Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 644: Cô hồn dã quỷ
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:13:24
Lượt xem: 158
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiền Tam Nhất ánh sáng lạnh trong mắt nàng dọa cho sững , nuốt một ngụm nước bọt, : “Phải, bọn lừa lên đảo, đó thì..."
"Ôn Lư Dụ!"
Thịnh Nhị đẩy Tiền Tam Nhất , lao thẳng đến mặt Ôn Lư Dụ, từng chữ từng lời: “Không , sắp hỏng việc!"
Ôn Lư Dụ thẳng mắt y: “Quả thực sắp hỏng việc."
Thịnh Nhị hỏi: “Giờ ?"
Ôn Lư Dụ bình tĩnh : “Ở đây nhị gia võ công giỏi nhất, nếu giành thế chủ động thì lập tức lên đảo báo tin."
Thịnh Nhị gật đầu: “Ta ngay!"
Ôn Lư Dụ: “Nhị gia, sự cẩn trọng."
Thịnh Nhị chỉ gật đầu, buồn liếc mắt Tiền Tam Nhất lấy một cái, lập tức lao màn đêm.
Cửa đóng , Tiền Tam Nhất lập tức phản ứng dữ dội, túm lấy Ôn Lư Dụ, tức giận quát: “Nói, rốt cuộc là chuyện gì sắp hỏng? Không , g.i.ế.c ngươi!"
Ôn Lư Dụ: "......"
Tiền Tam Nhất nghiến răng ken két: “Người họ Ôn , ngươi !!!"
"Thật cũng chẳng gì to tát." Ôn Lư Dụ cố tình hạ giọng : “Chủ nhân của đảo Mỹ Nhân Đoạn Cửu Lương từng là thị vệ của cha ngươi. Trên đảo chẳng gì đáng lo, chỉ là... hai ‘c.h.ế.t’ giấu ở đó."
Y sợ dọa đến , nên cố tình thật chậm: “Một là cựu Chỉ huy sứ Cẩm Y vệ Thịnh Vọng, thật là của Thịnh Nhị; còn là Cố Ấu Hoa. Cố Ấu Hoa là ai, chắc cần nhắc nữa nhỉ?"
Tiền Tam Nhất: "..."
Trăm mối kinh ngạc trong lòng rốt cuộc chỉ đọng ba chữ chân thành nhất.
Mẹ nó chứ!
Cái thế giới thể bớt lừa dối, nhiều chân thành hơn ?
Ta... đây là lên nhầm con thuyền cướp kiểu gì ?
Giờ đầu còn kịp ?
"Chuyện , còn ai nữa ?" Giọng Tiền Tam Nhất bắt đầu run rẩy.
"Ta chỉ thể thế , đến cả Tĩnh Thất cũng chắc !"
"......"
Tiền Tam Nhất phịch xuống ghế thái sư, ngây một lúc, đó ngẩng đầu lên, nở một nụ còn khó coi hơn với Ôn Lư Dụ: “Các ngươi còn gì đang giấu nữa ?"
Ôn Lư Dụ: "......"
Phủ nha phủ Lâm An.
"Lão đại, tra . Cố Trường Bình chỉ đến Giang Nam đúng một , là để tìm Cao Triều, Từ Thanh Sơn mấy . Đây là hành tung của , mời ngươi xem qua."
"Đảo Mỹ Nhân? Đây là chỗ nào?"
"Bẩm lão đại, là một hòn đảo giữa Tây Hồ, xung quanh là hồ, chỉ thuyền mới . Trên đảo nuôi mấy chục nam tử trẻ trung tuấn tú, là lầu xanh nổi danh ở phủ Lâm An."
"Hắn đến đảo đó gì?"
"Cao Triều, Từ Thanh Sơn bọn họ đến Lâm An, lúc du ngoạn Tây Hồ thì đưa lên đảo, chơi vui đến mức về, nên Cố Trường Bình mới tìm họ ."
Kỷ Cương chau mày, trầm mặc một lúc : “Đi mời tri phủ Lâm An đến gặp ."
"Rõ!"
Tri phủ Lâm An hấp tấp đến nơi, hành lễ hỏi: “Kỷ đại nhân, ngài tìm hạ quan việc gì?"
“Ngươi đảo Mỹ Nhân ?"
"Chuyện ... . Là nơi đàn ông ăn chơi hưởng lạc, ở Giang Nam , nam phong thịnh hành, một việc đành giấu trong bóng tối... Kỷ đại nhân, hòn đảo đó vấn đề gì ?"
"Chủ đảo là ai?"
"Chưa từng thấy tận mặt, chỉ là giàu nứt đố đổ vách, hòn đảo là y mua ."
"Tên là gì?"
"Đoạn Cửu Lương."
"Đoạn Cửu Lương?"
Kỷ Cương lặp cái tên, hỏi tiếp: “Người bao nhiêu tuổi? Dáng dấp ? Gốc gác ở ?"
Tri phủ hỏi đến toát mồ hôi lạnh, khổ : “Bẩm đại nhân, hạ quan tra, mà thực sự là..."
Kỷ Cương lạnh lùng tiếp lời: “Là do ném quá nhiều bạc, ngươi ngại tra !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-644-co-hon-da-quy.html.]
Tri phủ sợ đến tái mét mặt, rên rỉ: “Kỷ đại nhân, đảo Mỹ Nhân là do vị tiền nhiệm tri phủ đặc biệt dặn dò khi bàn giao công vụ, bọn hạ quan chỉ theo lệ cũ nên mới..."
Một ánh mắt lạnh lẽo lướt qua, tri phủ cảm thấy lạnh cả tim, dám biện bạch nửa lời.
Kỷ Cương dậy, mặt mày u ám sân, liếc mắt với tâm phúc lưng, quả quyết : “Chúng lên đảo xem thử."
"Vâng!"
Ngồi thuyền, đảo.
Kỷ Cương dẫn đường trong, một mặt ngạc nhiên cảnh xa hoa trụy lạc đảo, mặt khác âm thầm quan sát xung quanh.
"Gia thích kiểu tiểu quan nào ạ?"
"Chọn hai đứa mặt mũi thanh tú là ."
"Dạ, gia chờ một lát!"
Kỷ Cương đưa mắt hiệu cho tâm phúc, tâm phúc lập tức kéo tay hầu: “Ta mắc tiểu, vệ sinh ở ?"
"Người ! Dẫn vị gia vệ sinh một chuyến!"
"Đây đây, gia, mời theo !"
Đợi bọn họ rời , Kỷ Cương thong thả rót nửa chén , ung dung nhấp một ngụm.
Không hiểu , hòn đảo , căn phòng , khiến y cảm thấy gì đó quái dị cứ như cử động của y đều mí mắt khác.
Ánh mắt y đột nhiên dừng , dậy bước đến một bức tranh chim núi treo tường, đột ngột vén tranh lên.
Chỉ thấy một bức tường trắng.
Phẳng lì, lấy một lỗ nhỏ.
Ánh mắt mí mắt rũ xuống của Kỷ Cương vụt sáng đầy nghi ngờ.
Chỉ cách một bức tường.
Bên tường, Đoạn Cửu Lương đầu với Thịnh Nhị: “May nhờ nhị gia báo tin, mới chuẩn ."
Thịnh Nhị lắc đầu: “Ta vì ông ."
Người đang bàn tròn, gương mặt trắng trẻo béo tròn thêm một vòng, đôi mắt cụp xuống, im lìm, dường như đang trầm ngâm suy nghĩ.
Lúc , một thị vệ bước : “Gia, tiểu quan sắp xếp xong, đều là thông minh lanh lợi nhất đảo . Về phía nhà xí, đúng như đảo chủ dự liệu, vài ba chiêu thoát khỏi của , giờ chắc đang lung tung đảo."
Đoạn Cửu Lương thở phào: “Nhị gia, chuyện đều trong tầm kiểm soát."
Thịnh Nhị đang định lên tiếng, chợt hừ một tiếng: “Đừng vội mừng, đợi hãy ."
Đoạn Cửu Lương vội : “Đi thăm dò tiếp, gì khác thường lập tức báo !"
"Rõ!"
Tin tức liên tiếp truyền đến:
"Đảo chủ, vệ sinh về, giờ đổi thành Kỷ Cương."
"Kỷ Cương thi triển khinh công, đảo quanh một vòng."
"Đảo chủ, Kỷ Cương phát hiện điểm khả nghi, gọi thanh toán."
"Đảo chủ, hai rời đảo bằng thuyền."
Nam tử mập trắng đến đây lập tức dậy, với Đoạn Cửu Lương: “Ngày mai và nàng sẽ rời sớm."
Đoạn Cửu Lương biến sắc: “Thịnh lão đại, ?"
Nam tử mập thở dài: “Cẩn thận vẫn hơn. Ta và nàng tìm chỗ nào yên tĩnh một chút, đợi khi sóng yên gió lặng tính tiếp."
Nói xong, Thịnh Nhị: “Về sớm ."
"Con tìm thấy Sào Diệp Chu ." Thịnh Nhị ngẩng mắt lên.
Đoạn Cửu Lương thấy hai chuyện riêng, bèn lặng lẽ lui .
Thịnh Nhị gương mặt kinh ngạc của Thịnh Vọng: “Hắn là vì một nữ nhân khác."
Thịnh Vọng im lặng một lúc : “Nam nhân lòng hướng về ngươi thì bỏ thôi."
"Con cũng nghĩ ." Thịnh Nhị nhẹ giọng : “Chỉ là tiếc cho mấy món sính lễ để ở Sào Gia Bảo, lấy ."
"Thôi đừng lấy!" Thịnh Vọng nhạt: “Nhà họ Thịnh cũng thiếu chút tiền , tìm , thúc thúc sẽ chuẩn cho con một phần sính lễ thật hậu."
"Không lấy chồng nữa, một cũng ."
Giọng Thịnh Nhị chợt đổi: “Người định đưa bà ? Đã mục tiêu ?"