Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 649: Đào hoa là đóa đào hoa tốt
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:13:29
Lượt xem: 163
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thịnh Nhị Tiền Tam Nhất nữa, đầu đối diện với đôi mắt tối đen như mực của Ôn Lư Dụ.
“Ngươi ở Giang Nam, ở Kinh thành, một nam một bắc thể tiếp ứng từ xa, còn ...”
Nàng ngừng chốc lát, giọng khi cất lên dường như ẩn chứa điều gì: “Còn phiền ngươi chuyển lời đến Cố Trường Bình, rằng Thịnh Vọng đời thể c.h.ế.t vì tiểu thư nhà , là đáng giá.”
Người rời , căn phòng lập tức trở nên tĩnh lặng.
“Người , thật đúng là một hán tử. Tiền Trạng nguyên, ngươi ? Tiền Trạng nguyên, Tiền Trạng nguyên?”
Ôn Lư Dụ ngoảnh đầu, bèn thấy Tiền Tam Nhất bất động như một pho tượng đá.
“Ngươi...”
“Ngươi rượu , uống vài chén.” Tiền Tam Nhất cất giọng khẽ khàng.
Ôn Lư Dụ trầm mặc giây lát: “Có. Rượu nhạt rượu mạnh?”
“Rượu mạnh, loại thể khiến say.”
“Chờ một lát.”
Chốc , Ôn Lư Dụ bưng một vò rượu: “Muốn uống thế nào?”
“Ta mang về Tĩnh phủ uống.”
Tiền Tam Nhất bàn, cầm bút thêm mấy câu cuối thư, với Ôn Lư Dụ: “Ngày mai hồi kinh, Ôn đại ca, bảo trọng.”
“Bảo trọng.”
Tiền Tam Nhất vài bước, : “Ôn đại ca, ngươi thích ?”
Ôn Lư Dụ im lặng một hồi mới đáp hai chữ: “Chưa .”
“Vậy thì ngươi thật đáng thương.”
Tiền Tam Nhất nhếch miệng , lắc lư rời .
Ôn Lư Dụ: “...”
Tên nhóc , đến phút cuối vẫn quên đ.â.m cho một nhát tim, thật đúng là khốn nạn!
Trở bàn, bèn thấy cuối bức thư thêm một dòng ngay ngắn:
Nhị gia , Thịnh Vọng đời thể c.h.ế.t vì tiểu thư nhà , là đáng giá.
...
Tiền Tam Nhất về đến Tĩnh phủ, tiên đến chỗ Lục thị bẩm báo, chỉ cha ở Kinh thành thư tới, lệnh cho y sớm ngày hồi kinh.
Lục thị giữ , con ngàn dặm, lo ngàn phần, sớm trở về cũng . Bèn bảo Tĩnh Nhược Tụ chuẩn nửa xe đồ ăn đặc sản phương Nam để Tiền Tam Nhất mang về.
Về phòng, Tiền Tam Nhất mở vò rượu, ngay cả món nhắm cũng cần, cứ thế uống từng ngụm.
Uống xong một bát, chếnh choáng, mắt hiện lên một đôi mắt ngân ngấn lệ sáng lấp lánh, là ánh mắt của Thịnh Nhị.
Trong mơ nàng, lúc say cũng nàng, quả đúng là kẽ hở nào. Tiền Tam Nhất ngả ghế thái sư, bật điên loạn.
Cười xong, y gọi Đồng Bản , bảo trải giấy mài mực, cầm bút thư.
Chữ xiêu vẹo như ch.ó cào, nhưng Đồng Bản ở cạnh gia từ hơn mười năm nay, vẫn thể nhận .
Gửi Thanh Sơn ,
Ngươi vẫn an chứ?
Tĩnh Thất và mỹ nhân tìm ngươi , đường xa vạn dặm chẳng dễ dàng gì, ngươi nhớ đối xử tử tế với họ.
Giờ một tâm sự, linh cảm tiền riêng của giữ nổi nữa, những giữ nổi, e rằng còn tán gia bại sản.
A Sơn , ngươi đời cái gọi là “oan gia” ?
Ta !
Tĩnh Thất là tiểu oan gia của ngươi, Cố Trường Bình là tiểu oan gia của mỹ nhân, chẳng oan gia gặp . Mẹ nó chứ, đều là mệnh an bài.
Ngươi nhận mệnh ?
Ta nhận !
Huynh , tiểu thần tài của Quốc Tử Giám nay rớt khỏi thần đàn. Đây gieo nghiệt, là vớ vận cứt chó?
Dù thế nào nữa, đào hoa là đóa đào hoa , nhưng loại đàng hoàng gì.
Ta khổ quá!
so với ngươi, nỗi khổ của vẫn quá cạn cợt.
Thanh Sơn , lời một câu: nào là giang sơn xã tắc, nào là trọng trách gia tộc... đến cuối cùng, đều là một giấc mơ hư .
Thần đàn thì gì ? Lên là xuống nữa. Làm bình thường vẫn hợp lòng dân hơn. Ngươi thấy bộ dạng Uông Tần Sinh lúc cưới vợ , mới thật sự là sống như một con .
Thanh Sơn , ngươi sống , sống , mấy chúng đều sống , là đủ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-649-dao-hoa-la-doa-dao-hoa-tot.html.]
Cũng là đủ !
Ngươi thấy đúng ?
Huynh nửa tỉnh nửa say của ngươi
Tam Nhất, tay.
Người nửa tỉnh nửa say xong chữ cuối cùng, ném bút : “Tìm đưa thư đến Biên Sa, uống thêm chút nữa, với Lục phu nhân thì miễn tiệc tiễn biệt , còn gặp .”
“Vâng!”
Tiền Tam Nhất xách vò rượu, lảo đảo trong, mới uống thêm một ngụm ngã lăn ghế quý phi.
Thanh Sơn , Ôn Lư Dụ một câu đúng, thể uống rượu buồn, thể uống rượu tiễn biệt, sẽ say mất.
*
Biên Sa, gió gào thét, tuyết tung bay.
Rèm bông vén lên, bước , mặc giáp trụ, ngang lưng đeo bảo kiếm. Người từng là tả phó tướng của đại tướng quân quá cố Từ Nghị, nay là cánh tay trái của Từ Thanh Sơn, tên Mã Thành.
“Bẩm tướng quân, chiến báo Bắc phủ.”
Trước bàn, vị tướng trẻ Từ tướng quân ngẩng đầu khỏi bản đồ, đáp gọn một chữ: “Nói.”
“Doanh trại của Diệp tướng quân quân Bắc phủ tập kích bất ngờ, hai kho lương đốt, ba nghìn binh sĩ tử trận, Diệp tướng quân đại bại.”
“Choang!”
Bên cạnh, chén trong tay Định Bắc hầu rơi xuống vỡ tan.
Từ Thanh Sơn vội buông bản đồ, bước nhanh đến: “Tổ phụ?”
Định Bắc hầu gì, dường như còn đang xuất thần.
Nhiều năm , từng thấy Diệp Phong trận. Trên thảo nguyên hoang vắng, y dẫn thiết kỵ tiến sâu doanh địch, dũng mãnh vô song, cả như một thanh kiếm sắc nhuốm sát khí.
Sao thua chứ?
Định Bắc hầu chợt ngẩng đầu: “Trận đ.á.n.h kéo dài mấy ngày?”
Mã Thành: “Bẩm hầu gia, chỉ vẻn vẹn mười hai canh giờ.”
Định Bắc hầu trừng mắt, giọng gấp gáp: “Mau mang bản đồ Bắc phủ cho xem.”
Từ Thanh Sơn dám chậm trễ, vội lấy bản đồ trải mặt Định Bắc hầu: “Tổ phụ, xem?”
Định Bắc hầu liếc mắt một vòng, chỉ tay một chỗ: “Là giao chiến ở đây ?”
Mã Thành bước lên: “Hầu gia liệu sự như thần, là nơi .”
Định Bắc hầu nhíu mày, ánh mắt về phía Từ Thanh Sơn, từng chữ nặng nề.
“Cháu , nhớ kỹ, nơi gọi là Tuyết Khảm, bốn mùa tuyết, nhiệt độ cực thấp. Quân Bắc phủ chọn nơi giao chiến với Diệp Phong, quả thực quá thông minh. Dù cha cháu dẫn binh, cũng chút thắng lợi nào.”
Tim Từ Thanh Sơn chấn động.
“Trận bắt đầu đột ngột, kết thúc cũng đột ngột, quân Bắc phủ đ.á.n.h nhanh thắng nhanh...”
Định Bắc hầu thẳng mắt cháu trai: “Cháu xem, vì ?”
Từ Thanh Sơn suy nghĩ nhanh chóng: “Giành lấy tiên cơ, cổ vũ sĩ khí Bắc phủ, đồng thời đả kích sĩ khí Đại Tần.”
“Còn một điều nữa, trận là đ.á.n.h cho chư vương các nơi xem.”
Sắc mặt Định Bắc hầu u ám: “Không ngoài dự đoán, trận ít nhất sẽ giúp Bắc phủ thêm hai trợ thủ. Kỳ binh bất ngờ thế , ắt là bút tích của Cố Trường Bình.”
Một luồng sát khí lạnh lẽo một tiếng động trào từ ánh mắt Từ Thanh Sơn.
Cố! Trường! Bình!
Ba chữ nay trở thành độc d.ư.ợ.c đoạn trường, từng chút, từng chút một ăn mòn từ tóc, da, xương tủy đến từng kinh mạch .
Không ai , khi lời “Cố Trường Bình tạo phản” thoát từ miệng tổ phụ, đau đớn đến nhường nào.
Vạn tiễn xuyên tâm
Chẳng qua là thế!
“Gia gia, tình hình chiến sự ở Bắc phủ sẽ thế nào?” Hắn hỏi.
Định Bắc hầu vỗ vai cháu, thở dài: “Dao trong tay tướng quân đặt xuống quá lâu, khi cầm lên thì chẳng còn sắc bén như xưa. Còn bên Bắc phủ chinh chiến quanh năm, Diệp Phong e rằng...”
Lão hầu gia tiếp, nhưng Từ Thanh Sơn hiểu rõ, bèn hỏi: “Vậy triều đình sẽ sắp xếp ?”
Định Bắc hầu đáp, thu bản đồ , dậy: “Tổ phụ mệt , nghỉ một lát.”
Từ Thanh Sơn sững : “Người , đưa lão hầu gia hồi phòng.”
Lời dứt, bèn thấy một nam tử cao lớn vạm vỡ bước nhanh . Người cũng là thuộc hạ do Từ Nghị để cho con trai, nay là cánh tay của Từ Thanh Sơn, Phó tướng hữu quân Thẩm Dịch.
“Tướng quân, lính gác báo, phát hiện hai cỗ xe ngựa cách đây mười dặm.”