Ta Thấy Thám Hoa Thật Duyên Dáng - Chương 650: Nước mắt tướng quân, quý giá vô ngần
Cập nhật lúc: 2025-11-11 13:13:30
Lượt xem: 170
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gió tuyết mù trời, hai cỗ xe ngựa gian nan tiến về phía , trong xe thấp thoáng truyền tiếng trò chuyện.
“Tiểu Thất, sắp c.h.ế.t ...”
“C.h.ế.t đói ?”
“Không !”
“C.h.ế.t cóng?”
“Cũng !”
“Vậy thì c.h.ế.t kiểu gì?”
“C.h.ế.t vì bẩn quá.”
“Nhịn chút , đến quân doanh sẽ nước tắm.”
“Là vấn đề tắm rửa ? Mười ngày nay rửa mặt đấy.”
“...”
“Ngươi xem, nếu Cố Trường Bình mặt ở đây, bộ mặt mười ngày rửa của ngươi, liệu còn hôn nổi ?”
“...”
“Dù là nôn !”
“Trong bụng ngươi gì để nôn ?”
“Không !”
“Vậy ngươi nôn cái gì?”
“Nước bọt.”
“Đừng yếu đuối thế, mỹ nhân.”
“Mỹ nhân yếu đuối, chẳng lẽ ngươi, Thất gia của ngươi yếu đuối?”
“...”
Sau một hồi im lặng thật lâu, bỗng vang lên tiếng xé gió, Thất gia vốn yếu đuối còn kịp phản ứng thì bên ngoài tiếng A Nghiễn quát lớn: “Hai vị gia, xuống!”
Cao Triều phản ứng cực nhanh, lập tức kéo Tĩnh Bảo ngã nhào về phía .
Chỉ bên tai “đoàng đoàng đoàng đoàng” loạn cả lên, gió mạnh ào ào lướt qua đỉnh đầu, thiết kỵ cuồn cuộn từ xa lao đến, chớp mắt vây kín cỗ xe ngựa của họ.
Đệt!!!
Đây là địch bạn trời!?
Hai nhớ tới lời dặn của Ôn Lư Dụ, chỉ cảm thấy lạnh sống lưng.
Có vẻ chẳng điềm lành gì.
Cao Triều vội ôm chặt Tĩnh Bảo lòng. Nếu thực sự đụng các bộ tộc Biên Sa, nhóc con giả nam trang e là giấu .
Là cưỡng g.i.ế.c? Hay g.i.ế.c mới cưỡng?
Nếu chuyện thật sự tới mức đó, ăn với Cố Trường Bình đây!?
Nghĩ tới đây, Cao Triều dứt khoát đè cả lên Tĩnh Bảo. Thôi , bịt tai trộm chuông một !
Bỗng nhiên, rèm xe vén lên.
“Mỹ nhân, ẻo lả, là hai các ngươi? Còn đè lên cái quái gì thế?”
Một tiếng gọi đầu óc Cao Triều trống rỗng một lúc, như thể thể tin nổi, giống như thoát khỏi cửa tử. Hồi lâu , mới bật dậy, bèn vung một quyền đ.ấ.m thẳng n.g.ự.c .
Khốn kiếp!
Tên trời đ.á.n.h mặc cái gì mà cứng như đá, đau c.h.ế.t!
Cắn răng đầu , Cao Triều lập tức phát điên cỗ xe ngựa b.ắ.n như cái rổ, gió lùa ào ào tứ phía.
“Mẹ kiếp, đồ súc sinh nhà ngươi, đang che cho nàng ?!”
Cao Triều cũng chẳng buồn để ý đến đau đớn nữa, vung tay tát cho một cái, gào lên: “Còn do ngươi hại đấy , đồ rùa con!”
Từ Thanh Sơn ăn một bạt tai vẫn ngu ngơ, chẳng thèm để tâm đến kẻ điên , khom xuống, ánh mắt đối diện với Tĩnh Bảo đang bò sàn xe.
Lúc , trời chạng vạng, đối diện ngẩng đầu lên, ánh mắt uất ức .
Chỉ một ánh mắt , Từ Thanh Sơn quên sạch thứ xung quanh.
Ẻo lả, gặp !
Hắn bộ nghiêm túc, trịnh trọng : “Chuyện thể trách . Nơi thường do thám của các bộ tộc Biên Sa lén lút xuất hiện, thà g.i.ế.c lầm còn hơn bỏ sót.”
“Ồ...”
Ánh mắt Tĩnh Bảo xoay chuyển, bĩu môi.
Dáng vẻ đạo mạo của Từ Thanh Sơn lập tức sụp đổ, giọng mềm hẳn , dỗ dành: “Ta thật sự ngờ các ngươi đến, ẻo lả, đây còn là bất ngờ nữa, mà là hù c.h.ế.t .”
Tĩnh Bảo hỏi: “Hù c.h.ế.t mấy ?”
Từ Thanh Sơn sửng sốt, đó ha hả: “Chỉ dọa c.h.ế.t mỗi thôi.”
Dứt lời, xách hai xuống xe.
Gió Bắc gào thét mang theo băng tuyết tạt thẳng mặt, Tĩnh Bảo và Cao Triều, lạnh đến run lẩy bẩy.
Hai định mắng tiếng, bất ngờ Từ Thanh Sơn vòng tay ôm chặt hai lòng.
“Hỡi các của Từ gia quân, cho kỹ đây! Đây là của , Cao Triều! Đây là của , Tĩnh Bảo! Ha ha ha ha ha! Bọn họ tới thăm , ngàn dặm xa xôi đến thăm đấy!”
Vừa xong, hai hàng nước mắt báo mà rơi lã chã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/ta-thay-tham-hoa-that-duyen-dang/chuong-650-nuoc-mat-tuong-quan-quy-gia-vo-ngan.html.]
Hắn lau, cũng nghẹn ngào, chỉ ngây ngô ha hả.
Cơn giận của Cao Triều vì suýt b.ắ.n thành cái rổ, giống như quả bóng chọc thủng, xì hết cả .
Tĩnh Bảo thì yên .
Một khuôn mặt trẻ trung phủ đầy râu ria, sống mũi cao, mắt sâu, trong con ngươi cháy lên ánh sáng rực rỡ như ngọn lửa.
Bất giác, nàng nghĩ tới bốn chữ: kiếm bén xuất vỏ!
Tĩnh Bảo sống hai mươi năm, cho dù Cố Trường Bình giam ngục, bản giáng chức, cũng từng lùi bước.
Vậy mà giờ phút , đối diện với Từ Thanh Sơn xúc động đến rơi lệ, nàng sinh cảm giác bỏ chạy.
Nước mắt tướng quân, quý giá bao!
...
Từ gia quân lúc chiến đấu ở trong quân trướng, còn mùa đông thì rút về phủ ở Thanh Hà.
Phủ Thanh Hà xây giữa sa mạc, tường thành cao ngất, vươn tận mây xanh.
Thế nhưng phủ của vị đại tướng quân chỉ là một ngôi nhà cũ kỹ bám đầy bụi đất, trống trải đến mức nổi một cái cây.
Từ Thanh Sơn tiện tay ném mũ sắt cho tiểu đồng cận là Mạch Tử, : “Người , chuẩn nước nóng, g.i.ế.c dê thịt bò, tiếp đãi khách quý!”
“Rõ!”
Quay , ánh mắt sắc như đao lúc nãy lập tức dịu dàng: “Mỹ nhân, ẻo lả, nhà nhiều phòng, hai ngủ cùng phòng với .”
“Ta !”
“Ta cũng !”
Hai giọng đồng thời vang lên.
Tính cách đỏng đảnh của Cao Triều bùng lên: “Ngươi bẩn quá!”
Tĩnh Bảo cũng cứng miệng: “Ngươi hôi quá!”
Nói xong, hai , đồng thanh: “Chúng ngủ chung một phòng.”
Từ Thanh Sơn , , hồi lâu mới to: “Bổn tướng chuẩn ! Sắp xếp bọn họ ở trong viện của .”
“Rõ, tướng quân!”
“Ẻo lả, gầy đến thế ?”
Từ Thanh Sơn bất ngờ đưa tay , véo má Tĩnh Bảo một cái, lạnh ngắt, còn lạnh hơn cả nhiệt bình thường.
Tĩnh Bảo khỏi rùng : “Sao tay ngươi lạnh thế?”
Hắn xưa nay vốn cường tráng, hồi còn học ở Quốc Tử Giám như cái lò sưởi, uống tí rượu là nóng ran, mùa đông chẳng thèm mặc áo. Cao Triều thường mắng là “súc sinh”.
Từ Thanh Sơn như : “Ẻo lả, ngươi lo xa quá , chẳng lẽ ngươi trúng thật ?”
“Đồ chẳng đắn!”
Tĩnh Bảo hất tay , giậm chân trong.
Cao Triều đang định theo thì Đồ ẻo lả Thanh Sơn kéo , lảo đảo kéo lui mấy bước.
“Đang yên đang lành chạy tới đây? Ai bày mưu? Ẻo lả với Cố Trường Bình thế nào ?”
Một tràng câu hỏi khiến đầu óc Cao Triều trống rỗng, hồi lâu mới tức tối : “Tổ tông ơi, cũng để rửa mặt ăn cơm chứ! Ngươi bao lâu rửa mặt ? Mười ngày! Mười ngày đó! Thối chua luôn ! Không tin cho ngươi ngửi thử xem?”
Đồ ẻo lả Thanh Sơn tỏ chán ghét: “Ta tự đun nước cho các ngươi, chờ đấy!”
Cao Triều bóng , c.ắ.n răng, cố gọi phòng: “Tĩnh Bảo , tướng quân đích nấu nước cho chúng đấy, đãi ngộ , oai phong bao!”
Người trong phòng thật lâu đáp .
...
Một viện khác trong phủ tướng quân.
Thị vệ cận vén rèm bước , tới bên lò than: “Lão hầu gia, mật tín từ trong cung.”
Thư là do đích Hoàng đế tay, triệu Định Bắc hầu lập tức hồi kinh, nhưng hề rõ lý do.
Định Bắc hầu xem xong lập tức nhíu chặt mày.
Giục gấp , rốt cuộc là chuyện gì?
Ngẩng đầu thấy thị vệ vẫn yên , hỏi: “Còn chuyện gì nữa?”
Thị vệ trả lời: “Bẩm hầu gia, cách đây mười dặm xe ngựa của công tử phủ Trưởng Công chúa và Thất gia Tĩnh phủ, hai tướng quân mời phủ.”
Định Bắc hầu: “Bọn họ tới gì? Ngàn dặm xa xôi.”
Thị vệ lắc đầu.
“Họ ?”
“Đang tắm rửa đồ.”
“Tiệc chuẩn ở ?”
“Tại hoa sảnh!”
“Đi, gặp một chuyến!”
Định Bắc hầu bước khựng : “Thu dọn đồ đạc, chuẩn hồi kinh.”
“Bao giờ xuất phát?”
Định Bắc hầu rũ mắt, hồi lâu mới : “Chờ gặp xong hai tên nhóc con đó.”
“Rõ!”