Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 645: Người ta thích là nàng

Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:13:25
Lượt xem: 165

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thịnh Vọng ngẩn vì câu hỏi của nàng, chuyện xảy quá bất ngờ, ông căn bản nghĩ sẵn điều gì.

Thịnh Nhị : “Ta tìm Ôn Lư Dụ, giao thiệp rộng, nhiều đường, ngươi chỉ cần thu dọn đồ đạc thôi.”

“Thịnh Nhị!”

Thịnh Vọng gọi nàng : “Giờ tìm thì nghĩ cách rời khỏi Cẩm Y vệ , nơi đó... là chỗ một nữ nhân như con nên ở.”

Thịnh Nhị trả lời, chỉ chớp mắt mạnh vài cái. Nàng ngoài, , trong lòng vẫn còn điều hỏi.

“Người rúc ở cái đảo , ở cạnh một kẻ điên, cam tâm thật ? Vui vẻ nổi ?”

Thịnh Vọng cau mày lâu mới : “Đi theo .”

...

Nơi họ tới là một rừng trúc nhỏ, xung quanh bày trận ngũ hành bát quái.

“Có trận , còn rời gì?” Thịnh Nhị hỏi.

Thịnh Vọng chẳng buồn đầu: “Trận do bày thì cũng sẽ giải . Đi thôi.”

Hai rừng trúc, trong sân.

Thịnh Vọng dừng bước, ánh mắt về phòng phía đông.

Trong phòng phía đông, ánh đèn lập lòe như hạt đậu, hai bóng phản chiếu lên cửa sổ.

“Tiểu thư, đừng thêu nữa, cẩn thận hại mắt, ngủ thôi.”

“Đừng giục, còn sớm mà.”

“Tiểu thư lời, chỉ đành gọi Tiểu Vọng Tử tới.”

“Tiểu Vọng Tử, Tiểu Vọng Tử, ngươi chỉ lấy để dọa .”

“Tiểu thư...”

“Thôi , đừng lải nhải, ngủ ngay đây... Ủa, Tiểu Vọng Tử ?”

“Bẩm tiểu thư, ngoài chặt mấy cành trúc mang về cho tiểu thư, sắp đến Tết , định vài cái đèn hoa treo trong viện, cho tiểu thư vui.”

“Ngươi về với , đèn vui , gầy mới khiến vui. Càng ngày càng béo, càng ngày càng béo, thấy gọi là Tiểu Bạng Tử thì đúng hơn.”

“Tiểu thư , cái đó gọi là ‘tâm khoan thể béo’... Ủa, tiểu thư, khăn tay thêu cái gì ? Hoa hoa, trúc trúc.”

“Thêu một con heo đó, heo thì tâm khoan thể béo nhất...”

Thịnh Nhị liếc Thịnh Vọng quả nhiên, béo hẳn một vòng, thịt cằm thành ba ngấn.

Thịnh Vọng vỗ vai Thịnh Nhị, : “Lúc ngoài thì theo đường cũ, tiện tay đóng cổng rào giúp .”

Khoảnh khắc bàn tay rời , Thịnh Nhị bắt gặp ánh mắt yêu thương xót xa gương mặt .

Cửa kêu kẽo kẹt mở , kẽo kẹt đóng .

Nàng dựa khung cửa, lặng lẽ chờ bóng trong cửa sổ biến thành ba , mới lặng lẽ lui .

Bình yên, vui vẻ, yêu thích, hoan hỉ, còn mong gì hơn, còn cam lòng?

Còn nàng, chỉ là cô hồn dã quỷ thôi!

...

Một căn viện yên tĩnh trong Tĩnh phủ, đèn đuốc sáng trưng.

Ôn Lư Dụ ngước mắt trong ghế thái sư. Không dọa quá kinh hoảng, từ khi tin tới giờ, vẫn đờ như tượng.

Cửa mở .

Thịnh Nhị bước , tháo miếng vải đen mặt xuống, ánh mắt Ôn Lư Dụ lập tức rời khỏi “tên ngốc” .

“Nhị gia, thế nào ?”

“Chuyện tạm coi như qua, nhưng đảo an , tìm một nơi yên tĩnh hơn, nhờ ngươi giúp một tay.”

Một khi Thịnh Nhị mở lời, Ôn Lư Dụ tuyệt đối thể từ chối, huống chi chuyện còn liên quan tới Cố Ấu Hoa.

“Ta một căn nhà trong rừng trúc ở Nghi Hưng, bỏ lâu, chỉ còn vài lão bộc trông nom. Ta sẽ về thư, bảo ám vệ mang đến cho Thịnh lão đại.”

Thịnh Nhị : “Thay ông cảm ơn .”

“Khách sáo gì chứ!”

Ôn Lư Dụ ngẩng đầu hiệu với trong ghế thái sư: “Tên dọa phát tâm bệnh , lát nữa ngươi...”

“Ai tâm bệnh?!”

Tiền Tam Nhất đột nhiên hừ một tiếng: “Ta chỉ đang suy nghĩ vài vấn đề. Thịnh Nhị, nhà ở phủ Tô Châu một căn nhà, ngươi xem...”

“Không cần, thấy rừng trúc ở Nghi Hưng vẫn hơn!”

Khoảnh khắc Thịnh Nhị từ chối, Tiền Tam Nhất bỗng thấy bản vứt bỏ.

Hắn liếc Ôn Lư Dụ, cúi đầu uống , chỉ thiếu điều úp cả mặt tách.

Mẹ kiếp!

Hắn thực sự hiểu, phủ Nghi Hưng thì hơn gì?

Ôn Lư Dụ , Thịnh Nhị thấy mệt rã rời, xuống chiếc giường ngoài.

Tiền Tam Nhất đè giọng mắng: “Đồ đàn bà thô lỗ”, tất tả lấy nước.

Nước mang về, giường phát tiếng ngáy.

Một nữ nhân mà cũng ngáy ?

là thô quá !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-645-nguoi-ta-thich-la-nang.html.]

Tiền Tam Nhất bên giường một hồi, về giường , buông rèm.

Cơn buồn ngủ ập đến, mơ màng thì đột nhiên cảm thấy bàn tay luồn trong khố.

Bàn tay mơn man nhẹ nhàng như rắn bò.

Tiền Tam Nhất thầm nghĩ: Kẻ nào chán sống , dám sờ của gia gia ngươi...

Hắn choàng mở mắt sững sờ.

Là Thịnh Nhị.

Khuôn mặt nhỏ trắng mịn, non mơn mởn, tuy quá xinh nhưng cũng vài phần cuốn hút, chỉ là ánh sắc lạnh khiến sởn gai ốc.

Hắn giật bật dậy, giận dữ mắng: “Sao là ngươi?!”

Giấc mơ tan thành mây khói.

Tiền Tam Nhất lật chăn xuống, hóa bàn tay đó là tay của chính .

Ngay lúc đó, rèm vén lên.

Tiền Tam Nhất ngẩng đầu, ngây một khắc trừ: “Ta... chỉ đang gãi ngứa.”

Ánh mắt Thịnh Nhị quét xuống, nén cơn c.h.ử.i mắng trong lòng, hờ hững : “Sao Tiền Trạng nguyên chỉ ngứa mỗi chỗ đó?”

“Ta...”

Ta cũng đây !

Điều đáng mừng duy nhất là vẫn còn một chiếc quần lót để che chắn!

Cảm tạ trời đất!

Ánh mắt khinh bỉ trong mắt Thịnh Nhị giấu , nàng buông tay, rèm rơi xuống, nhỏ giọng rủa: “Tham tiền hạ lưu!”

Bốn chữ như tiếng chuông gõ mạnh, vang vọng trong tai, đập tim, lan đến khắp tứ chi lục phủ ngũ tạng Tiền Tam Nhất.

Thì trong mắt nàng, chỉ là một kẻ tham tiền hạ lưu!

Ta tham tiền ?

Có!

Ta hạ lưu ?

Trước đây vẫn thường theo đám bạn tìm hoa vấn liễu, dù chỉ là qua đường đùa giỡn.

Nàng ghét là .

mà...

Tại để tâm?

Ta vốn là như mà?

Khoảnh khắc , đầu óc Tiền Tam Nhất trống rỗng, từ sâu trong đáy lòng bỗng hiện lên một ý nghĩ đáng sợ:

Chẳng lẽ thích nàng ?

Cảm giác khó diễn tả nổi theo m.á.u dồn thẳng lên đỉnh đầu.

Hắn bỗng bật dậy, hai mắt đỏ ngầu, sống lưng trong đêm đông túa một lớp mồ hôi lạnh.

Ta thích nàng?

Ta thực sự thích nàng ?

Chuyện ...

Chuyện chuyện chuyện ...

“Bốp!”

Tiền Tam Nhất giơ tay tát mạnh mặt một cái.

Đau!

còn đau hơn là trong tim. Người phụ nữ như con rắn bò lòng , ngang ngược nuốt chửng cảm giác.

Tiền Tam Nhất suýt nữa bật .

Người con gái đầu tiên thật sự thích, lẽ giống trong tuồng kịch, che dù, bước nhẹ xuyên qua gió mưa đến bên chứ?

Sao là nàng?

Sao thể là nàng?!

Hắn vén rèm, ánh mắt u ám gian ngoài tối đen, lạnh lẽo.

Nàng đang ở ngoài đó.

Nàng vẫn đang ở ngoài đó.

Tiền Tam Nhất chằm chằm, mắt chớp, thấy tim “thình thịch” một tiếng.

Tựa như một đóa hoa nở rộ.

“Cộc cộc cộc...”

gõ ba tiếng lên cửa, Tiền Tam Nhất thấy tiếng ngoài gian trở xuống giường.

Thịnh Nhị mở hé cánh cửa, tới là Trương Triều.

“Nhị gia, mau về , Lão đại bỗng nhiên triệu tập bộ Cẩm Y vệ.”

“Xảy chuyện gì ?”

 

Loading...