiều bạc đến ?

Bị quăng xuống đất kịp phòng , Đồng Bản uất ức Thịnh Nhị, thấy trong mắt y ánh lên hàn quang, sợ đến tim đập thình thịch, vội lủi chạy sang phòng phía tây.

Thịnh Nhị phất tay áo, thổi tắt ngọn nến, thuận thế tựa lên ghế dài, nhắm mắt .

Tiền Tam Nhất rướn cổ , chỉ thấy nửa khuôn mặt nghiêng của nàng.

Gương mặt nghiêng chìm trong ánh đêm mờ mịt, dịu dàng, hờ hững, như toát một tia yếu mềm.

Tim Tiền Tam Nhất chợt thắt .

...

Về đến giường , Tiền Tam Nhất lăn qua lộn như chiên dầu, thế nào cũng ngủ .

Giọt nước mắt giống rơi xuống đất, mà như nhỏ lòng , nóng rực, thiêu đốt.

Bên ngoài động tĩnh gì? Là ngủ ư?

Hay đang âm thầm rơi lệ?

Ta nên gần an ủi một chút , cứ nhắm mắt coi như gì?

“Tất nhiên là nhắm mắt ngơ . Ngươi quên , nàng còn ép ngươi giấy nợ đó, hai vạn hai ngàn lượng đấy!”

mà nàng những lời cứng rắn với tên họ Sào , rõ ràng là đang bảo vệ bọn .”

“Nam nữ với , mấy chuyện tình cảm dây dưa , gì đáng để dỗ dành?”

“Là đàn ông, chẳng lẽ trơ mắt một nữ nhân rơi lệ mà cảm xúc gì ?”

“Hiện giờ nàng là đàn ông, còn đàn ông hơn cả .”

trong cốt tủy, nàng rõ ràng là một nữ nhân.”

Nữ nhân?

Trong đầu Tiền Tam Nhất gì đó lóe qua, chợt bật dậy.

Nếu phận nữ nhân của nàng do Tiền Tam Nhất lỡ miệng , mà là khác phát hiện thì hai vạn hai ngàn lượng tính cho ai?

Hắn hất chăn, kịp mang giày, lao ngoài phòng.

Ngoài phòng, nào còn bóng dáng Thịnh Nhị.

Chỉ còn một chiếc ghế trống .

Tiền Tam Nhất hai lời, khoác áo, xông ngoài. Vừa bước đến hành lang nối, ánh mắt trầm xuống, cơ thể lùi , nấp cột.

Nữ nhân đang xổm giữa hành lang, hai tay che mắt, tấm lưng mềm mại cong xuống, nức nở thành tiếng.

Tiền Tam Nhất đầu bỏ chạy.

Nữ nhân luôn mạnh mẽ, chắc hẳn thích để khác thấy bộ dạng lúc . ánh mắt rời nổi.

Bóng dáng , mà thê lương, mà yếu ớt...

Tên họ Sào , má nó, mù chắc?

Tiền Tam Nhất lặng lẽ một lúc, xoay rời .

...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-641-nu-nhan-nay-manh-me-den-the-sao.html.]

Đêm , Thịnh Nhị về nữa.

Sáng hôm , Tiền Tam Nhất còn lòng nào ăn sáng, hai quầng mắt thâm sì, chạy thẳng đến nha môn phủ Lâm An.

Hắn nhất định hỏi cho lẽ tại nàng giữ lời?

Vừa nhảy xuống xe ngựa thì thấy Kỷ Cương dẫn theo một nhóm Cẩm Y vệ oai phong lẫm liệt từ phủ nha.

Thịnh Nhị nổi bật giữa đội ngũ.

Nàng nhẹ nhàng liếc Tiền Tam Nhất, ánh mắt sắc lạnh khiến chân bước lập tức rụt .

“Tiền công tử.”

Kỷ Cương mắt tinh như cú vọ: “Sáng sớm thế , ngươi...”

“Ta rảnh rỗi việc gì , đến nha môn tản bộ!”

Tiền Tam Nhất trợn mắt lườm một cái: “Sao? Như cũng phạm pháp chắc?”

“Không phạm!”

Chỉ là... tự ngược!

Kỷ Cương gằn một tiếng, đang xoay bỏ thì đột nhiên một tên Cẩm Y vệ từ trong phủ chạy : “Lão đại, mật thư từ kinh thành!”

Mật thư?

Tiền Tam Nhất dựng tai lên thì bắt gặp ánh mắt Kỷ Cương sang, lập tức phất tay áo, đảo mắt một cái, lắc lư rời .

Tên họ Kỷ mẫn cảm như ch.ó săn, chỉ cần để lộ chút chột , thể nào cũng phát hiện.

Mật thư gửi đến Cẩm Y vệ, nhất định là kinh thành biến.

Không !

Hiện giờ chỉ một chút động tĩnh cũng thể mất mạng, tìm cách đến ngân trang gặp Ôn Lư Dụ hỏi rõ.

Phía , Kỷ Cương mở thư , liếc sơ qua, sắc mặt lập tức đổi.

“Lão đại, chuyện gì?” Thịnh Nhị bước tới một bước.

Kỷ Cương thở một lạnh: “Phía Bắc động binh, lấy danh nghĩa ‘thanh trừ ác thần’, nhắm thẳng Vương gia.”

Ánh mắt Thịnh Nhị d.a.o động.

...

“Cái gì? Đánh ? Ôn đại ca, bên nào tay ?”

“Bắc phủ.”

Bắc phủ tay ?

Là ai quyết định?

ư?

“Ta đoán là ý của Cố Trường Bình.”

Ôn Lư Dụ đặt tay nắp chén , ngón tay khẽ khàng vuốt ve, mỗi một chậm hơn.

“Hắn hẳn đ.á.n.h để giành tiên cơ, giành lấy khí thế, nhân tiện để các phiên vương thấy thực lực của Hạo Vương.”

Tiền Tam Nhất chợt hiểu: “Binh lính Bắc phủ quen chịu lạnh, đ.á.n.h địa bàn , trận chắc chắn thắng.”

“Sẽ thắng, nhưng...”

?”

Mắt Ôn Lư Dụ hiện tia đỏ, hiển nhiên tối qua cũng ngủ ngon. Hắn nhíu mày, : “Nếu gì ngoài ý thì bên sẽ gặp áp lực lớn.”

“Tiền và lương thực?”

.” Ôn Lư Dụ gật đầu: “Kỷ Cương còn ở phủ Lâm An, tiền thể động, lương càng thể động.”

Tiền Tam Nhất: “Vậy nghĩ cách dẫn rời ?”

Ôn Lư Dụ: “Không dễ . Tên mũi như ch.ó săn, đến thì chịu rời .”

Tiền Tam Nhất: “Vậy ?”

Ôn Lư Dụ ngẩng đầu : “Không vội. Phía Bắc tin tức gì, chúng cứ coi như , tiếp tục án binh bất động. , bên ngươi thế nào, tối qua sát thủ tới ?”

Câu ... trả lời đây?

Nói thì kiểu gì cũng dính líu đến Thịnh Nhị.

Nghĩ tới cái tên , cổ họng Tiền Tam Nhất nghẹn : “Tối qua động tĩnh gì.”

“Thế quầng thâm mắt của ngươi...”

“Trong phòng thêm một , tiếng ngáy như sấm, còn nghiến răng, mớ, sáng sớm còn thả rắm, ngươi bảo ngủ nổi ?”

Ôn Lư Dụ: “...”

Nhị gia là bảo vệ Tiền Tam Nhất, tra tấn ?

Ôn Lư Dụ: “Tối nay nếu gặp Nhị gia, hỏi y thử xem Kỷ Cương bắt đầu tra từ .”

Câu như tiếng chuông vang lên, âm còn tan.

Tiền Tam Nhất thầm nghĩ:

Tối nay... nàng còn đến nữa ?

 

Loading...